The first 182 lines.
Bộ phim này lấy cảm hứng từ một nhóm trẻ em đặc biệt...
và sự tưởng tượng cá nhân...
để giải phóng tiềm năng tuyệt vời trong cử động của con người,
những điều không thường thấy trong cuộc sống thực tế,
để khuyến khích cha mẹ bọn trẻ...
và ca tụng tình yêu không điều kiện đã được trao cho trẻ em đặc biệt trên thế giới.
Prachya Pinkaew
Masashi thích những thứ có sai sót.
Sự sai sót thúc giục cậu ấy tò mò tìm ra câu trả lời.
Hành trình đi tìm nguyên nhân của những sai sót...
là một chuyến đi đầy thú vị.
Một cảm giác hấp dẫn của hiểm nguy.
Đối với cậu ấy là rất vui.
Mày muốn gì?
Tất cả đều sẽ chết trừ khi chúng ta giải quyết xong.
50 - 50.
Không chấp nhận được.
Đây là địa bàn của tao.
Không thằng Yakuza nào được phép băng qua địa bàn này nữa.
Chúng nói đây là đất của chúng.
Vậy thì đây là lỗi của chúng ta.
Bọn mày đã làm gì vậy?
Không biết là vùng này đã có người trông coi rồi à?
Bọn ngu ngốc.
Dừng lại. Không được cử động.
Đủ rồi. Để chúng đi.
Số tiền trên bàn là khoản trả cho sự xúc phạm từ người của tôi.
Chúng tôi sẽ không xâm phạm đất của các người nữa.
Tôi sẽ đi vòng. Cẩn thận chỗ anh làm ăn nhé.
Tôi không muốn đụng anh nữa.
Masashi thích những thứ có sai sót.
Còn lại bao nhiêu?
20 ngàn.
Đây chỉ là tiền lãi. Khi nào bọn mày trả lại hết?
Xin ông đừng lấy.
Tôi cần số tiền này để bắt đầu việc làm ăn mới.
Tôi sẽ tìm ra cách trả lại hết mà.
Nếu bọn mày định làm chuyện này thì sẽ rất khó đấy.
Sẽ không có lần sau đâu, nếu tao thấy hai đứa mày cùng nhau nữa.
Hãy nhớ những gì tao nói.
Anh nên quay về Nhật đi.
Và chúng ta sẽ không gặp nhau nữa.
Anh hiểu.
CÔ BÉ GIỎI VÕ
Tôi đã kiểm tra hết,
và tôi nghĩ là cô bé có vấn đề về phát triển trí não.
Tình trạng của con gái cô không tệ vậy đâu. Cô bé là trẻ đặc biệt.
Cần sự chăm sóc đặc biệt.
Sẽ có nhiều thứ không dễ dàng với cô bé. Cô bé cần tập luyện nhiều...
để cư xử bình thường.
Dù thời gian đã trôi qua,
anh nên biết rằng...
có lý do nên ngày đó em mới để anh đi.
Thật khó để chăm sóc con gái của chúng ta, nhưng em thật sự rất vui.
Đó là vì khi nhìn con bé, em thấy anh.
Zen không giống những đứa trẻ khác.
Nó cần sự chăm sóc và chú ý đặc biệt.
Cuộc đời em dành trọn cho nó.
Em sẽ luôn yêu anh. Zin.
Zin và tên người Nhật đó lại liên lạc với nhau.
Chúng ta nên làm gì?
- Chơi một mình thích lắm hả? - Zen.
Nói chuyện đã, ngồi đi.
Cháu là Zen hả?
Tên Nhật, giống như cha nó.
- Nói được tiếng Thái không? - Ông muốn gì?
- Để nó yên đi. - Ngồi xuống.
Cháu có biết cái này được gọi là gì không?
Có biết không?
Tôi nói là để nó yên mà.
Để tôi nói cho biết,
mất một ngón chân có thể thay đổi cả đời đấy.
Khi cô đi, khi cô chạy.
Cô sẽ luôn ghi nhớ.
Đáng lẽ lúc đó tôi nên làm thế này với cô rồi.
Để cho cô không cần phải nhớ đến lời của tôi nữa.
Thực ra nơi này cũng thuận tiện.
Có thể hơi ồn một chút, nhưng cô sẽ quen thôi.
Hù!
Cám ơn, cám ơn. Đó là phần biểu diễn của Zen.
Cám ơn đã hoan nghênh và cổ vũ chúng tôi.
Chút tiền cho Zen còn tốt hơn cả lời động viên.
Đừng ngại. Nào, hãy xem những cái túi kia nào.
Cám ơn, cám ơn.
Cám ơn bà. Còn ai nữa không? Không cần vội.
Đây là màn biểu diễn thứ hai. Có ai muốn thử với cô bé không?
Cứ xem như là giúp trẻ em đi.
Không phải là lợi dụng cô bé đâu. Nào nhóc.
Nào anh trai, thế thì hơi ít.
Zen!
Làm thế là chơi ngu lắm nhé.
Ai làm vậy? Lỡ đứt tay con bé thì sao?
Ngon nhỉ, thằng nhát cáy.
Tao nghĩ mày ngon lắm chứ.
Mày có vấn đề gì à?
Không có gì hết. Đi thôi em!
Này này, mày đi đâu thế hả?
Nhanh lên, đi thôi.
Đừng nói với cô Zin về tay em nhé. Em ổn không?
Vâng.
Lần sau thì nhớ là...
không phải cái gì cũng đưa tay ra chụp được đâu.
Thế này nhé, cái nào không được chụp thì anh sẽ la lên.
Em thấy sao?
Đi đi.
Chúng đi hết rồi. Đi hết rồi.
Lần sau nếu có nguy hiểm, anh sẽ la lên "Ruồi" nhé.
Được không?
Được.
Ruồi!
Zen, anh đã nói "Ruồi" thì em phải tránh chứ.
Ruồi!
Được rồi, Zen, làm thật nhé.
Moom!
Cháu làm gì vậy?
Moom.
Cháu biết con bé không được bình thường như người khác mà.
Sao cháu cứ làm nó gặp nguy hiểm khi làm những trò như vậy?
Là bài tập tốt cho cô bé mà.
Làm vậy cô bé có thể tự vệ khi cần thiết.
Cô biết cháu có ý tốt, nhưng không có nhiều tiền.
Thế này là đủ để cô trả hóa đơn của bác sĩ.
Loại thuốc cô muốn có thể có tác dụng phụ mạnh.
Và có thể rất tệ đấy.
Vâng.
Cứ thử xem sao. Có thể cô sẽ gặp may và không bị tác dụng phụ nào.
Thế nào rồi? Thế nào rồi?
Hôm nay hai đứa về nhà trước đi.
Về thôi.
Vâng.
Ngày mai mẹ sẽ gọi điện nhé.
Về thôi.
Con nhớ đánh răng sau khi ăn nhé.
Vâng.
Đi thôi.
Mình về.
Đi nào.
Lấy bóng đi, ném cho Zen. Anh có muốn không?
Hãy làm cho Zen nhé. Cầm bóng đi.
Cám ơn, cám ơn.
Cám ơn, cám ơn.
Cám ơn, cám ơn.
Anh Moom, sao mẹ không đi với chúng ta?
Vì chúng ta không có tiền.
Chúng ta cần rất nhiều tiền để trả tiền thuốc cho cô Zin.
Khi nào cô khỏe thì mới đi về cùng chúng ta được.
Sao lại cần nhiều tiền?
Zen, xem này.
Xem ra rất nhiều người nợ tiền cô Zin.
Zen.
Mẹ xin lỗi. Mẹ quên nói với con là hôm nay mẹ không đi được.
Nhưng hôm nay là ngày ra ngoài.
- Mẹ biết. - Hôm nay là ngày đi chơi.
Hôm nay đi chơi.
Zen.
- Hôm nay, hôm nay. - Mẹ xin lỗi.
Hôm nay, hôm nay.
Zen, dừng lại đi.
Zen, nhìn mẹ này.
Là mẹ đây mà.
Cho tôi biết ông chủ ở đâu đi?
Đi nào, xuống dưới nhà thôi.
Sổ sách gì đây?
Ai nói tao nợ cô ta? Sao mày không về nhà đi nhóc?
Về thay tã đi, thằng ngu.
Nhưng ông nói là biết cô ấy mà.
Đâu có nghĩa là tao mắc nợ. Biến khỏi đây đi. Biến đi.
Khoan đã, nghe tôi này. Cô ấy đang bị bệnh.
Đúng là một thằng ngu máu lạnh.
Sao cô Zin lại biết những kẻ này chứ? Một đám trộm cướp.
Zen, những người đó nợ tiền mẹ em.
Nếu không bắt họ trả được, mẹ em sẽ phải nằm viện mãi.
Mẹ nằm bệnh viện?
- Nhiều tiền lắm đấy, Zen. - Nhiều tiền.
Zen.
Tiền của mẹ. Mẹ nằm bệnh viện.
Nhiều tiền lắm! Cần tiền!
Zen, về thôi.
Cần tiền, Moom. Tiền, cần tiền!
Em không đi. Bỏ em ra. Cần tiền...
Con nhóc đó lại đến đòi tiền nữa.
Kết thúc nó nhanh đi.
No comments yet. Be the first to leave one.