Merlin

Merlin

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Merlin 1998 VI
A Commentary by Abunodisceomnes
Để phục hưng cựu giáo, bà vương Mab bèn trích huyết tạo Merlin - một người phàm có chút ma lực. Nhưng bà không ngờ rằng, Merlin vì được xuất sinh trong nhà phàm nhân nên có lòng cứu nhân độ thế, ra sức tìm minh chúa cứu rỗi thế gian khỏi bàn tay Mab. Phim

Tags

other
Published on: 2020-02-19
Downloads: 34
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Biên dịch : Duy Kiền -

Thuở xa xưa...

Ờ không, không nên bắt đầu thế, nhỡ bạn tưởng lầm đồng thoại mất.

Có vài yếu tố đồng thoại : Rồng, tinh linh, quái vật, tiên... vân vân.

Rồi cả ma thuật.

Thời ta sống, ma thuật phổ biến lắm.

Rồi vật đổi sao rời.

Mũi tên thì gian cứ nhích một hướng mà thôi.

Vậy ta bắt đầu từ đâu nhỉ ?

Bắn !

Ừ, hiển nhiên phải từ khởi nguyên.

Phóng tên !

Đó là những năm tối tăm khủng khiếp.

Vua Constant là Cơ Đốc vương tiên phong Anh quốc.

Bay !

Bay là lũ tội nhân chẳng đáng thương xót.

Rồi thế gian này tan hoang...

... một khi ta chết.

Vortigern đây !

Quân phản phước !

Vua Vortigern đồ sát hết tù nhân rồi.

Ta rủa sả lũ bay.

Chết dễ dàng thế đấy.

Rồi một bạo quân dễ dàng truyền miện cho kẻ khác,

mà kẻ ấy thậm tệ hơn.

Nội chiến xé nát xứ sở.

Rồi rợ Saxon tràn vào.

Giáo đường Cơ Đốc bị tàn phá và ô uế.

Đây nơi thiêng nhất dị giáo cổ.

Cứu !

Nơi tín đồ cựu giáo than khóc thống thiết.

Duy có kẻ cứu được họ.

Mà kẻ ấy quẩn quanh nơi vùng đất ma thuật.

Chị gọi em đấy ư ?

Ta mới có sáng kiến này.

Em chả ưa giọng chị chút nào, mà thôi, chị muốn giãi bày gì ?

Ta sắp tạo nên một kẻ lĩnh đạo quần chúng.

Một phù thủy hùng cường, kẻ rồi đây cứu Anh quốc,

và mang dân chúng về ta, lại theo cựu giáo.

Hẳn chị lao tâm lắm, Mab ạ.

Việc này ắt hao mòn công lực chị mất thôi.

Nhưng ta không làm, chúng mình ắt chết.

Một khi dân chúng thôi tin tưởng thì bọn ta nào tồn tại được nữa ?

Tân giáo đẩy bọn ta tới miệng vực thì rồi sớm chìm quên lãng thôi.

Thế cuộc đã đổi, chị ơi !

Dầu buồn, nhưng thiên đàng, địa ngục và thế gian vẫn không ngưng vận động.

- Định mạng đấy ! - Ta không đành đoạn.

Ta phải đấu tranh.

Em giúp ta chứ ?

Không được, chị quên em là Hồ Trung Yêu Nữ rồi ư, thân em toàn nước thôi.

Nay muôn sự vuột khỏi chúng ta, nên em cam lòng.

Xin chị miễn cho !

Thế ta tự thực hiện.

Frik !

- Mi nghe chưa, Frik ? - Có, nhưng tôi e rằng em bà phải hơn.

Lúc quyết định, mình còn lưỡng lự mà. Ả chưa từng ủng hộ bà thỏa đáng nhỉ ?

Chúng ta phải tự xoay sở, bắt tay vào việc ngay thôi.

Chứ bà chả đợi thêm ít hôm để gia cố công lực hay sao ?

Không đủ thì giờ !

Thế giới chúng ta đang lụi dần.

Y hào hoa quá !

Giờ ta phải cho y sự sống.

Cậu bé xinh lắm.

Xin chăm cháu hộ, tôi vái van bà !

Được mà, bé yêu !

Xin thề cho !

Tôi sắp đi đây.

Tôi thề !

Tôi hứa chăm con cô.

Để ta ngắm con mụ nào !

Ta định danh đứa bé này là MERLIN.

Thay vì bày trò, bà nên cứu người mẹ đương hấp hối kia.

Bất khả rồi, ả đã chết.

An nghỉ nhé, bé yêu !

Hãy để thiên sứ theo cô !

Bà bao biện thế nào đây, sao chẳng cứu cô ấy ?

Ả hoàn thành ý nguyện rồi.

Hoàn thành ý nguyện ư ?

Bà lạnh lùng quá, giá kể thúc tim bà chắc tôi gãy tay.

Thế mà tôi từng theo cựu giáo phụng vụ bà chứ.

Rồi mụ bội giáo để làm Cơ Đốc nhân.

Ai bảo bà thế ?

Toàn lời xằng bậy.

Tôi đã theo bằng cả tâm ý và đấy tông giáo của tôi.

Sao bà nỡ để mụ nói năng lối ấy ?

Bởi bà ấy cần tôi, ngốc ạ.

Sao ta cần mụ, hả Ambrosia ?

Để săn sóc đứa bé này.

Tự ta cũng được.

Trò nhảm !

Để nuôi nấng một đứa trẻ cần nhiều hơn mấy trò vặt.

Bà phải nhẫn nại, tường tế và thương yêu nhất mực.

Đặc biệt yêu thương.

Xưa kia bà có, mà nay vứt rồi.

Thế bà quyết định sao ?

Đứa bé ở cùng mụ.

Nhưng nhớ : Nó chỉ được nửa phần người thôi đấy.

Nó thuộc về ta, là con ta.

Đúng thì điểm, ta ắt tỏ nó hay.

Ambrosia như mãnh hổ bảo bọc ta.

Cút ngay !

Xéo ra !

Ta chưa từng thấy ai can đảm và từ ái như bà.

Ta thường gọi Dì A, nhưng bà nào khác mẹ ta đâu ?

Đã bao giờ bạn thấy, lúc muộn phiền thời gian dường như chậm trôi chưa ?

Ngược lại, khi hoan hỉ...

Tuổi thơ ta ắt hạnh phúc lắm nên cứ trôi vèo vèo.

Xin thứ cho thói thô lỗ của họ !

Chúng ta đang tới lâu đài chúa tể Lambert, nhưng lạc đường mất rồi.

Chừng một dặm nữa thôi.

Tới đúng ngã ba, nhưng chớ theo lối tắt kẻo có bất trắc và lạc đường đấy.

Xin đa tạ, chứ cậu muốn chúng ta thưởng gì nào ?

Hôn.

Anh biết đang nói trước mặt ai chưa ? Tiểu thư Nymue, lệnh ái chúa tể Ardente đấy.

Thì cô ấy hỏi tôi muốn gì và tôi chỉ thành thực thôi.

Còn ta cho đấy là phần thưởng xứng đáng.

Tên tôi Merlin.

Còn ta Nymue.

Ta còn cho anh là kẻ khiếm nhã đấy.

Suốt đời không quên cô, Nymue ạ. Mình còn gặp nhau, tôi biết mà.

Ta không cho thế, cậu Merlin ạ.

Nymue.

Mau lên, Nymue !

Mặc dầu ta đã cảnh báo Nymue chớ bỏ lối mòn, mà nàng cố chấp.

Ta cho đấy là biểu hiện tuổi trẻ.

Nàng đã tự ý đi lối khác.

- Nymue ! - Merlin !

Cứu với !

Đừng động cựa, càng lún đấy. Cứ điềm tĩnh nhé !

Nắm lấy nhành cây này !

Ta chẳng với được.

Sau ngần ấy năm, ta vẫn nhớ như in cái cảm giác về công lực bên trong.

Dài !

Dài ra !

Giữ chặt !

Cứ thế !

Cô an toàn rồi.

Tôi đã bảo mình còn gặp mà.

Sao anh làm được với nhành cây ấy ?

Tôi chả rõ.

Dầu gì chàng đã cứu mạng ta.

Chàng đáng được hôn nữa.

Dì A !

Con vừa gặp nàng, quả là tuyệt thế giai nhân.

- Chúng con yêu nhau rồi đấy. - Con lảm nhảm gì thế ?

- Cởi ra ngay, ướt nhẹp thế kia. - Con là hiệp sĩ đấy.

Con vừa cứu nàng mà.

Ờ vâng ! Thế cứu ai, ở đâu ?

Nymue ạ, là con chúa tể nào đấy. Nàng bị sa lầy nên con ra cứu.

Được, cũng có gan đấy.

Điều lạ là lúc con đưa nàng nhành cây, chả hiểu sao nó dài ra được.

Con biết là thật khó tin, nhưng con chỉ kêu "dài ra" thôi.

Có truyện gì thế, dì A ?

Ta muốn ngồi quá.

Nói con nghe xem ?

Ta lo sợ cái ngày này suốt bao năm trường.

Đã đến lúc con phải đi rồi.

Đi ư ?

Con chả hiểu gì.

Bà vương Mab tạo ra con đấy.

Con vốn không cha, mà xuất sinh nhờ ma thuật.

Và nay bà đòi con kiến diện đấy.

- Con không chịu ! - Con không được quyền ấy.

Chưa cưỡng lại được đâu !

Chưa thể.

Nó gọi con kìa !

Nó bảo con phải đi cùng.

Đây cho con giữ ấm.

Sương đêm lạnh lắm.

Dì A !

Chớ được nản chí !

Ma thuật không chế ngự được lòng người đâu.

Con yêu dì A lắm.

Đi thôi !

Hãy thưa nữ vương Mab rằng, dầu tài phép tới mấy,

bà ấy mà tổn hại con thì ta moi ruột bà làm dây giày đấy.

Rất đỗi lạ mà không sao lí giải nổi.

Nửa kia con người ta lại cảm thấy điều này cũng tự nhiên thôi.

Tao chắc mình phải lấy thuyền mà đi.

Cái cảm giác bên trong đang lớn dần, mạnh hơn.

Ta đang về nhà.

Xin lỗi, tôi trễ vì lỡ đò. Thất thố quá đi mất.

Mình lên thuyền chứ nhỉ ?

Ông là ai ?

Suỵt, để tôi tập trung. Con nước ở đây dữ lắm.

Dòng chảy xiết và đầy đá ngầm.

Xin theo tôi !

Kẻo lạc đấy !

Lối này, thưa cậu Merlin !

Tâu lệnh bà, hân hạnh giới thiệu...

Merlin.

Rốt cuộc con đã về.

Con biết ta chưa nhỉ ?

Nữ vương Mab ạ.

Đúng rồi !

Con đã lớn bổng đẹp đẽ, mà đúng...

Ta rất hài lòng lúc tạo con mà.

Đây Merlin !

Kẻ rồi cứu chuộc chúng ta và mang dân sự quay về cựu giáo.

Sao con ở đây ?

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left