The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
- Cheong San! - Gì vậy?
Chết tiệt.
On Jo à.
Su Hyeok à!
Su Hyeok, cậu ổn chứ?
Khỉ thật.
Bọn mày là ai?
Vậy còn mày? Trong câu lạc bộ Chung Một Trái Tim à?
CHUNG MỘT TRÁI TIM
Tao đây.
Là tao.
Không biết tao à?
Mẹ kiếp, sao chúng mày lại không biết tao?
Tao biết.
Tao nói bao nhiêu lần rồi?
Mày là tay sai của bọn đầu gấu.
Còn dám nói thế lần nữa thì chết với tao đấy.
Mày không phải là đầu gấu hay học sinh gương mẫu.
Giờ mày chẳng phải thây ma, cũng chả ra con người.
Trước cũng vậy, giờ vẫn thế.
Mày chả là gì cả.
Tao không thể giết mày dễ dàng được.
Tao phải móc hai mắt mày ra rồi ném mày cho đám thây ma.
Được đấy.
Chạy hết đi, để thằng Cheong San lại.
Nếu không muốn chết chung với nó.
Cho bọn mày chết chùm vậy.
Cheong San.
Tránh ra đi!
Buông ra.
Buông ra, mẹ kiếp!
Bỏ tao ra, con khốn này!
Mày có mùi thơm đấy. Nhỉ?
Tao với mày cùng phe đấy.
Ngửi mùi của tao đi.
Ngửi thử đi.
Cút đi.
Áo cậu rách rồi kìa.
Không sao rồi.
Chết tiệt.
Thằng đó là ai vậy?
Thằng khốn đó khỏe thật.
Có bị thương ở đâu không?
Kính của cậu gãy rồi à?
Nó là gì vậy?
Chảy máu kìa.
- Nó là Gwi Nam à? - Sao cơ?
Chắc là thế.
- Còn tớ? - Để tớ xem.
Chân tớ vẫn còn run.
Không sao đâu.
Đau quá, chết tiệt.
Chết tiệt.
Đã bảo là cùng phe rồi mà.
PHÒNG XÉT NGHIỆM
Đây.
Vâng, cảm ơn ạ.
Xét nghiệm tương đồng trên virus không có kết quả ạ.
Thế là sao?
Tất cả sinh vật thể đều có nguồn gốc.
Xét nghiệm tương đồng sẽ tìm ra được nguồn bệnh.
Giống như tìm cội nguồn của virus vậy.
Nhưng lần này không tìm ra được ạ.
Vậy đây là một loại virus hoàn toàn mới?
Cục Kiểm soát Dịch bệnh cũng phân tích nhưng kết quả vẫn vậy.
Phải xác định được bản chất mới có thể chế thuốc đặc trị.
Các cậu là chuyên gia mà.
Đến giờ mà vẫn chưa xác định được là sao?
Lạ ở một chỗ
là mỗi khi xét nghiệm, cấu trúc RNA lại thay đổi.
Có vẻ virus có thể tự tiến hóa ạ.
Vừa cứu được một thanh tra thuộc Sở Cảnh sát Hyosan.
Có vẻ anh ta biết về loại virus này.
Có máy tính ở phòng khoa học trường Hyosan…
Này.
Đừng có nói chuyện không đầu đuôi như thế.
Nhưng đang gấp mà.
Thật là.
Virus đang lây lan ở thành phố Hyosan được gọi là virus Jonas.
Thầy khoa học trường cấp ba Hyosan tên Lee Byeong Chan đã tạo ra nó.
Trong phòng khoa học ở trường có một cái máy tính.
Anh ta nói trong đó có cách để giải quyết tình trạng quái quỷ này.
Máy tính?
- Có đáng tin cậy không? - Có ạ.
Theo điều tra, nơi đầu tiên báo tin
là phòng cấp cứu Bệnh viện Hyosan và trường Hyosan.
Học sinh được đưa đến phòng cấp cứu cũng học trường cấp ba Hyosan.
Tôi dám chắc nơi khởi nguồn là trường cấp ba Hyosan.
Tiếp tục điều tra thanh tra đó.
Cử Đội Đặc nhiệm đến trường cấp ba Hyosan.
Đến lấy máy tính về.
Tuân lệnh.
Eun Ji à.
Eun Ji ơi!
KHU VỰC CHỜ
Eun Ji à, cậu không sao chứ?
Tớ cứ tưởng cậu chết rồi.
Cậu bỏ mặc tôi đi chết mà.
Tớ xin lỗi.
- Lúc đó tớ… - Không sao.
Cậu vốn là thế mà.
À.
Tôi báo tin vui cho cậu nhé?
Tôi đã đốt trường rồi.
Chắc bây giờ cả trường đã cháy rụi cả rồi.
Cậu đốt trường rồi sao?
Ừ. Cậu cũng thấy vui chứ?
Eun Ji à, cậu ổn chứ?
Tôi vẫn ổn mà.
Sao vậy?
Cậu lạ lắm, không như mọi khi.
Tôi đói quá.
Cứ đói là tôi lại bị tăng động.
Vậy cậu muốn ăn cái này không?
Bên kia phát cho đấy nhưng hàng chờ dài lắm.
Cậu ăn trước đi.
Cái đó chẳng ngon.
Ở đây chỉ có như vậy thôi.
Tôi muốn ăn cái khác chứ không phải cái đó.
Cậu muốn ăn gì?
Cậu?
Tớ sao?
Ừ.
Tôi muốn ăn cậu.
Ôi, rát quá.
Thằng khốn Gwi Nam đó là sao vậy?
Cậu bảo nó bị thây ma cắn mà?
Tớ không rõ nữa.
Nó như biến thành dạng khác ấy.
Và có vẻ như là bất tử.
Liệu nó có leo lên nữa không?
Thằng khốn đó cũng ghê.
Nhưng thật ra tớ thấy sợ cả lớp trưởng.
Các cậu thấy cậu ấy đánh nó mà.
Lẽ nào
cả hai đều là bán ma…
Làm sao?
Cậu ổn thật đấy chứ?
Cậu sẽ không làm gì bọn tớ chứ?
Nếu tớ nói không, cậu sẽ tin à?
Cậu cứ phải nói kiểu đó à?
Nói gì để bọn tớ tin cậu không được à?
Dù gì ta cũng ở cùng nhau mà.
Tớ
chưa từng làm gì ngoài học cả.
Không phải vì tớ ngây thơ mà là vì tớ nhát.
Tớ cứ sợ mẹ mắng,
sợ tụt điểm nên không dám làm gì cả.
Tớ cũng sợ kết bạn nữa.
Mẹ tớ lúc nào cũng hỏi kiểu "Bạn đấy đứng hạng mấy?",
"Bố nó làm nghề gì?", "Nhà rộng bao nhiêu mét?"
Tớ chưa từng nghĩ sẽ có ngày đốt lửa rồi trò chuyện với các cậu như này.
Thật sự rất thích.
Lần đầu tớ được trải nghiệm.
Nếu thoát được khỏi đây,
nhất định phải tụ tập lại
và đốt lửa vui đùa cùng nhau nhé.
Tớ mong ngày đó nhất định sẽ đến.
Ừ, chốt như thế đi.
Nếu có ai đốt lửa…
thì ta hãy tụ tập lại.
Xin lỗi cậu, lớp trưởng.
Lớp trưởng cười đấy à? Lạ vãi.
Thật là, cậu thôi đi.
Sao? Lại gì nữa?
Cứ thế thì hai cậu quen nhau luôn đi.
Ồn ào chết đi được.
- Cậu điên à? - Điên rồi hả?
Đợi đã.
Các cậu không nghe tiếng gì à?
Tiếng gì cơ?
Sao vậy? Lại có ai đến à?
Đến rồi.
Cái gì cơ?
Gì vậy?
Có thấy gì đâu.
Ơ?
Có tiếng trực thăng.
ALO, đây là Viper. Đã vào không phận trường Trung học phổ thông Hyosan.
Mục tiêu 1M, báo cáo.
Lửa.
- Lửa! - Đến rồi.
- Này! - Bên đây. Ở đây này.
Chú ơi!
- Ở đây ạ! Có người ở đây ạ! - Ở đây ạ!
- Cứu bọn cháu với! - Ở đây ạ!
- Dưới này! - Chú ơi! Ở đây!
- Có người ở đây ạ! - Ở đây!
Nhìn xuống đây đi mà!
Chú ơi!
Chú không thấy gì sao?
- Dưới đây này! - Ở đây ạ!
- Ở đây! - Bọn cháu đây!
- Ở đây! - Dưới đây này!
Ở đây ạ! Phía dưới này!
Đây là Viper. Đã tiến vào không phận trường Trung học phổ thông Hyosan.
Sẵn sàng hạ cánh.
- Ở đây! - Ở đây! Ở đây ạ!
- Chú ơi! - Ở chỗ này!
No comments yet. Be the first to leave one.