The first 200 lines.
NGƯỜI CỦA MIỀN TÂY Dịch phụ đề: QKK
- Tôi giúp được gì không, ông già? - Làm ơn.
- Ông muốn làm gì? - Dựng nó lên ngay đây.
Đúng rồi.
BILLIE ELLIS Cô gái có giọng ca vàng
- Tôi đoán là cô sắp đi. - Ông đoán giỏi lắm.
Tạm biệt, Willie. Và cám ơn ông vì là người đàn ông duy nhất ở đây...
...không đưa ra một lời đề nghị khiếm nhã nào.
Nếu tôi còn xí quách thì dám có lắm.
Kêu cổ hát lớn lên và coi chừng đôi tay tên quản lý.
Chúc may mắn, Billie.
- Nè, trong này có bán đồ ăn không? - Có, vô đi.
- Ông chăm sóc con ngựa được không? - Được.
Henry, có khách nè. Muốn gởi ngựa.
Được thôi.
- Anh tên gì? - Link Jones.
- Link Jones? J-O-N-E-S? - Đúng vậy.
Anh từ đâu tới?
Ồ, cách phía tây năm ngày... Good Hope.
Ông lấy bao nhiêu?
Mỗi ngày 25 xu. Đưa trước một đô-la.
Tom, lo cho con ngựa của hắn nghe?
Cám ơn.
- Ở đây có chỗ nào tắm không? - Đằng sau.
- Cám ơn. - Không có chi.
- Làm ơn cho một vé đi Fort Worth. - Vâng, thưa ông.
8 giờ 35, thưa ông.
- Tiền thối của ông. - Cám ơn.
Làm cho anh giựt mình, phải không?
Lần đầu thấy nó, tôi đã sủa ăng ẳng như một con chó.
Anh nghĩ sao?
Cái thứ xấu xí nhất tôi từng thấy.
Đó là tại vì anh chưa gặp vợ cũ của tôi.
Gã đó là bạn anh phải không?
Anh từ đâu tới?
Cách phía tây năm ngày, một thị trấn nhỏ.
- Nó tên gì? - Sawmill.
Tôi có từng gặp anh chưa?
Tôi hỏi tên anh được không?
Henry Wright.
Và tôi không biết anh?
- Có khi là, từ rất lâu rồi? - Tôi đã nói không.
Anh có bao giờ nghe cái tên Dock Tobin chưa?
- Anh chắc không? Dock Tobin. - Chắc.
Lên xe!
Nếu tôi là anh, tôi sẽ cẩn thận coi mình nói chuyện với ai.
Đi vui vẻ và nhớ coi chừng mấy đứa nhỏ. Tạm biệt.
Lên xe!
Mọi người lên xe!
East Fork, trạm kế!
El Paso, Fort Worth.
Mọi người lên xe!
Tôi ngồi đây được không?
Tôi tên Sam Beasley.
Cái xứ này cũng hay thiệt đó.
Không có gì ngoài rắn chuông và nhện đen.
Đây là nơi hoành hành của những tên cướp dữ dằn.
Johnny Beggs, Dock Tobin, và những tên...
Bây giờ anh thấy sao rồi?
Ồ, tôi bắt đầu thấy quen rồi.
Phải, tôi nghĩ người ta cần phải làm quen với mọi thứ.
Tôi nhớ có một lần...
- Tôi chưa biết tên anh. - Jones.
Chắc là anh đi Fort Worth để mua một đàn bò, anh Jones.
Tôi nghĩ, theo dáng dấp của anh,
chắc anh là một người nuôi bò.
Tôi có sở thích riêng...
...là quan sát những người quanh mình.
Để ý tới những nét đặc thù của họ, tôi có thể...
Tôi đi Fort Worth để tìm thuê một giáo viên.
Vậy sao? Chuyện này khá thú vị đó.
Một quý ông như anh cần một giáo viên để làm gì?
Chúng tôi vừa mở một trường học trong thị trấn.
Ồ. Vậy thì hay quá.
- Thị trấn nào vậy? - Good Hope.
Tốt... anh biết là anh phải trả trước cho cổ một năm...
- ...để có thể mời được cổ đi xa như vậy. - Đúng vậy.
Tôi nghĩ là cũng phải tốn ít tiền đó.
- Chúng tôi đã có quỹ rồi. - Và họ cử anh đi tìm cổ?
Tôi nghĩ đó là một vinh dự lớn. Phải vậy không?
Anh biết không, vô cùng thú vị...
...khi anh tình cờ gặp tôi trên chuyến xe lửa này.
Vé. Làm ơn cho xem vé.
Tôi...
Tôi có thể giúp anh tìm được một người nào đó khi chúng ta tới Fort Worth.
Rất vui được gặp anh, anh Jones. Tạm biệt.
Chào, Billie. Billie, trông cô đẹp quá.
Cám ơn. Tôi nghĩ thứ duy nhất trông đẹp đối với anh...
...là một bộ bài điểm.
Billie, tôi ngồi được không?
Cám ơn.
Cô biết đó, gặp người quen trên xe lửa thật thú vị.
Đây là East Fork. Trạm lấy củi East Fork.
Mọi đàn ông mạnh khỏe được yêu cầu tiếp tay với chúng tôi...
...chất củi lên xe.
Quý vị càng giúp đỡ tích cực thì chúng ta càng sớm đi tiếp.
Fort Worth và Chihuahua rất biết ơn sự giúp đỡ của quý vị.
- Anh định ra ngoài phụ một tay hả? - Đúng vậy.
Tôi không có ý quấy rầy anh, anh...
- Jones. - Jones!
Nhưng ở đây có một người mà tôi nghĩ anh cần gặp.
Cô Ellis...
Cô Ellis, để tôi giới thiệu anh Jones.
- Chào anh Jones. - Chào cô Ellis.
Lý do tôi muốn anh gặp cô Ellis...
...là một sự trùng hợp kỳ lạ.
Khá bất thường khi cả ba chúng ta cùng có mặt trên chuyến xe lửa này.
Thậm chí tôi còn thấy rùng mình về việc này.
Anh hỏi tôi tại sao? Để tôi cho anh biết.
Cô Ellis... nghĩa là cô Billie Ellis,
là một ca sĩ với một giọng hát mà anh có thể gọi là giọng opera.
Một quý cô có giáo dục.
Nhưng phần ký thú là, cổ là một giáo viên có bằng cấp.
Vậy sao?
Bây giờ, tại sao anh Jones lại quan tâm tới điều đó?
Anh Jones đây đang đi tìm một giáo viên.
Anh đang đi Fort Worth để tìm cổ, phải vậy không?
Điều đó có làm cho tóc anh dựng đứng lên không?
Tôi nghĩ chúng ta nên bàn về việc này khi họ chất củi lên xong.
Các quý ông phải đi chất củi. Chúng ta đã trễ lịch rồi.
Anh coi chừng cái túi của tôi được không?
Khỏi lo, tôi sẽ ở ngay đây.
Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện khi xe lên đường.
Anh Jones muốn duỗi chân...
...mặc dù tôi thấy việc đó không còn cần thiết nữa.
Xin lỗi, cô Ellis.
Một việc làm hay ho.
Để coi chúng ta có đi đúng lịch không.
Hãy tới toa hàng hóa.
Cho xe chạy đi!
Có ai không?
Ai vậy?
Ôi, là anh. Tôi tưởng là...
Tôi đang chạy, và tôi bị té.
Tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Có chuyện gì vậy?
Họ muốn...? Ôi...
Nè, nghe nè. Chắc tôi bị gãy chân rồi.
- Họ đã cướp xe lửa? - Đúng vậy.
Sao họ lại bỏ mình ở đây như vầy được? Ta có thể bị chết đói.
Ê, Billie. Cô có sao không? Cô có bị thương gì không?
- Không. - Tôi bị bể mắt cá.
Anh sẽ không để chúng ta ở đây một mình, phải không, anh Jones?
- Chỉ hỏi thôi. - Chừng nào tới chuyến xe kế tiếp.
Mỗi tuần có một chuyến thôi.
Anh không nói chuyện sao?
Hắn vừa trả lời rồi.
- Anh bị thương kìa. - Không sao đâu.
- Cần phải chăm sóc nó. - Không, tôi không sao.
- Thị trấn gần nhất là ở đâu? - Có lẽ cách cả trăm dặm.
Cả trăm dặm? Mình biết làm gì bây giờ?
Chắc là phải đi bộ thôi.
Chúng ta nên tìm chỗ trú nếu không hai người sẽ lạnh cóng.
- Tôi không thể đi bộ bằng cái chân này. - Vậy tôi sẽ phải đỡ ông.
Dám chắc là anh sẽ mừng vì có chúng tôi làm bạn.
Tôi không nghĩ vậy đâu.
Ồ, chúng tôi sẽ giải khuây cho anh.
Tôi sẽ hát bài "Cắm Trại Đêm Nay" hơi lạc điệu một tí,
và Sam sẽ dạy anh cách chia bài móc đít.
Anh sẽ trở thành một người giàu có hơn và hạnh phúc hơn.
- Anh đang nhìn cái gì vậy? - Giày của cô.
Giày của tôi?
Nó sẽ làm chuyến đi này đáng nhớ.
Anh là người đầu tiên nhìn vô chỗ đó của tôi...
...kể từ năm tôi 14 tuổi.
Đôi giày đó sẽ không chịu nổi một ngày ở ngoài này.
Vậy thì tôi sẽ đi chân không.
Vẫn còn ở đó.
Làm sao anh biết chỗ này?
Tôi đã từng có lần ở đây.
Khi anh còn là một đứa bé?
Tôi không biết lúc đó tôi là gì.
Chỗ này là của ai?
Trước là của một người khẩn hoang nhưng ai đó đã bắn hắn.
Hai người đi vô nhà kho.
Vô đi.
Người cầm súng không lên tiếng, nếu không thì chính hắn sẽ mời gọi anh.
Vô đi!
Đứng đó.
Bây giờ, anh cần gì đây?
Hình như tôi gọi cửa không đúng lúc.
Đóng cửa lại, Trout.
Đầu anh bị sao vậy?
Có một gã làm rớt thứ đó lên đầu tôi.
Xui xẻo thiệt.
Anh từ đâu tới?
Khá xa về phía tây.
- Chỗ đó tên là gì? - Sawmill.
- Anh muốn gì ở đây? - Tôi bị xe lửa bỏ.
Chỉ tìm một mái nhà qua đêm. Hay để tôi đi tiếp.
Làm sao anh tìm được chỗ này?
Chỉ tình cờ gặp. Có thể gọi là may...
May mắn.
May mắn hay xui xẻo?
Sáng mai nó sẽ chết.
Nó có một cái lỗ trên lưng.
Chào, Link.
Bắt tay Chú Dock Tobin đi.
Cậu đi cũng lâu lắm rồi.
Đã bao lâu rồi? Năm năm?
No comments yet. Be the first to leave one.