The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
NĂM 1932 ĐẠI HỌC OXFORD
Này, Ian! Cậu vẫn tỉnh táo chứ?
Ta nên cá cược một chút.
Cho thêm vài chai sâm-panh được không?
- Chúng tôi không phục vụ nữa. - Ôi. Làm ơn mà.
Tôi rất xin lỗi.
Làm ơn đó.
Tôi rất xin lỗi.
Cảm ơn.
Người Anh các cậu sẽ không thể hiểu
một câu hỏi danh tính là như thế nào.
Không, hơn cả danh tính.
Tôi đang nói về…
Hugh, dậy đi!
Tôi đang nói về một đất nước mà…
Tôi cần đi ngủ.
Có nghe tôi nói không vậy?
Có. Tôi nghe từng từ một.
Cậu không hề nghe.
- Cậu làm gì vậy? - Đây là điều tôi sẽ làm.
Tôi muốn cảm nhận gì đó chân thực!
Có hàng thật đây!
Tuyệt!
Đem qua đây! Cậu ấy sắp chết khát rồi!
Hãy ngắm nhìn dòng nước phẳng lặng của Isis!
Im đi, Paul!
Yêu cậu và cả chai Chartey nữa!
Ôi, trật tự đi!
Paul, quay lại đây đi!
Giấc mơ sắp kết thúc rồi, và chúng ta phải ăn mừng điều đó!
- Ta phải ăn mừng! Thôi nào! - Tạ ơn Chúa. Bảo cậu ấy lên bờ đi.
Nếu muốn bơi lúc nửa đêm, thì đó là quyết định của cậu ấy rồi.
Tôi không muốn bơi.
Tôi muốn nhảy xuống dòng nước trong vô vọng vì thế hệ điên rồ này.
Tuyệt vời. Triển đi.
Không biết nữa.
Đừng uống nữa.
Làm ơn.
Làm ơn.
Thôi nào! Ở đây có ba người đấy.
Giờ hai cậu chỉ làm vậy vì tôi ở đây.
Nhìn cậu bé này đi.
Đúng là người Anh!
- Tha cậu ấy đi! - Lại nữa!
- Là người Anh thì sao? - Đây là điều tôi học được ở Oxford.
Còn tiết học cuối kìa.
Đặc điểm vĩ đại của người Anh là giữ khoảng cách.
Ừ. Không chỉ về mặt địa lý mà cả cảm xúc.
Cảm xúc tạo nên chúng ta.
Một thời đại mới đang bắt đầu.
Ở New Germany. Các cậu hãy chờ xem.
New Germany.
- Phải. - Một lũ côn đồ phân biệt chủng tộc.
Đức là quốc gia kiêu hãnh nhất thế giới.
Ở Munich với bọn tôi là hiểu. Hiểu liền.
- Ừ. - Em sẽ bảo vệ anh.
Cho điếu thuốc đi.
Không. Điếu cuối của tôi rồi.
- Phải chia sẻ thôi. - Tôi hút.
- Thạo đấy. - Làm được mà.
Ngậm vào.
- Rồi. - Nóng không?
Thế hệ điên rồ của chúng ta đó!
Thế hệ điên rồ của ta.
Đẹp tuyệt.
LUÂN ĐÔN SÁU NĂM SAU
MẶT NẠ CHỐNG ĐỘC CỦA BẠN ĐÂU?
Có kéo dây không hả?
Không biết làm thì để tôi gọi mẹ anh ra dạy!
- Xin lỗi. - Không sao.
Đúng rồi. Giật xuống, rồi cứ kéo thôi!
Giờ kéo sang bên trái đi!
Nhẹ thôi, đừng kéo mạnh quá!
- Anh phải giữ chắc vào. - Phải!
Rồi, tốt lắm. Cố định thật chắc.
Tốt hơn rồi đấy. Giờ mới hiệu quả.
Không, nhìn đi. Chúa ơi, kẹt trên tượng đá rồi!
Cẩn thận! Nhẹ nhàng thôi.
Nhanh lên! Kéo dây của anh sang trái!
Tôi đang cố đây!
Bên này.
Cẩn thận!
Vậy đúng chưa?
Cố lên nào.
Họ sẽ chặn mọi thứ đang bay.
Phải. Anh đã hứa đúng giờ.
Không cần xin lỗi đâu.
Em cũng muộn mà.
Cảm ơn.
- Gì đây? - Mặt nạ chống độc cho Arthur.
Em vừa đi lấy về.
Em còn không nhận ra họ làm cả cỡ cho trẻ.
Chuyện này với ta đều mới mà, đúng chứ?
Rõ ràng khi ra quyết định, em phải ưu tiên con.
Thử thách tình mẹ, anh nghĩ vậy không?
Uống gì không? Em khát quá rồi.
- Cho nửa chai Chablis. - Vâng.
Nửa chai?
Còn đi làm.
- Bên đó có chuyện gì? - Không nói được.
Em nghĩ chẳng ai nghe lén đâu.
Hitler muốn Sudetenland.
Nghĩ Tiệp Khắc sẽ buông, mà đánh giá thấp họ rồi.
- Phải… - Họ sẽ không cứ thế từ bỏ.
Nếu mai không có hiệp định Đức sẽ điều quân,
còn Pháp và Anh sẽ buộc phải bảo vệ Tiệp Khắc.
Ngay khi điều đó xảy ra…
Cảm ơn.
Nhớ hôm ăn ở đây sau lễ cưới không?
Nhớ, Hugh. Em bị ngộ độc vì món cá đáng sợ đó.
Phải rồi. Anh xin lỗi. Chúa ơi!
- Xin lỗi, anh quên. - Không sao.
Đây vẫn là chỗ tuyệt nhất ở Luân Đôn.
Phải.
Anh ước gì ta có thể lên lầu,
thuê phòng rồi nằm trên giường cả chiều.
Điều gì ngăn cản ta chứ?
Bảo mẫu đang trông Arthur và chỗ này có vẻ vắng lắm.
Thử xem có thu xếp được không nhé?
Em biết là không mà.
- Vậy ư? - Anh phải về lúc 2:30.
- Sao em lại… - Anh gợi ra mà.
Anh đang cố. Như được yêu cầu thôi.
Em biết.
Anh Legat, phủ Thủ tướng gọi.
Chết tiệt.
Anh phải nghe.
Tất nhiên rồi.
Chắc anh cần chút riêng tư.
Cảm ơn.
Legat đây.
Tôi e rằng anh sẽ phải quay lại.
Cleverly đang tìm anh. Có vẻ ở Berlin đàm phán xong rồi.
Ngài Horace Wilson đang bay về nước.
Tôi đi ngay.
Nhanh lên. Ông ấy sẽ xử hai ta mất.
Chết tiệt.
Làm ơn tới số 83 Phố Lord North.
Ăn trưa ở Imperial Grand giữa khủng hoảng toàn cầu.
Chắc Bộ Ngoại giao làm việc kiểu đó…
Tôi xin lỗi. Sẽ không tái phạm.
Không giải thích?
Kỷ niệm ngày cưới.
Chúc mừng cậu.
Có những lúc phải đặt gia đình lại phía sau.
Như lúc này.
- Syers báo cậu chưa? - Nghe nói đàm phán đổ bể.
Sắp loạn hết rồi. Ngày mai Hitler định điều quân.
Lúc sáu giờ , Thủ tướng sẽ truyền thanh tới cả nước,
cậu hãy làm việc với đài BBC.
Đã ai… Xin lỗi ngài. Đã ai thông báo với Tiệp Khắc chưa?
- Gì cơ? - Tôi chỉ nghĩ việc đem Tiệp Khắc…
Tôi chắc Thủ tướng không cần cậu cố vấn đâu, Legat.
Vâng, thưa ngài.
HỢP LỰC CHỐNG HITLER
ỦNG HỘ NGƯỜI TIỆP KHẮC NGĂN HITLER VÀ NGĂN CHIẾN TRANH
Phải nói là tin này tới lúc tệ nhất có thể, thưa Thủ tướng.
Thủ tướng, ngài Horace đang ở đây.
Chà, dường như có việc phải làm rồi, các quý ông.
- Làm ơn đừng để tôi cản đường. - Thủ tướng.
Tôi nên mời vào không?
Ồ, chắc chắn rồi.
Horace?
Cảm ơn, Osmund.
Ngài Thủ tướng.
Tôi mong ông vui khi trở lại.
Sao rồi? Mọi chuyện thế nào?
Chà, khởi đầu tồi tệ và sau đó lại càng xuống dốc.
Ông ta sẽ không đợi thêm một ngày nào trước khi xâm lược.
Sáng nay tôi đã cảnh báo ông ta rằng nếu người Pháp làm tròn nghĩa vụ,
thì chúng ta cũng phải đi theo họ.
Rồi ông ta nói sao?
Ông ta cười với tôi.
Càng loạn hơn khi ông ta gào lên.
Nhưng thông điệp đủ rõ ràng rồi.
Ngày mai ông ta sẽ điều quân.
Váy cô đẹp quá.
Cho cuộc diễu hành.
CÀ PHÊ HÈ PHỐ
Ngài đã chọn được gì chưa?
- Cà phê đen. - Có ngay.
Xin chào.
Thế nào rồi?
- Ngài dùng gì không ạ? - Không, cảm ơn.
Hôm nay hắn chỉ gào vào mặt họ.
Cuộc đàm phán với Anh đã chấm hết. Hắn chán ngấy rồi.
Cuối cùng Henderson chỉ im lặng.
Wilson đứng dậy bỏ đi. Thẳng tới sân bay về Luân Đôn.
Và để chứng minh là hắn nghiêm túc,
gã điên này đang điều một đoàn xe tăng lên Wilhemstraße.
- Thẳng vào Đại sứ quán Anh. - Thì sao?
Thì ngày mai ta sẽ điều quân.
- Anh chắc chứ? - Chắc chắn.
Vậy ta chỉ còn vài giờ thôi.
Oster đang bàn với các tướng lĩnh.
Hẹn tối nay.
Chỗ mới, Alt-Berlin. Mười giờ.
Tôi phải về rồi.
Mẹ kiếp, tôi đang rất hoảng đây.
No comments yet. Be the first to leave one.