The first 200 lines.
Trả tiền lại đây!
Hết đạn rồi.
Tuyệt vời!
Này, có chuyện gì xảy ra với anh bạn vậy, Beeman?
Đây rồi anh bạn.
Này, tôi có rồi đây, có rồi.
Họ đang đợi chúng ta.
Này, anh không nghe gì hả?
Tôi không biết tại sao anh không lắng nghe,
nhưng thật ra anh chẳng nghe gì cả.
Hôm nay tôi mất 8 triệu đô chỉ vì dầu, anh hiểu không?
Bởi vì vài tên bloger nào đó nói rằng Trung Quốc sẽ phát triển lớn mạnh vụ năng lượng mặt trời.
Will, đây là một sự tổn thất lớn, anh liều lĩnh quá đấy.
- Sao cũng được. - Và cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng đấy.
Nghe này, tôi không quan tâm, nếu còn hàng chục năm để cứu thế giới.
Chỉ cần thêm 150 điểm trong tình thế hiện tại và ta phải làm thật nhanh.
trước khi mọi việc không sáng sủa gì.
- Laura gọi... - Được rồi, cám ơn.
Chào, em yêu.
Danny đang ở văn phòng của hiệu trưởng.
- Cái gì? - Thằng bé lại bị đánh nữa.
Thằng bé ổn chứ?
Nó không sao cả, nhưng thằng bé thật sự cần bố mình.
Ý anh là, ngay bây giờ?
Em có một ca mổ thận trong 1 giờ tới.
Em không gọi được bác sĩ nào khác sao?
Bill, nhưng em muốn anh đến đó một lần thôi.
Được rồi. Ừ, anh sẽ sắp xếp vài thứ quanh đây đã.
- Được rồi, anh sẽ đi đón thằng bé. - Tốt lắm.
- Cám ơn anh yêu. - Được, tạm biệt em.
Này, có phải buổi hẹn với Saudis đã dời lại hôm nay rồi không?
Vâng, lúc 3 giờ chiều.
Làm ơn gọi lại cho Laura giúp tôi.
Được rồi.
Lần thứ tư trong năm rồi, Will.
Will, Anh làm gì dưới đó vậy?
Chúng ta sẽ đi du lịch.
Tốt. Anh có thể dời cuộc hẹn của tôi và GE sang tuần tới chứ?
Vâng, chắc chắn được. Tôi đã giải quyết chuyện đó rồi.
- Tốt lắm. - Chúc anh có một chuyến đi vui vẻ.
- Hẹn gặp lại vào thứ hai. - Tạm biệt.
Sẵn sàng rồi chứ, con trai?
Con biết không, khi ông nội con đưa bố đi săn nai lần đầu tiên...
bố còn nhỏ hơn con bây giờ.
Con không thích.
Ôi, thôi nào, cưng à, con sẽ thích nó mà.
Cảm giác của sự thành công sau cuộc tấn công.
Bố đã nói rồi, chúng ta sẽ làm mọi việc đúng như vậy.
Một phát súng duy nhất, không đau đớn, không phải chịu đựng nhiều.
Làm sao bố biết không có đau đớn?
Lần cuối bố đi săn là khi nào vậy?
À, con sẽ thấy nơi bố đã lớn lên.
Hoặc có lẽ trong 10 năm đầu tiên.
Và con sẽ được gặp dì Dottie lần đầu tiên,
từ khi con còn bé đến giờ.
- Tất cả xong rồi chứ? - Xong rồi.
Chúa ơi! Này, đang đùa với tôi à?
Marvin Howell. Đây là cảnh sát trưởng, Danny.
Ông ấy là bạn của ông nội con trước khi xảy ra tai nạn.
Và cũng từng hẹn hò với dì Dottie lúc đó.
Cho ta xem bằng lái của cậu nào.
Billy Beaman... là cậu à?
Gọi Will là được rồi.
William, đúng rồi? Tên cậu là William,
nhưng mọi người vẫn gọi cậu là Billy,
- Chú vẫn còn nhớ sao? - Ta nhớ tất cả mọi chuyện.
Đây là gia đình cháu. Còn đây là vợ cháu, Laura.
- Cậu thế nào rồi? - Con trai của cháu ở đó, Danny.
Chào cháu, Danny, cháu ổn chứ?
Thằng bé rất thông minh.
Nghe này, cháu xin lỗi về cuộc gọi gần đây.
Cháu... Không biết, cháu đã không tập trung.
Ta ổn, cậu ổn, vậy là ổn.
Điều gì đã khiến cậu quay về?
Thật ra, bọn cháu sẽ có kì nghĩ cuối tuần ở nhà dì Dottie.
Nhân tiện để Danny thấy cháu đến từ đâu.
Hmmh.
Vất vả nhỉ?
Cậu được chào đón, chàng trai trẻ à.
Thị trấn bé nhỏ này thật sự là một viên ngọc.
Những người quen của cậu luôn sẵn sàng chào đón cậu.
Cám ơn chú.
Ta chỉ yêu cầu một điều duy nhất.
Ta muốn cậu luôn cảnh giác, được chứ?
Bọn ta gặp rắc rối nhỏ ở ngân hàng. Ta đang khuyên mọi người cảnh giác...
cho đến khi mọi việc được giải quyết.
Được rồi, cháu sẽ làm điều đó.
Và...
lái xe cẩn thận đấy.
Cám ơn thưa sếp.
Được rồi bé con, đi nào.
Ai đói bụng nào?
Tủ lạnh chật cứng. Và nơi ở đã sẵn sàng cho bố con.
Daniel, hãy đến ôm lấy bà dì tuyệt vời của cháu thật chặt nào!
Đến ôm dì con đi.
Chàng trai bé nhỏ của ta đây rồi.
Ôi, đã lâu lắm rồi.
- Laura, cưng ơi! - Chào dì Dottie!
Và đây là cháu yêu của ta.
- Đứa cháu trai duy nhất. - Ồ, có vấn đề gì với ai à?
Ngày mai con sẽ không mang thứ này ra ngoài, đúng không?
- Tại sao lại không chứ? - Nó sẽ bị kẹt lại...
trước khi con bắt đầu đấy. Hãy mang đến Ridgeline.
Mọi thứ sẽ được giải quyết ở đó.
- Này, Marv, chuyện gì thế? - Bạn đang làm gì?
Có chuyện gì muốn nói với tôi à?
Hàng trăm năm qua...
Con người nhìn nhận việc săn bắn...
có nhiều điều để nói hơn, không chỉ là vì sinh tồn, Danny.
Được rồi, đó là cuộc kiểm tra lòng dũng cảm và tính cách mỗi người.
Là hoạt động đơn độc
theo dõi một sinh vật sống, Danny.
Và rồi kiểm soát ý chí cùng kĩ năng để kết thúc mạng sống của nó.
Được rồi, có thể cái này giúp được đấy.
Ôi tuyệt quá!
Đây là khẩu súng trường của ông con.
Ông đã để lại cho bố khi ông mất.
Một ngày nào đó khi con sẵn sàng, nó sẽ là của con.
Con cầm nó thử được không?
Tất nhiên rồi, con yêu, đó là lý do vì sao chúng ta đến đây.
Được rồi, nhưng trước tiên, có một vài luật lệ, hiểu chứ?
Có 3 điều tất cả.
An toàn, an toàn, và an toàn. - Con hiểu không? - Dạ hiểu.
Đây là một vũ khí nguy hiểm.
Bố muốn con hứa là phải thật cẩn thận.
- Con hứa ạ. - Bố nghiêm túc đấy.
- Con cũng vậy. - Được rồi anh bạn.
Để bố chỉ con cách cầm nó.
Bây giờ, giữ chặt nó ở đây bằng tay trái.
Và rồi con sẽ gác báng súng lên vai,
như thế này.
Đó là cách con chuẩn bị cho mình, hiểu chứ?
Chốt an toàn vẫn khóa,
nhưng con không bao giờ được đặt tay lên cò súng.
cho đến khi nào con sẵn sàng bắn phát súng đầu tiên, hiểu không?
Được rồi.
Ở ngay đây, con sẽ nạp đạn như thế này.
Nó gọi là "kéo thoi nạp đạn"
- Thấy không? - Dạ.
Chúng ta đi thôi.
Hãy tưởng tượng một con hươu đuôi trắng thật lớn bước ra khỏi bụi cây.
Đặt thước ngắm ở 12, lực bắn 125kg.
Một con thú thật đáng giá.
Và chỉ cần con bắn thật nhanh, chỉ trong một giây.
Con đưa nó vào vị trí, đặt nó vào tầm ngắm.
Thở thật sâu, lên tinh thần, sau đó thì...
Thì sao ạ?
Con tự biết bản thân mình muốn gì chứ.
Muốn thử không con trai.
- Sao nào? - Dạ muốn.
Được rồi, thử nhé. Đây này.
Đây là một vũ khí nặng nề đấy con trai. Được chứ? Luật an toàn vẫn còn đấy nhé.
Cho đến khi con sẵn sàng.
Được rồi đấy.
Bài thực hành đầu tiên. Lại đây nào.
Quỷ tha ma bắt.
Không sao đâu. Nó không dễ chút nào.
Thử lại lần nữa xem.
Được rồi, Danny, từ từ thôi, nhé?
Từ từ thôi con. Bố muốn con tập trung.
Hoan hô!
Đúng là con của bố!
- Làm tốt lắm, con trai! - Cám ơn bố.
Giờ thử lại lần nữa nhé, mở to mắt ra, được chứ? - Được ạ.
Bữa tối đã sẵn sàng!
Danny!
Con không được phép chĩa súng vào người khác, không bao giờ.
- An toàn, an toàn và an toàn. - Tốt.
- Chúng ta đi ăn thôi. - Vâng ạ.
Nhanh nào bé con.
- Có chuyện gì vậy? - Anh biết em muốn nói gì mà.
Danny vốn như vậy. Thằng bé không cần phải thay đổi.
Bị bắt nạt không khiến thằng bé yếu đuối hay hèn kém.
Đó là vấn đề của những kẻ bắt nạt, không phải của Danny.
Laura, không ai cố gắng thay đổi thằng bé cả. Được chứ?
Nhưng ý anh là, thằng bé phải học cách bảo vệ bản thân...
và không để bị đe dọa.
Nếu anh ra đó và thằng bé không muốn bóp cò, đừng ép buộc nó,
Này bé con.
Bé con, đến lúc thức dậy rồi.
- Trời vẫn chưa sáng mà bố. - Trâu chậm uống nước đục con à.
Thôi nào.
Bố rất vui khi chúng ta đến đây.
Một vài kỉ niệm đẹp nhất về ông nội con vẫn còn lưu lại trong khu rừng này.
Này, xem thử nào.
Mưa to quá.
Đội nón lên nào con.
Được rồi nhóc!
- Thôi nào! - Nhanh lên nào!
Đi thôi nào.
Giữ chặt mũ của con nào.
Cái gì thế ạ?
Đó là căn nhà ẩn dưới bụi cây.
Những thợ săn xây nó để có một chỗ ẩn nấp
và quan sát con mồi của họ từ phía trên.
Đôi khi họ cũng ở lại vài ngày trong đó,
chờ đến khi con mồi xuất hiện.
Thật không công bằng.
Danny, chuyện này không liên quan gì đến công bằng cả.
Bây giờ hãy dừng ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.