The first 169 lines.
Xin lỗi vì gọi em ra tới tận đây nhé, Iruma.
Thầy pha trà nhanh thôi.
Cảm ơn thầy.
Đứa trẻ này…
Là thầy đấy.
Dễ thương quá!
Vậy… Vậy à?
Tấm này chụp lúc bố mẹ thầy đang chúc mừng sinh nhật thầy.
Tiện đây, để thầy kể cho em nghe một chút về ngày thầy còn nhỏ.
Thầy nghĩ chắc sẽ có ích cho một con người như em khi ở đây.
"Nghi lễ giáng ma của Suzuki Iruma".
Shichiro.
Con làm gì thế? Về thôi.
Đầu con dính toàn lá cây này.
Vâng ạ.
Con cầm gì trên tay đó?
Đâu có gì đâu.
Vô ích thôi! Không nói dối mẹ được đâu.
Nào, đưa ra đây.
Lại nữa, thằng nhóc này.
Trả nó về chỗ cũ mau.
Con xem một chút thôi mà…
Không được!
Lần trước con cũng nói là xem thôi, nhưng lại tha về nghịch mãi.
Từ khi nhận thức được, thầy đã có đam mê với sinh vật sống.
Tại sao sinh vật này lại bước đi khác mình?
Sao con này có đến ba cái đuôi nhưng chỉ có một con mắt?
Càng không ngừng tìm tòi,
lòng ham muốn khám phá về những sinh vật bí ẩn lại dâng cao.
Vì tò mò không chịu nổi nên phải nhìn, phải tra cứu cho bằng được.
Trời ạ, Shichiro!
Mẹ đã bảo bao nhiêu lần là không được tha bậy bạ về mà!
Cũng vì vậy mà thầy hay bị bố mẹ mắng lắm.
Quả nhiên là không nhìn tận mắt thì không hiểu rõ được.
Thầy không cưỡng lại được sự tò mò.
Không thấy đâu nhỉ?
Đi sâu hơn vào trong chút nữa xem?
Khi nhận ra, thầy đã thấy mình nằm trong tổ
của một loài quái điểu khổng lồ sống trên những ngọn cây khô cằn.
Sau đó một đêm đã trôi qua…
Thầy cần phải tìm gì đó bỏ bụng.
Thức ăn…
Lúc ấy…
lần đầu tiên thầy nhận ra…
sinh vật sống đẹp đẽ đến nhường nào.
Vết sẹo trên miệng thầy
là do con quái điểu mẹ để lại.
Trong tình huống nghìn cân treo sợi tóc thì bố mẹ thầy đến cứu kịp thời,
nhưng cũng bị mắng xối xả.
Sau đó, thầy đã ngồi một mình suy ngẫm rất lâu,
Bố mẹ thường hay la mắng không phải vì thầy bướng bỉnh không nghe lời
mà vì thầy quá liều lĩnh, xem nhẹ tính mạng của bản thân.
Con chim mẹ bằng mọi giá bảo vệ trứng trông đẹp đẽ đến vậy…
là vì sinh mạng là một thứ vô cùng quý giá.
Tại Ma Giới, sẽ có những trường hợp mạng sống bị xem nhẹ,
đó là lẽ tự nhiên.
Thế nên thầy chia sẻ trải nghiệm thực tế của bản thân thầy,
để con người như em hiểu được có thể đáng sợ ra sao.
Xin lỗi nhé, tự dưng lại nói mấy chuyện này.
Em cũng vậy…
Sau khi sống cùng các ác ma thì em đã nhận ra…
Dù họ thẳng thắn với dục vọng của mình,
hay là dốc hết sức vì những điều họ muốn làm,
thì tất cả cũng đều lấp la lấp lánh rực rỡ.
Em… Em cũng nghĩ…
Em cũng nghĩ các ác ma vô cùng đẹp đẽ!
Thế nên khi nghe câu chuyện của thầy, em cảm thấy rất đồng cảm và cảm động.
Vậy à?
Nhưng mà thật ra thầy đã mong em sẽ run rẩy, sợ hãi hơn cơ.
Được rồi.
Vì Iruma chẳng có chút phòng bị nào cả.
Dạo này mình nhận được vài cảnh báo nguy hiểm từ Asmodeus và Kalego
nên mình có hơi lo.
Khi tương tác với các sinh vật khác, phải nhẹ nhàng, cẩn trọng,
đồng thời cũng không quên mục đích ban đầu của mình.
Để em có thể chung sống cùng chúng tôi,
trước tiên hai bên phải thấu hiểu lẫn nhau đã.
Chúng ta phải tìm hiểu về nhau nhiều hơn nữa, có đúng không?
Vâng!
Vậy thầy có muốn biết thêm gì về em không ạ?
À…
Sinh nhật!
Dạ, ngày 4 tháng Mười ạ!
Ra vậy. Thầy hiểu rồi, ngày 4…
A lô. Vâng?
Tối nay ăn gì nhỉ?
Làm món này mà Iruma thích chăng? Nhưng món kia nó cũng thích…
Opera? Sao thế?
Không…
Balam vừa gọi cho tôi, là về ngày sinh nhật… ngày sinh nhật…
ngày sinh nhật của cậu Iruma!
Cậu ta nói là ngày 4 tháng Mười.
Hả? Hả?
I…
I…
I…
I…
Sinh nhật Iruma là ngày 4 tháng Mười?
Qua mất rồi còn gì!
Hôm ấy là một buổi sáng bình yên như mọi khi.
Ông ơi, Opera ơi, chào buổi sáng.
Ơ, không có ai cả?
Bỗng nhiên mình bị bịt mắt…
Sao vậy? Chuyện gì thế?
và bị đưa đi tới chỗ nào đó không rõ.
Khi nhận ra thì…
Hình như có một nghi thức nào đó đang diễn ra!
Iruma!
- Ngạc nhiên chưa? - Ông ơi!
Đây là sự kiện quan trọng của cháu,
nên ông cũng cất công chuẩn bị.
- Nhà nguyện khang trang nhỉ? - Sự kiện? Nghĩa là sao ạ?
Đúng thế! Nghi thức thế này mới xứng đáng với ngài Iruma.
Iruma! Hawehya!
Azz! Clara!
Hawehya!
Mọi người?
Có cả chị Ameri!
Thầy Balam liên hệ với bọn tôi đấy.
Không ngờ ngài vẫn chưa làm nghi lễ giáng ma.
Đã vậy chúng tôi còn không biết sinh nhật của ngài!
Đúng là sai lầm cả đời với "bạn thân" như chúng tôi!
Đáng lẽ cậu phải nói sớm chứ.
"Nghi lễ giáng ma"?
Nghi lễ giáng ma, là ngày chúc mừng sinh nhật của một ác ma.
Người tham dự sẽ chuẩn bị cống vật, hóa trang, ca hát nhảy múa,
chính là cái mà thế giới con người gọi là tiệc sinh nhật.
Hồi sáu tuổi tớ đã làm rồi.
Mặc dù là trong một căn nhà bỏ hoang gần đó.
Tầm tuổi đó tớ cũng làm rồi, xong bị ông anh lấy mất cống vật.
Tớ không muốn bị chú ý nên làm đơn giản thôi.
Dù sao thì cũng hiếm khi các ác ma tổ chức mỗi năm lắm.
Nhưng lần đầu tiên tôi thấy nghi thức hoành tráng đến vậy.
Thế mới thích hợp với đối thủ của ông đây!
Không lẽ đây là…
Lễ cho mình…
Nghi lễ chúc mừng ngày sinh nhật đấy.
Iruma xuất thân từ nơi khác, phong tục sẽ khác, thú vị lắm phải không?
- Quà của Ame to quá nhỉ! - Thế… Thế à?
Sinh nhật của Iruma mà lại! Em cũng đem nhiều quà lắm!
Hy vọng cậu sẽ thích.
- Tớ vô cùng tự tin. - Ông đây cũng thế!
Hawehya!
Hôm nay quẩy thôi bà con ơi!
Mọi người…
Ơ? Kalego đâu?
Cậu ấy bảo là phải về nhà tưới cây xương rồng, kiểu vậy…
Ra là thế.
Bùa Triệu Hồi. Đặt ở đây.
- Tốt. - "Tốt" chỗ nào mà tốt?
Sao anh lúc nào cũng làm thế hả?
Thôi nào, tiệc thì làm sao không thể gọi Kalego đến góp vui chứ?
Có vẻ như khách mời đã đến đông đủ! Chúng ta bắt đầu thôi nhỉ?
Hawehya.
Hawehya.
Ya. Hawehya.
We. La Fire.
Đẹp quá… Nước bốc lửa?
Làm sao đây? Mình không biết lễ nghi gì cả!
Mình cũng nên làm gì đó…
- Khỏi, ngồi không cũng được. - Ali.
Nghi lễ giáng ma thì đầu tiên là châm lửa cho nước Mana, Ma Trung Thủy.
Nó tượng trưng cho linh hồn của những người tham dự.
Sau đó lần lượt đổ nước lửa vào chậu đặt trước mặt nhân vật chính.
Biểu thị cho việc họ sẽ chia sẻ ngọn lửa sinh mệnh của mình với cậu.
Sau đó là tiết mục tặng cống vật, quà, và đọc lời chúc phúc.
Ngài Iruma, từ tận đáy lòng tôi xin cảm tạ ngài vì đã sinh ra,
và có mặt tại nơi Ma Giới này.
Xin cảm ơn ngài.
No comments yet. Be the first to leave one.