The first 200 lines.
Trong tập trước...
Hai người sẽ ở đây bao lâu?
Không biết nữa. Điều đó không phụ thuộc vào mình.
Em không ghen đấy chứ?
Ghen với Callie sao? Không đời nào.
Đây không phải là ý hay đâu.
Là vì Mariana sao?
Anh nghĩ cô ấy sẽ để ý à?
Có đấy. Con bé nói với anh thế mà.
Thế à? Vậy là ta sẽ chỉ làm những điều Mariana thích sao?
Thầy muốn cả lớp viết về chủ đề hối lỗi trong nhật ký.
Đừng lo. Cũng không ai đọc đâu.
Thầy chỉ muốn các em rèn thói quen viết lách hàng ngày.
- Em ấy đọc nhật ký của cháu! - Con không làm thế!
Chị viết về Liam sao?
Cháu phải viết một câu chuyện. Cháu cần một cái tên cho nhân vật phản diện.
Liam được không?
__
Wow, con còn phải thở nữa đấy.
- Con không cần. - Có đấy.
Mọi người có nghĩ phần trên này...
- Rườm rà? - Nhạt nhẽo quá?
Phải đó?
- Cậu nên đính kim tuyến vào. - Đúng rồi.
- Có mất nhiều tiền không? - Không đáng kể đâu.
- Không đáng kể. - Đi mà mẹ?
Trời đất, được rồi.
__
Como?
Cô ấy hỏi liệu cà vạt của bố cậu có xuyệt tông
với màu váy của cậu không. Cho điệu nhảy cha-con gái ấy mà.
__
Ồ, ra vậy.
Vậy thì cháu có thể nhảy cùng cha đỡ đầu...
hoặc một người bạn của gia đình.
Cô ấy sẽ nhảy cùng hai mẹ. Phải chứ?
Ồ.
Chào mọi người! Xin lỗi tôi tới muộn!
Chào mình.
Chúa ơi, con xinh quá!
Cậu có thấy vẻ mặt của bà chủ cửa hàng
lúc Stef bước vào, mặc đồng phục không?
Buồn cười chết đi được.
Tớ ghét nhất lúc người ta nói "ra vậy",
như thể họ chấp thuận điều đó vậy.
Lúc cậu bảo cậu có bố và mẹ
có ai bảo thế là tuyệt vời đâu.
Ai quan tâm chứ?
Tớ chỉ ước tớ có hai người mẹ tổ chức quinceanera (tiệc sinh nhật 15) cho tớ.
Nhà tớ là La-tin chính cống mà bố mẹ tớ không chịu tổ chức này.
Ý tớ là, cậu cũng thế. Nhưng cậu hiểu tớ muốn nói gì rồi đấy.
Ừ.
Tớ muốn bữa tiệc này
trở thành bữa tiệc được nói tới trong những năm tới.
Cậu biết cậu cần gì rồi đấy...
- 300$ sao? - Shh.
Cho một cái váy con bé chỉ mặc một lần duy nhất?
Ta có thể cắt ngắn nó. Con bé có thể mặc nó tới dạ hội tốt nghiệp.
Chúng ta tốn nhiều tiền cho buổi tiệc này quá.
Đây không phải là một bữa tiệc đơn thuần. Hơn nữa, ta đã dành đủ tiền cho bữa tiệc này rồi mà.
Ừ, nhưng đó là trước khi gia đình ta có thêm hai thành viên.
Tôi chỉ nói thế để mình còn khống chế khoản chi tiêu thôi mà.
Mình đã nói với con bé về vụ của Kelsey chưa?
- Rồi. - Chuyện thế nào?
Lexi với con đang bàn nhau...
liệu ta có nên kiếm một cái máy phun bong bóng cho bữa tiệc không?
- Không được. - Hẳn rồi.
- Phải rồi. - Ừ.
Dịch bởi tieu_dao_tac
Cháu cắt nhỏ hơn đi.
Tôi chỉ muốn biết chắc anh đã nhận được danh sách bài hát cho bữa tiệc của Mariana...
- Đúng rồi. - Không được có bài nào có ngôn từ nhạy cảm quá.
- Tối nay ăn gì ạ? - Ăn gì thì cũng ngoại trừ bim bim.
Talya ở lại ăn tối được không ạ?
- Cả Lexi nữa được không ạ? - Được chứ.
Callie, hôm nay thế nào?
Bình thường ạ.
Callie, chị còn nhớ Kelsey, bạn em chứ?
Cái đứa nói dối và bảo là chị bán thuốc cho nó ấy hả?
- Ừ, cô ấy phải đi cai nghiện. - Chia buồn.
Chị có muốn thế chân khiêu vũ của cô ấy trong bữa tiệc của em không?
Ý hay đấy, Mariana.
Cháu nghĩ sao, Callie?
- À, vâng. - Tuyệt.
Thế thì chúng ta phải nhanh chóng thử váy cho cháu thôi.
Cháu phải mặc váy dạ hội ạ?
Chị không cần động một ngón tay đâu.
- Chúng ta chỉ cần nhảy điệu van-xơ thôi. - Sẽ rất là vui.
- Dễ ấy mà. - Này, con thôi đi.
Callie sẽ nhảy cùng ai ạ?
Brandon.
Ừ, phải, nhưng em vẫn sẽ là bạn dự tiệc cùng anh mà.
Ừ.
- Này B? - Dạ?
Con và Tayla vẫn ổn đấy chứ?
- Vâng. Sao thế ạ? - Không có gì, chỉ là...
Brandon, nghe này.
Chắc con cũng biết là...
anh em nuôi không được phép...
Cặp bồ? Hay bây giờ các con gọi là gì?
Con với Callie không có gì cả.
Vâng.
Chỉ là, hồi hai đứa sinh đôi tới đây con mới chín tuổi.
- Còn giờ con là một đứa mới lớn tăng động. - Phải.
Mm.
Mẹ, con có bạn gái rồi mà. Con cũng biết luật nữa.
- Được rồi. - Vâng ạ.
Con mang cái này lên cho em trai con hộ mẹ được không?
Bảo em con là đừng vứt mấy thứ đồ thừa của nó bừa bãi khắp nhà nữa.
- "Đồ thừa" không có bậy bạ. - Nhưng cũng không phải ngôn ngữ lịch sự.
Vậy mình cho tôi một từ thích hợp đi.
Mẹ mình thế nào rồi?
- Bà ấy ổn cả. - Và?
Ngày mai bà ấy sẽ đi tàu điện ngầm từ sân bay tới đây.
Ồ, hay quá. Thế sẽ đỡ cho chúng ta, phải không?
Bà ấy không tới đây mới là tốt nhất ấy.
Trời ạ.
Tôi không hiểu nổi sao mình lại căng thẳng với Dana thế.
Bà ấy đáng mến mà.
Mình đâu phải con gái bà ấy.
Nhân nói về con gái.
Tôi thấy con gái chúng mình có vẻ thấy ngượng.
Ngượng về chuyện gì cơ?
Về chuyện nhảy cùng chúng ta ở bữa tiệc.
Con bé nói gì với mình à?
- Không. - Thế thôi đừng tưởng tượng nữa.
Mariana luôn tự hào về chúng ta mà.
Con bé không sao đâu.
Có cần Mariachi không nhỉ? Đó là phong tục truyền thống mà.
Lễ Mi-xa cũng là phong tục truyền thống mà cậu có tham gia đâu.
Phải rồi.
Lễ ướm giầy thì sao?
- Không cần đâu. - Búp bê?
Mẹ tớ sắp đến đây rồi.
Tớ vào nhà vệ sinh cái đã.
Nhà vệ sinh?
Nghe này, chị biết hai mẹ em bảo em
đề nghị chị tham gia vào tiệc sinh nhật của em.
Chị có thể bảo họ là chị không muốn tham gia.
Thế nào cũng được. Nếu chị không muốn thì thế đi.
Không, không phải là chị không muốn.
Chỉ là chị sẽ làm thế nếu em không muốn thế.
Em không bận tâm.
- Chuyện này không phải là bắt buộc. - Ừ, chị biết thế.
Chuyện này tùy chị quyết định.
Được rồi, vậy đi. Nhưng chị không biết nhảy van-xơ.
Em cũng không biết.
Một người quen của mẹ sẽ dạy chúng ta.
Tốt.
Ừ.
- Anh đang dùng nhà vệ sinh. - Này!
- Anh không khóa cửa sao? - Xin lỗi.
Em ghét cứ phải lén lút thế này.
- Nhưng cũng hot mà. - Em nghiêm túc đấy.
Được thôi, thế thì nói với em ấy thôi.
Không phải lúc này.
Đợi sau bữa tiệc.
Đáng ra em không nên làm thế này.
- Có đấy. - Em phải về nhà.
- Em phải về nhà. - Không được.
Đi mau. Đi đi trước khi Mariana nghĩ em ngủ quên trong này.
- Hai đứa. - Mẹ.
Mẹ muốn chúc hai đứa ngủ ngon thôi.
Jude, cảm ơn cháu đã giúp hai cô lúc nãy trong bếp. Cháu làm tốt lắm.
Vâng ạ.
- Chúc mẹ ngủ ngon. - Này, Jesus Foster.
Mẹ thấy con nhiệt tình giúp đỡ vụ sinh nhật của Maria đấy.
Con là một người anh trai tốt.
Không có gì ạ. Miễn là lúc đủ 16 tuổi thì con là người có xe hơi.
- Anh làm như chuyện đấy sẽ xảy ra ấy. - Thằng bé nói đúng đấy.
Được rồi, chúc hai đứa ngủ ngon.
- Cảm ơn cô vì bữa tối ạ. - Không có gì.
- Gì thế? - Không có gì ạ.
- Này con, Callie đâu rồi? - Trong nhà vệ sinh ạ.
Xinh quá. Con giỏi quá.
Được rồi, chúc con ngủ ngon.
Đừng thức muộn quá nhé?
- Vâng ạ. Chúc mẹ ngủ ngon. - À...
Nghe này, mẹ Lena nói với mẹ chuyện này
nên mẹ muốn hỏi lại con.
Con không ngại vì phải nhảy với hai mẹ ở tiệc sinh nhật đấy chứ?
Bữa trưa của cậu nhìn buồn quá, nhưng tớ đoán vẫn hơn xa cơm tù.
Đó là câu làm quen của cậu à?
Vốn ra tớ định hỏi về tội trạng của cậu
nhưng thế có vẻ bất lịch sự.
Sau câu đó đáng ra cậu phải cười
và nhận ra chúng ta đều là những kẻ ngoài lề.
Rồi sau đó xăm tên tớ lên cổ cậu
cho tới lúc chúng ta chia tay
và cậu phải sửa nó thành hình một con rắn
đầu con rắn cắn vào tai cậu.
Cậu muốn gì ở tớ?
Thứ đứa con trai nào cũng muốn.
Trò chuyện.
Và ngủ với nhau. Nhưng chuyện đó có vẻ khó thành hiện thực nhỉ?
Nhìn cậu cười kìa.
Nghe này, tối thứ bảy này bọn tớ định cắm trại ngoài bãi biển
ở cạnh chỗ bến tàu. Cậu đến nhé?
- Không được, tớ bận rồi. - Bận kiểu gì thế?
Kiểu cậu sẽ trêu tớ nếu cậu biết.
No comments yet. Be the first to leave one.