The first 200 lines.
ĐÚNG LÀ ĐỘC THOẠI
Xin hãy chào đón Asif Ali.
Khỏe không, New York? Náo động lên nào!
Ôi trời.
Ui, tôi hứng quá đi mất. Sắp điên rồi.
Tôi như bát sốt hummus.
Ờ! Chả biết nữa. Chốn này điên quá.
Các bạn thật may mắn. Ở New York có bao nét đa dạng.
Tôi lớn lên đâu biết đa dạng là gì. Ở đây có ai người Ấn không?
Đệch.
Tôi không biết… Quanh tôi… Tôi lớn lên ở Arizona.
Phải, tôi rõ xui.
Với dân nhập cư, ở đâu có việc thì ở đó thôi.
Đâu ai kiểm tra nhân khẩu học.
Làm gì có người Ấn khi tôi lớn lên ở Arizona.
Chỉ có dân da trắng, dân Mexico và nhà tôi.
Mười lăm năm đầu đời, tôi nghĩ mình là dân Mexico.
Nói thật đấy nhé.
Dở hơi cái là tôi lại giỏi món đó.
Giỏi cực luôn. Tôi để kiểu tóc úp nồi.
Mấy chiêu rê bóng đều chuẩn chỉ.
Tôi rắc gia vị lên xoài. Tôi không khác gì họ.
Khi bị bảo không phải Mexico, tôi bực lắm.
Bọn nó phải cãi với tôi. Đến thế cơ mà.
Bọn nó đến tiệc sinh nhật tôi.
Bạn tôi Luis nói, "Cậu đâu phải dân Mexico.
Thật lỗ mãng".
Tôi tự ái. Hiểu ý tôi chứ? Lúc ấy, đó là toàn bộ con người tôi.
Tôi giật cái mũ sinh nhật ra.
Rồi nói, "Thật ấy hả? Cậu tính làm thế với tôi sao?
Ở đây? Vào sinh nhật thứ 15 của tôi?"
Cái đồ kỳ thị chủng tộc.
Tôi bực lắm, rồi tôi phải thành dân Ấn.
Tôi còn chả biết Ấn Độ có cả tỷ người.
Tôi mù tịt. Tôi đứng hình khi biết chuyện.
Hồi trung học, tôi nghĩ,
"Phải cho cả nước này đeo bao cao su".
Có hẳn một tỷ… Một tỷ cái gì cũng là quá nhiều.
Nếu ai bảo tôi là có một tỷ con rùa, tôi sẽ nói,
"Phải giảm số lượng xuống một nửa".
Không lời nào tả xiết công lao của cha ông ta
khi tạo ra một tỷ người Ấn.
Các bạn biết khó cỡ nào chứ?
Bạn biết ăn đồ Ấn xong mà chịch nhau khó cỡ nào không?
Các người đâu biết rủi ro.
Thách lũ ẻo lả các người đấy.
Về ăn hai suất cà ri và thử chịch xem.
Không thể tin lỗ nào. Bọn này tạo ra tương lai.
Máy bơm ợ nóng. Mà phải thấy may vì món đó cay đấy,
không thì tụi này đã có tới bốn tỉ rồi. Hiểu ý chứ?
Bọn tôi cần thách thức.
Có ai người Hoa không?
Bố mẹ mấy người có nói gì về sex không? Làm gì có.
Trùng hạp nhể. Phải chứ?
Hai đất nước có dân số tới hàng tỷ… Chả bao giờ nói đến chuyện đó.
Nhưng thử nghĩ mà xem. Kiểu như, "Thiên tài đấy.
Biết sao bọn này không nói? Vì bọn này bận hành động rồi".
Tụt quần ra, hội da trắng. Còn xa mới kịp.
Biết sao ở đây chỉ có bốn người châu Á?
Vì số còn lại đang ở nhà chịch không bao rồi.
Gần đây tôi về Ấn Độ. Thích lắm, tôi rất vui.
Tôi về gặp anh họ. Anh ấy sắp lấy vợ.
Trải nghiệm tuyệt lắm.
Khi ở đó, xem tin tức trên TV làm tôi thấy choáng,
họ nói vẫn đang quyết định xem có hợp pháp hóa
kết hôn đồng tính ở Ấn không, tôi choáng luôn.
Vì cả đời tôi cứ nghĩ ở Ấn Độ, thế là hợp pháp.
Không biết các bạn dự đám cưới Ấn Độ nào chưa,
nhưng rất có thể đó là sự kiện gay nhất từng được tổ chức.
Tôi nghĩ, "Nhảy múa ba ngày liền thì thẳng nỗi gì?
Anh đeo vòng cổ cưỡi ngựa đi vào đấy.
Lễ này chẳng có tí nào là thẳng cả".
Làm sao có thể tỉnh bơ bỏ qua phần gay trong đám cưới Ấn?
Kiểu, "Đá bọn gay ra khỏi đây ngay. Khóa cửa lại".
"Nào, xin thứ lỗi,
tôi sẽ tự tay đút cho cậu bạn nam thân thiết nhé. Há mồm ra".
"Đuổi đám đàn bà ra khỏi đây!
Khóa cửa luôn nhé".
"Giờ tôi cần… Giờ ta có thể vào việc…"
"Rồi. Giờ tôi cần… 14 đứa bạn nam thẳng nhất, nhé?"
"Giờ chúng ta sẽ…"
"DJ, chơi bài gì hay vào, kiểu Jason Derulo ấy".
"Giờ chúng ta sẽ nắm tay
rồi cọ cọ vào nhau tầm 22 phút".
"Khác gì thông ass. Hiểu ý tôi chứ?
Tôi muốn con tôi xem album ảnh
và nghĩ, 'Rõ ràng, bố mình là trai thẳng'".
"Bọn tôi đều mặc như phù thủy lưỡng tính".
Tôi thích đám cưới. Vui cực. Mong có ngày tôi sẽ lấy vợ.
Tôi chỉ muốn được như bố mẹ. Bố mẹ tôi ở với nhau 45 năm rồi.
Hình dung nổi không? 45 năm đó.
Họ là người Ấn kiểu xưa. Hôn nhân là sắp đặt.
Đừng bỏ tôi mà đi chứ, New York.
Cái lũ chiếm dụng văn hóa này.
Các người tập yoga mà không tiếp nhận văn hóa. Tôi biết thừa.
Uống chai latte mà không chịu lấy người lạ. Đến buồn nôn.
Không.
Thời đó ở Ấn Độ như thế là chuyện thường.
Kiểu như Tinder thời ấy. Vuốt một cái là thôi xong.
Bố mẹ muốn sắp đặt hôn nhân cho tôi.
Mẹ tôi nài nỉ tôi nghe theo.
Tôi lớn lên ở Mỹ, nên có tư tưởng Mỹ.
Nên tôi toàn cãi lại mẹ, kiểu, "Còn tình yêu thì sao?
Như phim The Notebook ấy mẹ?"
Nói thế với ai cưới xin do sắp đặt
thì đều nhận một lời đáp.
Bà nhìn thẳng vào ta và nói, "Học cách yêu thôi".
Họ nói vậy đấy. Nếu bạn nói với một người Ấn già
và họ làm như này, bạn đang bị lừa rồi.
Mẹ bảo tôi, "Học cách yêu thôi".
Tôi nhớ lúc đó bố đứng sau mẹ, và tôi nhìn bố.
Rồi tôi nhìn mẹ, và hỏi, "Mẹ có yêu bố không?"
Tôi chưa từng thấy mẹ hít sâu đến thế.
Tôi hỏi, "Mẹ yêu bố chứ?" Và mẹ nói…
"Mẹ đang học".
Tôi kiểu, "Vẫn còn học à? Trời".
Nhưng tôi chả rõ. Tôi cũng dị mà.
Tôi khao khát thoát khỏi Arizona.
Lúc đó trên truyền hình làm gì có người da ngăm.
Tôi chỉ muốn thoát ly. Chẳng có mấy cơ may.
Hiểu ý tôi chứ? Trên TV, người da ngăm chỉ làm tài xế taxi,
biểu diễn thôi miên rắn.
Nhưng tôi lạc quan mà. Kiểu, "Mình muốn đi khỏi Arizona.
Thôi miên rắn cũng được. Đi luôn".
Tôi kiểu, "Ngày hội việc làm. Tới luôn". Tôi tới thư viện.
Tôi tra mạng. Đúng là có thật.
Có thể dùng sáo để trấn an rắn hổ mang đấy.
Có thật nhé. Có vẻ như… Chả rõ nữa.
Nhạc jazz khiến chúng bị ngơ. Kiểu, "Lời này đâu ra vậy?
Có phải bài của Dua Lipa đâu. Cái quái gì?"
Tôi kiểu, "Nghĩ ra cả trò đấy cơ à".
Nhưng ai lại nghĩ ra cách đó để đối phó với rắn hổ mang chứ?
Gã lập dị nào 1.000 năm trước khi cả làng đang kiểu,
"Phải ném đá hay lấy gậy đánh chết nó",
rồi có gã lập dị ngồi trong xó nói, "Tôi có ý này.
Hay mình thôi miên nó?" Cả làng kiểu, "Gã này là ai vậy?"
Các bạn có hình dung nổi kỳ cỡ nào?
Lần đầu họ thôi miên rắn ấy?
Các bạn có hình dung nổi nghìn năm trước thì điên cỡ nào?
Ở một ngôi làng Ấn Độ.
Hổ mang xuất hiện, định ăn thịt đứa bé sơ sinh hay gì đó.
Hiểu ý tôi chứ?
Cả làng kinh hãi. "Trời! Có rắn hổ mang". Ai cũng chạy tán loạn.
Chắc đứa bé này xong đời rồi, nhỉ? Nhưng rồi…
Kiểu, làn khói tan dần.
Hiểu ý tôi chứ? Từ rừng rậm, gã Ấn lập dị này,
trông như Lenny Kravitz, xuất hiện.
Phanh ngực ra, tự nhiên người bóng dầu. Hiểu ý tôi chứ?
Hội kia trèo lên cây hết rồi.
Bọn nó kiểu, "Gã đó chịch cả mẹ và bố tôi".
Rồi anh ta chạy ra trước con rắn rồi nói, "Khoan đã.
Tôi sẽ chơi cho cái thứ trơn tuột này bài đỉnh nhất của tôi",
rồi rút sáo ra, chơi bài "Pony" của Ginuwine thời đó,
chơi đỉnh như màn biểu diễn của Usher ở Vegas.
Hiểu ý tôi chứ?
Khiến con rắn lê tê phê. Hiểu chứ?
Thế mà lại có tác dụng.
Cả làng chắc kiểu, "Chuyện quái gì đây?
Sao lại cửng hết cả lên?"
Anh ta thì, "Bình tĩnh nào". Biến đi cho tôi nhờ.
Tôi từng nghĩ đó là phần điên nhất của câu chuyện.
Nhưng tôi đã có lần phê. Tôi nói thật đấy.
Tôi nghĩ, "Còn khuya nhé".
Các bạn biết phần điên nhất là gì không?
Giống như với con rắn ấy.
Thử nghĩ xem. Bạn là con rắn.
Vua của rừng già. Bạn không có đối thủ.
Bạn chỉ cần bò tới một nhà, nuốt gọn đứa bé rồi đi tiếp. Không ai…
Bạn không hề hay biết chiều nay sẽ gặp bậc thầy R&B.
Bạn không hề hay bạn sẽ bị thôi miên bằng nhạc jazz.
Bạn cứ bò tới một làng khác. Tự tin đầy mình.
Kiểu, "Ta sẽ ăn thịt lũ các ngươi…
Đệch!
Phê quá, bố ơi.
Ôi trời. Đang bật Spotify à? Bố khỉ.
Đệch. Lưỡi mình bị gì ấy.
Khoan. Khoan nào. Tạm dừng.
Tạm dừng.
Không ngờ được.
Ngươi là ai?
"Đặt ta vào giỏ mây này".
Tôi yêu các bạn. Tôi là Asif Ali. Cảm ơn các bạn.
Một tràng pháo tay cho Sabrina Wu nào.
Trời ạ. Thế thôi à?
Tôi thích diễn độc thoại.
Nhưng vì tôi là dân châu Á, nên ai cũng hỏi tôi,
"Bố mẹ châu Á của bạn nghĩ gì khi bạn diễn hài?"
Rồi, mẹ tôi bảo thế này.
"Mẹ chả thích hài. Chả hiểu cười để làm gì luôn".
Buồn cười nhỉ?
Tôi có nói lại lời mẹ trên video và ai cũng kinh ngạc.
Tôi phát hoảng và nói, "Nhưng mẹ di cư từ Trung Quốc sang đây".
Thế là mục bình luận nổ như pháo.
Hội da trắng kiểu, "Chúa ơi. Buồn quá đi mất.
Cả đất nước toàn người không biết cười".
Rồi người Hoa thì, "Người Trung Quốc đây. Có cười mà".
Rồi họ bắt đầu bàn tán tôi kỳ thị chủng tộc.
Tôi kiểu, "Người Hoa, các người thắng.
Mẹ tôi đúng là mụ khốn".
Đấy là mẹ tôi. Bố tôi thì vui tính lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.