The first 200 lines.
Phụ Đề Bởi SilverscreenJunkie
Tâm hồn Mỹ căn bản là vô cảm, tách biệt, âm thầm chịu đựng và là một kẻ giết người.
Nó chưa bao giờ bớt khắc nghiệt.
Một trạng từ bổ nghĩa cho một động từ
bằng cách cho ta biết việc gì đó được làm như thế nào
việc gì đó được thực hiện ở đâu
- hay...khi nào việc gì đó được thực hiện. - Khi nào việc gì được thực hiện.
Lucy.
Bản nhạc được chơi một cách lặng lẽ.
Và trạng từ là?
- Một cách lặng lẽ. - Một cách lặng lẽ.
Sylvie.
Con chó chạy xuyên qua ngôi nhà.
Thì đúng vì...
Nó giải thích chỗ con chó chạy.
Thì đúng, nhưng nếu con muốn nói con chó đã chạy như thế nào...
- Một cách nhanh? - Một cách nhanh. Giỏi lắm, hai con gái.
Rosalie! Các con!
- Chúng sắp tới. - Chúa ơi!
Mẹ ơi, có chuyện gì vậy?
Có người sắp tới lấy ngựa của chúng ta, con yêu à.
Lucy, bế Jacob đi. Nhớ kế hoạch của ta.
Sylvie, tránh xa cửa ra!
Lấy gấu bông của Jacob.
- Anh sẽ gặp em ở đỉnh đồi. - Wesley, đi với bọn em đi.
Nếu anh không làm thế, chúng sẽ lấy hết hoặc là đốt hết.
Cứ mặc chúng đi. Làm ơn đi cùng đi.
- Bố ơi, xin bố đi cùng. - Chạy ra cửa đi, mấy con.
- Chạy ra cửa đi. Làm ơn đi cùng đi. - Rosalie, chạy đi.
- Đi đi. Chạy đi, các con, đi đi! - Đi thôi mấy con.
- Đi đi! - Chạy đi, các con
- Chạy đi! - Chạy đi!
Lucy, đưa Jacob cho mẹ.
- Bố ơi! - Nhanh đi, mấy con.
- Wesley, không. - Bố!
Không!
Chạy, chạy đi, mấy gái.
Lucy! Không!
KẺ THÙ ĐỊCH
Làm được rồi.
Giữ cô ta.
- Tóm được hắn rồi, được rồi. - Thôi nào, da đỏ.
Bỏ cuộc đi, thôi nào!
Nhanh lên nào.
Thôi nào, da đỏ.
Đứng dậy, thằng kia.
Nhanh lên nào.
- Đứng dậy. - Nhanh nào da đỏ. Đứng dậy.
- Lôi hắn dậy. - Đi ngay.
- Tao nói là đi! - Đứng dậy.
- Hyah! - Nhanh nào.
Nhanh nào.
Pháo đài Berringer, New Mexico, 1892
Có vẻ anh làm được rồi, Joe.
Phải.
Chúng đi xa tới cỡ nào?
Tới Hẻm núi Diablo.
Người Apache à?
Đứng dậy!
Hẳn phải là kết thúc cho chúng rồi nhỉ?
Ta nghĩ thế, nhưng như kiến ấy, chúng cứ tới mãi.
Mấy người đào tẩu thì sẽ chuyện sẽ thế này đây.
Lần tới, bọn tôi không thèm mang các người về đâu.
Không nên thế này đâu, Joe à.
Còn cách tốt hơn sao, Tolan?
Mệt mỏi rồi, Joe à.
Tôi nghĩ hành trình phiêu bạt của mình đã kết thúc.
Họ nói tôi không được khỏe.
Đại loại là bị...
bệnh ưu sầu.
Hừm.
Chà, chả có thứ như thế đâu.
20 năm cống hiến cho Sư đoàn.
Họ lấy lại súng của tôi rồi Joe.
Dù gì anh cũng sắp giải ngũ.
Anh cống hiến bao nhiêu? 20? 25 năm?
Tôi ngừng đếm rồi.
Anh còn nhớ...
Cái lúc mà Kiowa đâm cây thương vào bụng anh không?
Có.
Anh còn nhớ anh đã ngồi đó cạnh mép nước...
cố giữ ruột gan của mình vào trong bụng.
Và tôi đi ngang qua và anh đã nhìn tôi,
và anh có cái nhìn đó trên gương mặt mình.
Anh nhìn thật trẻ.
Như thể ai đó đã cướp đi thứ gì từ anh.
Như thể chúng đã cướp quà Giáng Sinh từ tay anh.
Hắn lấy...hắn lấy con ngựa của anh đúng không?
Và chúng ta đã biến khỏi đó cực nhanh.
Và anh nói...''Tôi thấy mặt hắn rồi
và ngày nào đó tôi sẽ giết hắn."
Và anh đã làm được.
Anh đã làm được.
Anh kéo hắn lên con đường mù tịt đó...
và anh lấy con dao của mình và xẻ hắn ta ra từ đầu này tới đầu kia.
Phải, tôi đã làm thế.
Đó là những ngày tươi đẹp.
Phải, đúng thế.
Đó là....
Những ngày tươi đẹp.
Đó là những ngày đẹp nhất, Metz à.
Chào buổi sáng, thưa ngài. Hạ sĩ Milinor đây. Đại tá muốn gặp ngài.
Để tôi mở cho.
- Vâng? - Đại úy Blocker đây, thưa ngài.
- Chào buổi sáng, Đại úy. - Chào Đại tá.
Anh biết Jeremiah Wilks đây ở tạp chí Harper's Weekly chứ.
Ngồi xuống đi Joe.
Tôi biết là anh cuối cùng đã bắt được đám người Apache đào tẩu đó về.
- Thưa ngài. - Làm tốt lắm.
Hôm nay, các quý ông à, tôi chả biết ta sẽ làm gì
với cái... Lũ mọi rợ ác ôn này.
Tôi có một đề nghị.
Sao ta không thả tất cả đi?
Ý tôi là, làm thế thì sẽ nhân đạo.
Phải không?
Tôi thấy là Đại úy đây không đồng ý.
Đây không phải chỗ để tôi không đồng ý.
Cá là nếu anh được làm theo ý mình, anh sẽ vẫn nhốt chúng.
Phải không, Blocker?
Chuyện anh làm với chúng chả quan trọng với tôi.
Giờ tôi đang được vinh hạnh ở cạnh anh,
Đại úy à, tôi phải hỏi rằng,
có thật là anh đã lột nhiều da đầu hơn cả tù trưởng Sitting Bull?
Dù gì thì đó là điều tôi nghe nói.
- Tôi không quan tâm anh nghe được gì. - Các quý ông à.
Tôi nghĩ vậy đủ rồi đó.
Đại úy, anh biết tù trưởng Yellow Hawk chứ?
Ông biết tôi biết ông ta mà.
Tù trưởng và gia đình đã làm tù nhân gần bảy năm rồi.
Tôi thấy hình phạt vậy đã đủ, phải không?
Phạt bao nhiêu cũng không đủ cho loại người như hắn.
- Vậy à? - Đúng vậy đấy, chắc chắn.
Cho tôi hỏi ông nhé, Đại tá.
Ông nhớ Billy Dixon không? Chắc là không?
Billy đã là bạn rất tốt của tôi.
Tôi biết rất rõ anh ấy, cũng như tất cả người ở đây.
Và tôi đã nhìn Yellow Hawk lấy một con dao
và xẻ Billy ra từ trước ra sau.
Và rồi ông ta quay sang bạn tốt của tôi
- Tully McClain... - Phải, chà, Đại úy à...
Chính anh cũng đâu phải thiên thần.
Anh biết ông ta bị ung thư làm kiệt quệ rồi mà.
Chà, tù trưởng đã yêu cầu được phóng thích.
Muốn về quê hương ở Montana.
Nơi nào đó gọi là Thung lũng của Gấu.
- Anh biết nơi đó chứ? - Tôi biết.
Lãnh thổ linh thiêng của người Cheyenne.
Sau khi cân nhắc và trao đổi hợp lý với Washington,
tôi đã quyết định chấp nhận yêu cầu đó. Cho phép ông ta và gia đình được đi.
Việc phóng thích ông ta, nó đã trở thành một...
Thứ mà anh có thể gọi là vụ việc pháp lý gây xôn xao dư luận.
Ở bờ Đông ấy.
Bộ Lục Quân muốn chắc chắn
là Tù trưởng tới được đó an toàn mà không gặp sự cố.
Sao ông lại nói tôi chuyện này?
Anh nói tiếng bản địa cũng giỏi như ai.
Biết đường đi từ đây tới Montana cũng rõ như ai.
- Phải thế không? - Tôi từng đi qua vài con đường.
Tôi sẽ cử một nhóm lính để hộ tống tù trưởng và gia đình
Và, khá thật tình thì, anh là người duy nhất tôi có thể trông cậy để làm việc này cho tốt.
Nên, anh sẽ dẫn đoàn người về Montana.
Tiễn tù trưởng về quê nhà ông ta.
Sắp xếp cho những người khác quay lại Biệt Khu.
Và từ đó anh sẽ hướng về Phía Đông tới pháo đài Mason để giải ngũ.
Với sự kính trọng, thưa ngài, tôi sẽ không dẫn tên khát máu
với mấy thằng khốn và con khốn trong bầy của hắn đi đâu đâu.
Tôi e là đó là lệnh.
Tôi e là tôi không cãi lệnh đâu, thưa ngài.
Anh sắp nghỉ hưu, phải không?
Tôi chắc anh không muốn làm ô danh công trạng của mình lúc này
với tòa án binh đâu.
Nói thật ông nghe nhé, ông đếch quan tâm đâu.
Chà, nhưng anh quan tâm tới lương hưu của mình, đúng không?
Để tôi nói anh nghe điều này nhé, Đại úy.
Ngoại trừ việc mất trí,
thì có rất ít việc cho một Đại úy già làm
ngoại trừ ngồi chơi và huýt sáo và đẽo gỗ thành đồ chơi đâu.
và đợi người đưa thư mang chi phiếu lương hưu tới cho mình.
Sẽ thật nhục nhã cho một người như anh
người đã cống hiến thời gian
cuối cùng lại không đạt được gì.
Ông có hề biết thằng chó đẻ đó là ai và hắn đã làm điều gì không?
Tôi biết hắn ta đã được xem là kẻ thù hung tợn trong thời của hắn.
và giờ ông ta chỉ là ông già sắp chết.
Không, hắn là tên đồ tể.
Thế thì hai người các anh sẽ dễ dàng hòa thuận với nhau thôi.
Im đi, cái đồ mặt tái nhợt chết tiệt
Anh chưa từng thấy tí gì chiến tranh. Anh không hề biết....
Không.
Không hề biết điều mà nó làm với một người đàn ông.
Tôi đã giết lũ mọi rợ. Tôi đã giết rất nhiều.
Vì đó là công việc của tôi.
Và theo những gì tôi nghe được, Đại úy à, chưa có ai vui vẻ hơn khi làm việc đó.
Nghe này.
Tôi đã thấy điều xảy ra với sư đoàn 4
khi Yellow Hawk và lũ chiến binh Dog Soldier của ông ta xong việc với họ.
Và đã không có một...
Đừng to gan mà cười.
Số người tội nghiệp còn lại còn không đủ để chất đầy
một thùng đựng phân.
No comments yet. Be the first to leave one.