The first 200 lines.
Gus.
Xin thứ lỗi.
- Xin lỗi. - Qua đây nào con.
Xin lỗi!
Gus, quay lại.
Xin thứ lỗi.
Gus, dừng lại!
- Xin thứ lỗi. - Con yêu, thôi mà!
Xin thứ lỗi.
Gus! Không. Gus ơi.
- Xin thứ lỗi. - Gus, dừng lại.
Xin lỗi. Cho con qua.
Bắt được rồi.
Ê, con mà rớt xuống đuôi thuyền là tan xác đấy.
Con muốn thế à?
Không, cô bị thế ấy.
Cô không bị đâu. Con bị.
- Cô bị. - Con á.
- Không, cô. - Con.
Cảm ơn cô nhiều.
Cảm ơn, tôi rất xin lỗi.
- Không có gì. - Không được thế.
Con không thể chạy nhảy thế. Trên thuyền không được. Nhé?
Con phải ở cạnh bố và mẹ.
Ta đang ở trên thuyền và xung quanh toàn nước
nên rất nguy hiểm.
Không. Không.
VƯỢNG GIÁC
Có thời hạn khi nào bắt đầu tìm gia đình mới cho trẻ không?
Hầu hết các bà mẹ chưa ký vào đơn. Họ nghĩ sẽ trở lại.
Thành ra đứa trẻ ở đây rất lâu.
Mời đi lối này.
Phần tiếp theo chỉ có thể thực hiện được
nhờ các chị đóng góp liên tục cho trại trẻ.
Việc tất cả đều thích. Thăm nom...
Nhìn chỗ phô mai đi, không ai ăn tí nào cả.
Họ có nhiều phô mai châu Âu ở nhà đến nỗi
tiệc buffet này vô hình với họ?
Thử phô mai burrata này chưa? Ngon cực.
Đúng, nhỉ?
Tôi phải đi Ý trước khi hết năm.
Tôi phải đi thôi.
- Là sao? Không thể. - Sao không?
Vì thế là vô trách nhiệm?
Năm nay cậu đã đi Ý hai lần rồi.
Cộng với Thái Lan, Ấn Độ, Úc.
Tôi biết, nhưng khác mà.
Vì cậu là con nhà giàu?
Đừng nói vậy.
Cậu cần có nghề nghiệp, hoặc ít nhất là việc làm.
Đi gặp bạn bè tôi nào.
Tôi không nghĩ đã đọc kỹ giấy mời.
Biển, rượu, trẻ con. Sự kết hợp khủng khiếp.
Như được bao quanh bởi một bể bơi khổng lồ.
Con đi với Essie.
Con ở đây được rồi.
Tôi đã gọi Coke Zero. Đây là Diet Coke.
Không giống nhau.
Rất xin lỗi, thưa cô.
Cậu đừng nói với họ như vậy.
Tôi sống đủ lâu để biết đó là cách duy nhất.
Bà Essie.
Cô để tôi trông cho.
Cảm ơn rất nhiều, Essie.
Con đi với bà, Essie.
Cô may đấy vì nó thích bà giúp việc.
Essie ở cùng nhà từ khi tôi sinh Gus. Dì ấy như người nhà.
Tôi mua vé đến Hồng Kông cho Mercy thật đó.
Cô ấy sống cùng căn hộ với mẹ.
Hồng Kông có vẻ đủ xa để mẹ tôi không bám theo.
Xin lỗi nhé. Tôi có việc rồi.
Chào cậu.
- Vui quá! - Cậu học ở Columbia à?
Có học bổng.
Cậu may mắn thật.
Không. Nhờ điểm số thôi.
Ý là, gì cũng được trừ may mắn.
Thật ra hơi buồn cười. Tôi bị nguyền.
Bị nguyền rủa?
Chủ yếu là do khuôn mặt tôi, kiểu, nó chứa đựng bất hạnh.
Không chỉ mặt tôi.
Mẹ tôi đi xem bói hồi tôi còn bé,
và họ nói y như thế.
Rằng sẽ không kết hôn, không gia đình, chết cô độc.
Đại loại thế.
Em trai cậu vừa vào Columbia nhỉ?
Cậu có định đi thăm?
Ừ. Tớ sẽ đi cùng bố mẹ khi nó đến đó vào mùa thu.
Nhắc tớ giới thiệu cậu với bạn tớ, Antonio nhé.
Cậu ấy có một đống club xịn ở Manhattan.
- Tên gì? - Cậu ấy có... DL...
Không nhớ ta đã đi hè đó à?
Chúa ơi, có, ta...
Gì thế?
Ôi trời.
Cứ làm đi.
- Philena! - Gì cơ? Ôi...
Tôi đã nói cô ấy điên lắm.
Thách tôi bơi dưới đáy tàu?
Ừ, làm đi. Làm đi!
- Làm đi! - Làm đi!
Mọi thứ sẽ không bao giờ theo ý cô.
Con bé đang cưỡi con ngựa mù về phía một vách đá.
Cô phải cẩn thận... Cô bị nguyền rủa.
Cô sẽ không bao giờ kết hôn, không bao giờ có gia đình.
Nhìn kìa.
Cô sẽ chết cô độc.
Trước khi nhảy. Tập trung vào! Vận rủi sẽ luôn bám con bé.
Cô sinh ra đã bị nguyền rủa. Chỉ có vận rủi thôi.
Vận rủi luôn theo cô. Hãy cẩn thận.
Mọi thứ không bao giờ theo ý cô. Tôi chưa từng thấy ai bất hạnh như vậy.
Con bé sẵn sàng rồi.
Được rồi.
Chào con.
Sao con lại ở đây chứ?
Trời ơi, thật bé bỏng quá.
Bé như con chim vậy.
Không như Chloé, lúc đẻ ra rất to,
các y tá đã gọi các y tá khác đến để xem con bé.
Ừ, chẳng ai cưỡng lại được một em bé bụ bẫm, nhỉ?
Cổ tay bé xíu này.
Khi mẹ con tôi về đến nhà, mẹ tôi nhốt chúng tôi trong nhà suốt một tháng.
Nhỉ?
Bà không cho tôi gội đầu,
bà cho tôi uống trà đắng và súp có mùi khó chịu.
Tội nghiệp.
Chẳng có ai nấu súp cho con.
Không.
Có chuyện gì thế? Cô không sao chứ?
Đây.
Tôi lấy khăn cho.
Đây.
Có chuyện gì thế?
Chuyện dài lắm.
Quần áo của cô đâu?
Tôi sẽ đi lấy cho cô nếu cô muốn.
Nhân tiện, tôi là Margaret.
- Vang trắng cho quý cô. - Cảm ơn.
Em không cần thêm vang nữa.
Và thứ gì đó dâu tây cho quý cô này.
Mọi người cần gì khác không?
Không. Cảm ơn anh.
- Vậy à? - Cảm ơn anh.
Lát nữa gặp. Tạm biệt.
Được đào tạo rất bài bản.
Không tệ.
Không phải con.
Hồng Kông lẽ ra là khởi đầu mới với tôi.
Khởi đầu mới, thật à?
Ở tuổi 24?
Cô đang đùa tôi.
Hợp lý mà.
"Hợp lý".
Cô vui tính thật.
Cô thích Hồng Kông?
Ừ.
Thi thoảng tôi nhớ nhà nhưng...
Nhà tôi ở Núi Thái Bình. Đẹp lắm.
Đúng thế.
Nơi có đàn ông da trắng hói đầu lái xe mui trần nhiều nhất tôi từng thấy.
Con biết nói bậy.
Này. Con đã hứa là không nói thế.
Gus! Chị dặn đừng nói trước mặt mẹ.
Em nghĩ em sẽ nói.
- Em sẽ nói. - Ê, nè con.
Đừng nói thế. Nhất là trước mặt mẹ.
Mẹ con rất vất vả để chăm con.
- Nên đừng nói thế, nhé? - Dạ.
Được rồi.
Cái gì... Từ từ.
Từ từ nào.
Cô có anh chị em không?
Tôi là con một.
Thật ư?
Dì tôi có nhà hàng ở Queens.
Dì cần mẹ tôi giúp nên tôi trông các em họ suốt.
Thích trẻ con.
May mắn thay, vì dì ấy có cả đống con.
Đừng lắc nữa.
Nếu cô...
Nếu cô cần phụ giúp, thì có tôi đây.
Mọi người luôn nói vậy nhưng không hề có ý đó.
Tôi có ý đó thật.
Đừng lắc nữa, Gus!
Tôi thấy bình yên khi ở cạnh trẻ con hơn người lớn.
Ôi, má.
Đừng lo.
Phải hơn thế cô mới sợ.
Essie! Con muốn Essie!
Con muốn Essie!
Mẹ bế con rồi.
- Con muốn Essie! - Không, dì bận rồi.
Để mẹ bế con.
Con muốn Essie cơ!
Bế con đi!
Nó muốn dì bế.
Dạ, thưa cô.
Qua đây nào.
Con nên nghe lời mẹ.
Con mệt.
No comments yet. Be the first to leave one.