The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
TỔNG CỤC KHÍ TƯỢNG HÀN QUỐC
- Đây, cậu nhìn số liệu này đi. - Không phải.
- Chúng sai rồi. - Này.
- Đây. - Nó đang tiến vào nam.
Cậu nhìn đi.
Nó sẽ hướng thẳng đến Nhật. Nó đã ở đây rồi.
- Không phải. - Không thì thiệt hại rất lớn.
Nó tiến vào từ phía bắc, và đang di chuyển xuống
nên hướng đi phải thế này mới đúng.
- Số liệu nói thế à? - Chị ơi.
Hả?
Này.
Cậu nhìn đi. Dữ liệu mới nhất đây.
Nó đang đi về hướng này.
Nhưng giờ nó đang ở bên trên.
ĐƯỜNG GANGBYEON
BÃO RICKY TIẾP TỤC GÂY THIỆT HẠI KHẮP NƠI
- Trời ạ. - Vâng.
- Cục trưởng. - Sao?
Vâng, tôi nghe. Cậu in cho tôi dự báo lượng mưa đi.
- Rõ ạ. - Vâng.
Dữ liệu đây ạ.
Vâng ạ.
Vâng, Phòng Quản lý 1 nghe.
Vâng.
Đêm qua, cơn bão số 14, bão Ricky đã quét qua nước ta.
Với sức gió mạnh nhất 30m trên giây,
cơn bão đã để lại hậu quả nặng nề.
Thiệt hại về người là 120 người.
Thiệt hại về tài sản ước tính sẽ vượt mức 80 tỷ won.
Đặc biệt, mưa lớn đêm qua đã gây ra ngập lụt ở nhiều nơi trên cả nước.
Sáng sớm nay, có bốn con đường ở Yangcheon
- bị ngập lụt… - Lần này Cục Khí tượng đúng rồi.
…và đang chờ xả nước.
- Ha Kyung đỡ bị ăn mắng. - Khu thương mại ngầm
ở quận Suncheon bị chìm trong nước.
Vâng, đúng vậy.
Cơn bão lần này không gây ra nhiều thiệt hại như chúng tôi dự đoán.
- Vâng, hướng đi của cơn bão… - Ở đời, ta cần dự trù nhiều kịch bản.
…gần như trùng khớp với dự báo.
Cảm ơn ngài.
Vâng.
CỤC KHÍ TƯỢNG DỰ ĐOÁN GẦN ĐÚNG HƯỚNG ĐI CỦA BÃO
Có lúc mọi chuyện sẽ y hệt như kịch bản ta đã vẽ ra.
Cho qua chút.
Tôi phải đi vệ sinh.
Mà sao em lại đưa ông ta theo thế?
Đây là cách tốt nhất…
để cải thiện quan hệ giữa hai cha con họ
cũng như của Si Woo và em.
Trên thế giới này,
có những thứ không thể thay đổi.
Cũng như con người không thể thay đổi hướng đi của bão,
mối quan hệ giữa tôi và bố cũng vậy.
Tuyệt đối…
sẽ không thay đổi được.
Giống như em là em,
còn tôi là tôi.
Xin lỗi em
vì tôi chỉ được thế này thôi.
Chúng ta…
chia tay thôi.
Nhưng kịch bản tự trù đi lệch hướng
cũng có thể dẫn đến kết cục xấu nhất.
Vậy là anh không đến để gặp em nhỉ.
À…
Yu Jin à.
Điều quan trọng là
kịch bản mà bạn đã chuẩn bị, dù đúng dù sai
thì đời vẫn sẽ tiếp tục.
Cô biết tin cơn bão số 15 đang vào rồi phải không?
Ừ, theo tình hình bây giờ thì…
- Tám tiếng hả? - Vâng.
Tám tiếng sau, nước ta sẽ chịu ảnh hưởng từ nó.
Cô không cần về Seoul vội, cứ ở đó xem chừng cơn bão thứ hai này đi.
Hả?
Cái cô này, còn ở đâu nữa hả?
Phải đến Trung tâm bão ngay chứ đâu?
- Nhanh chạy đến đó đi. - Sao ạ? Bây giờ sao?
Khoan đã Cục trưởng, tôi…
Còn chúng ta…
sẽ lại phải chuẩn bị cho những kịch bản tiếp sau đó.
TẬP 13 KỊCH BẢN 1, 2, 3
Cậu biết từ lúc nào thế?
À, vâng…
Tôi biết lâu rồi.
Ơ?
Anh phát hiện ra sớm thế sao?
Còn chị, chị biết từ lúc nào?
Tôi đánh hơi được từ trước đó nữa cơ.
Xem ra cậu Si Woo bị cảm rồi.
Vâng.
Xin bắt đầu cuộc họp sáng ngày 10 tháng 5.
Mời Trạm vệ tinh…
Tôi xin lỗi.
Bây giờ…
Cảm ơn ạ.
Trời, nổi hết cả da gà da vịt.
Từ lúc đó sao ạ? Không thể tin nổi.
Còn cô biết từ lúc nào?
Mãi sau này tôi mới để ý.
Là cái ngày đó đấy.
Cũng phải, hôm đó hai người họ lộ quá mà.
Một hai lần tôi còn giả bộ nổi.
Đằng này tận mấy lần liên tiếp.
Làm việc tử tế đi, Tin Khẩn Lee!
Vâng, rõ ạ.
Trời ạ. Họ phải biết kiềm chế chút chứ.
Vậy sau này chúng ta phải làm sao đây?
Phải tiếp tục giả khờ nữa chứ sao.
Chúng ta phải giữ mồm giữ miệng và giả vờ không biết.
Giả vờ không biết cái gì?
- Sao ạ? - Gì thế? Sao vậy?
Sao mọi người đồng loạt im lặng thế?
Không có gì đâu ạ.
Chắc Trợ lý Um cũng biết nhỉ?
Dĩ nhiên rồi, anh ấy sống chung với họ mà.
Anh ấy mà không biết nữa thì quá ngáo rồi.
Gì cơ?
Đang nói tôi phải không?
Dạ?
Đâu có.
- Không có. - Làm gì có.
Thật là, mọi người nhạy thật đấy.
Đúng vậy, tôi sắp bị vợ ly hôn rồi.
Sao mà biết được hay vậy chứ?
Bác tài, giờ tôi chỉ còn 6.000 won thôi.
Bác chở giúp tôi ra sân bay được không?
Được không? Bác giúp giùm tôi nhé?
Tôi… Này, khoan đã!
Cái đồ…
Quỷ tha ma bắt ông đi.
Chết tiệt. Xúi quẩy thế không biết.
Thật là.
Này, cô Trưởng phòng.
Tôi hỏi cô câu này nhé?
Cô biết rõ thằng Si Woo sẽ không vui khi thấy tôi
mà vẫn nằng nặc kéo tôi đến, rốt cuộc là vì sao hả?
Tôi cũng muốn hỏi chú một câu.
Con chú đang bị thương
mà chú chỉ biết đến tiền thôi sao?
Sống ở đời này, phải giẫm đạp lên nhau mới sống được.
Cô mà lơ ngơ láo ngáo
là bị đạp lên đầu lên cổ ngay.
Là bố, tôi phải giữ tỉnh táo
để giúp nó lấy được thứ nó đáng được nhận.
Tôi làm thế là sai à?
Hóa ra trên đời này thật sự có rất nhiều kiểu bố.
ĐƠN XIN LY HÔN
Có người bố luôn chăm chỉ làm việc
mà vẫn vò đầu bứt tai vì thấy có lỗi với con của mình.
Có người bố vô trách nhiệm, bỏ lại con cái thơ dại
và chạy trốn một mình.
Cũng có người bố vô liêm sỉ và ích kỷ với con cái như thế này.
Thật là.
Chết tiệt!
Tự dưng đến làm gì không biết.
Chắc chú phải về Seoul một mình rồi.
TRẠM XE BUÝT BỆNH VIỆN JEJU SUNHO
Lên xe đi, để anh đưa em về nhà mẹ.
Anh có chuyện muốn nói. Lên xe đi.
TRUNG TÂM BÃO QUỐC GIA
Anh đâu cần phải gửi trưởng phòng ở Tổng cục đến đây.
Trông cô ấy chả có ích gì mấy.
Lệnh của Cục trưởng mà, tôi phải nghe thôi.
Vâng, rõ rồi ạ.
Hiện tại, bão Elisha đang có áp suất tâm bão là 985 hPa,
sức gió mạnh nhất là 27m trên giây,
cách Jeju 250km về phía nam và đang di chuyển về phía bắc.
Với độ lớn và tốc độ này,
có vẻ nó sẽ đâm thẳng vào duyên hải phía nam.
Tôi sẽ phân tích hướng đi của bão.
Cô phụ trách quan trắc thời tiết tổng quát.
Được chứ?
Được thôi.
QUAN TRẮC TỔNG QUÁT: QUAN TRẮC KHÍ TƯỢNG Ở MỌI TRẠM VÀO MỘT THỜI ĐIỂM
Tin Khẩn Lee thế nào rồi?
Cậu ấy đã được trị bỏng,
nhưng mắt của cậu ấy cần được theo dõi thêm.
Vậy sao?
Có người bị thương mà chị dửng dưng thật đấy.
Cô đang muốn gây sự vì đã để người của cô bị thương à?
Không, ý tôi là
ít ra chị cũng nên quan tâm có thành ý một chút.
Trưởng phòng Jin.
Từ lúc vào Cục đến giờ, cô chỉ làm ở Tổng cục thôi nhỉ?
Vâng, có vấn đề gì sao?
Thấy gì đây không?
Tôi đã bị trượt xuống khi leo lên đập Baengnok
để kiểm tra trạm thời tiết ở đó.
Tai trái của Trợ lý Park lúc nghe được lúc không.
Cậu ấy đã bị một bảng hiệu đập vào khi ra thực địa lúc trời bão.
Cậu Jung Su Hwan ngồi đằng kia đã bị lật xe
lúc đang đo gió ở trạm.
Ai từng làm ở thực địa hơn mười năm
cũng sẽ bị thương như vậy.
Tôi rất tiếc vì cậu ấy bị thương,
nhưng ở đây thì đó là chuyện thường.
Cô hiểu chưa, Trưởng phòng Jin?
No comments yet. Be the first to leave one.