French Exit

French Exit

Download Vietnamese Subtitle

Release info

French Exit 1080p WEB-DL DD5 1 H 264-EVO
A Commentary by sub.Trader
Chính thức

Tags

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
1080
Published on: 2021-05-10
Downloads: 18
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Bà Price, bà không thể tự nhiên đến vào giữa kỳ học

và rút con trai ra khỏi trường.

Tôi không muốn và sẽ không điền mấy thứ này.

Và tôi e chuyện dừng ở đây.

Chào buổi sáng.

- Con muốn làm gì? - Con không biết.

Con có muốn đi với mẹ không?

Quy định này được lập ra là có lý do, bà Price.

- Còn quần áo của con? - Mẹ sẽ mua mới cho con.

Con uống đến quên trời đất luôn à?

Con suy nghĩ tới mức mất ngủ luôn à?

Không.

Đang đến kỳ à?

Chuyện với Susan sao rồi?

Bọn con vẫn chưa đâu vào đâu, làm như mẹ không biết ấy.

Trẻ con và yêu đương.

Hôm nay con có gặp con bé không?

Dù sao mẹ cũng không đi cùng đâu. Ông Baker yêu cầu gặp.

Lại yêu cầu tiết kiệm à?

Chờ xem thế nào.

Hết sạch rồi.

Cái gì hết sạch?

Không phải tiền trong tài khoản của tôi.

- Sắp không còn là tài khoản của bà nữa. - Tôi đứng tên mà.

Tên tài khoản vẫn là của bà, nhưng tiền trong tài khoản đó,

và cả các khoản đầu tư và đất đai

sẽ trả lại về ngân hàng.

Đất đai...

Bà sẽ bị đuổi ra ngoài muộn nhất là ngày 1 tháng Một.

Chắc tôi sẽ vẫn được giữ số tiền tôi có trước hôn nhân.

Khoản đó đổ vào bất động sản lâu rồi.

Và khoản đó, xin lỗi, cũng không lớn lắm.

Còn phần thừa kế của Malcolm?

Không có.

Tôi đã nói với bà về khả năng này suốt bảy năm.

Và kết cục cho ba người. Bà nghĩ chuyện sẽ thế nào chứ?

Frances, vậy...? Kế hoạch của bà thế nào?

Kế hoạch của tôi là chết trước khi hết tiền,

nhưng mãi vẫn chưa chết được.

Giờ tôi vẫn sống sờ sờ.

Được thôi.

Mọi chuyện đã an bài.

Giờ tôi muốn ông bảo tôi cần làm gì.

- Làm ư? - Phải, nói đi, làm ơn.

Tôi có thể nói gì chứ? Vay mượn bạn bè.

Chịu. Việc khác đi.

Bà chỉ còn một cách, Frances. Bán hết.

Bán trang sức, tranh vẽ, sách.

Hãy lẳng lặng mà bán chúng. Bán rẻ.

Đưa ngân phiếu cho tôi và tôi sẽ chuyển sang tiền mặt giúp bà.

Và rồi sao?

Và rồi...

bà làm gì thì tùy.

Cẩn thận.

- Susan. - Ta đến gặp Frances

nói với bà về việc ta đính hôn nhé?

Ta đi cùng nhau.

- Gì cơ, em và anh? - Vâng. Cùng đi.

- Bao giờ? - Bây giờ.

Ta cùng đến nói với mẹ anh ngay hả?

Không.

- Tại sao? - Cách đó không ổn.

Cách duy nhất hiệu quả là anh tự nói với bà ấy.

- Anh sợ cái gì thế? - Cũng như em thôi.

Giờ anh sẽ nói với bà ấy.

Mẹ nghe này, con có chuyện cần nói.

Mẹ đang nấu ăn à?

Không.

Mẹ chỉ thích nghe âm thanh này.

Chuyện gì?

Là chuyện gì, ngài Ấp Úng?

Tin của mẹ hay ho hơn.

Con sẵn sàng nghe chưa?

Chúng ta vỡ nợ.

Chúng ta trắng tay rồi.

Trắng tay!

...kim loại quý vì chúng là tài sản để dành.

Vàng là tiền.

Nên nếu bà muốn giữ vàng, hãy giữ làm của để dành.

Không phải thứ mua nay bán mai.

Về phí mua bán.

Chốt luôn là 30%, miễn mặc cả.

- Không mặc cả ư? - Không.

Không được ư? Sẽ phải thế nếu ông muốn làm việc với tôi.

Vậy 27%.

Tôi sẽ trả ông 15% và cảm ơn ông đã dành thời gian.

- Chốt 25%. - Ôi, ông Rudy...

Nếu ông còn đưa ra số nào khác 15%, tôi sẽ quyết 14%.

Thêm một lần nữa, sẽ là 13% và cứ như thế

cho đến khi phần của ông...

và vai trò của ông trong đời tôi,

cùng bốc hơi hoàn toàn.

Bà giỏi mặc cả đấy. Đó là việc khó nhằn.

Có thể gây hại cho danh tiếng của tôi.

Danh tiếng của ông?

- Thật nực cười. - Thế ư?

Ông có nghe tin đồn về sức khỏe tinh thần của tôi?

Không.

À, tôi có nghe nói bà lập dị.

- Lập dị? - Phải, lập dị. Khó tính.

Khó tính.

Và cả chuyện về chồng bà.

Ồ, chuyện gì thế?

Bà phát hiện ông ấy.

Vâng?

Bà biết mà.

Tôi phát hiện nhưng rồi bỏ mặc cái xác một thời gian ư?

- Họ vẫn bàn tàn chuyện đó sao? - Hẳn rồi. Tất nhiên.

Vậy giờ tôi sẽ cho ông biết một sự thật khá riêng tư.

Tôi còn hơn cả lập dị.

Một phần đẹp đẽ trong tôi muốn đốt căn nhà này

cùng với mẹ con tôi ở bên trong.

Ông thấy thế nào?

Đó không phải việc của tôi.

Tôi nói là có đấy.

Vì nếu tôi không được trả đúng giá,

phần đẹp đẽ đó trong tôi sẽ trở nên đẹp hơn nữa.

Mọi người đang bàn tán, Frances.

- Họ nói tôi khánh kiệt à? - Phải. Có đúng không?

Tôi có một kế hoạch.

Có thể ngu muội. Tôi không biết. Nhưng càng nhiều phương án càng tốt, nhỉ?

Căn hộ của tôi ở Paris thì sao?

Cả năm nay tôi chưa ở đó. Trống trơn hoàn toàn.

Rời khỏi New York là một cách.

Thế là khôn ngoan.

Khôn ngoan.

- Khôn ngoan. - Khôn ngoan.

- Tôi sẽ trả. - Không.

Frances...

Cảm ơn.

Ngân phiếu lại bị từ chối, bà Price.

Bà Price?

Bà trả tiền mặt được không?

Con có tiền mặt trả cho Sylvia không?

- Bao nhiêu? - Sáu trăm.

Cảm ơn, Malcolm.

Kế hoạch có chút thay đổi, con ạ.

Con còn chẳng biết có kế hoạch.

Ừ, mẹ đã quyết định là chúng ta sẽ đi Paris.

Chúng ta ư?

Bao lâu?

Khó nói lắm. Có lẽ đi luôn.

Vậy, anh có gì để nói, Malcolm?

Anh đã nói với mẹ anh về việc ta đính hôn chưa?

Anh muốn nói lắm.

Điều em không thể hiểu là

anh có muốn em chờ anh không.

Tất nhiên là có.

Nhưng anh yêu cầu em chờ là không hào hiệp, phải không?

Anh quan tâm đến sự hào hiệp à?

Anh có nhiều sở thích.

Anh có thấy mình là đồ hèn không?

Không.

Anh xem mình là người thế nào?

Anh không biết mình có muốn nói về điều đó không.

Em muốn anh biết là em đang cố dứt ra khỏi anh.

- Susan. - Gì?

Anh sắp đi Paris.

Paris.

Bao giờ anh đi Paris?

Sớm thôi.

- Sớm là bao giờ? - Anh nghĩ là mai.

Anh nghĩ là ngày mai?

Bao giờ anh trở lại?

Vấn đề là thế. Anh thực sự không biết.

Vậy đấy.

Thật cảm động, em chắc là thế.

- Gì cơ? - Sự hi sinh của anh cho một người đàn bà

gần như không hề gặp anh cho tới tận khi anh 12 tuổi.

Việc anh từ chối vượt lên những quy định

mà bà ta viết ra vì chính lợi ích của bản thân.

Chẳng ai mang hoa để tặng người anh sắp nói tạm biệt, Malcolm.

Xin anh đi đi.

Những điều tốt đẹp đành phải kết thúc.

- Nhưng bà chắc là bà phải về? - Vâng. Chúng tôi rất tiếc.

Thật là tiếc, chúng ta đã có một đêm thật thú vị.

- Thật ư? - Thật sự thú vị.

Tôi không muốn về, nhưng có vẻ chúng tôi có việc khẩn ở nhà,

và biết phải làm gì đây?

Chẳng làm gì cả.

Mẹ sẽ nhớ điều này.

Điều gì?

Điều này.

Hai người có tiền lẻ cho tôi không?

Có lẽ là có.

Nhưng xin hỏi ông cần tiền để làm gì?

Có lẽ tôi muốn uống chút rượu, nếu bà muốn biết.

Ông tên là gì?

Dan.

Daniel, ông sẽ làm gì nếu tôi cho ông 20 đôla?

Tôi sẽ mua vài lít Three Roses, một gói xì gà và một liều cỏ.

Và ông sẽ mang nó đi đâu? Về phòng của ông?

Tôi sẽ mang vào công viên.

Đó là nơi tôi ngủ hàng đêm, trong công viên.

Vậy ông nằm dưới bụi cây...

hút xì gà và uống rượu.

Ngắm sao trời.

Sao lại không chứ?

Hi vọng gã đó không làm phiền hai người.

- Có vẻ hắn đã moi được hai người. - Ai cơ? Daniel?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left