The first 200 lines.
Năm 1991, cô ấy trở thành phụ nữ đầu tiên dẫn chương trình trò chuyện đêm khuya
trên một kênh lớn.
Tối Nay Cùng Katherine Newbury là tiêu chuẩn vàng...
Cô ấy đã dẫn hơn 6000 tập, đoạt 43 giải Emmy giờ vàng.
Cô ấy tài giỏi. Cô ấy xuất sắc không thỏa hiệp.
Kính thưa quý vị, xin mời lên sân khấu
chủ nhân của Giải Thưởng Hài Hước Hoa Kỳ,
Katherine Newbury.
Xin cảm ơn vì niềm vinh dự tuyệt vời này.
Phải nói rằng tôi nghĩ Hoa Kỳ sẽ rơi vào tình thế khó
nếu trao giải thưởng hài kịch Hoa Kỳ tuyệt vời này cho một phụ nữ Anh.
Có lẽ họ nói đúng, người ngoại quốc đang chiếm hết công việc.
Có chuyện gì vậy?
Không còn ai vui tính ở đất nước này nữa ư?
Martin Short chết rồi ư?
Thế còn Jerry Seinfeld? Hay Alec Baldwin thì sao?
Thôi nào. Có kẻ cho nổ tung The Hamptons rồi ư?
Dù lí do là gì, tôi cho rằng tôi được ở đây là vì 28 năm trước,
các bạn đã trao cho tôi niềm vinh dự nhất cuộc đời tôi:
Các bạn cho tôi dẫn chương trình Tối Nay Cùng Katherine Newbury.
Ôi Chúa ơi!
Em ghét vô số đôi giày vào thời của em, nhưng chưa ghét đôi nào như đôi này.
Chỗ nào cũng đau. Em chết đây. Anh thế nào rồi?
Em phát biểu hay lắm.
Nhưng anh có ghi chú. Em biết là thế mà.
Ghi chú duy nhất của anh là uống rượu tùy thích.
Em có gặp Steve Martin. Ông ta gửi lời hỏi thăm.
Ông ta gửi lời hỏi thăm?
Ôi Chúa ơi. Mọi người nghĩ anh ốm tới cỡ nào?
Đừng chết trước khi em về nhé.
Em chưa có đủ sức để tổ chức tang lễ cho anh đâu.
- Tiệc tùng đi. - Anh đùa hả?
Cái áo lót chặn máu lên não em rồi.
Em đi ngủ đây.
- Ngủ ngon, tình yêu của anh. - Hẹn gặp anh ngày mai.
Biết tôi ghét gì không?
Những người bạn đó cứ kiểu "Cậu cởi giày ra được không?"
Không! Không cởi ra đâu.
Biết tại sao không?
Vì đây không phải Nhật Bản.
Đây là Hợp chúng quốc Hoa Kỳ.
Lần tới bạn tới thăm nhà người bạn
mà họ nói là "Đợi đã. Cậu cởi giày được không?"
Bạn sẽ làm thế này. Bạn cởi một giày của họ ra
và đi vệ sinh vào đó luôn.
Được chứ? Ngay trước mặt gã ta.
Không cần cảm ơn đâu, Hoa Kỳ.
Ôi, một gã đê tiện.
TỐI NAY CÙNG KATHERINE NEWBURY
Bài phát biểu thế nào? Cô thích bài viết của biên kịch không?
Tôi giữ lại câu cuối. "Cảm ơn vì niềm vinh dự này. Chúc ngủ ngon."
Vậy là không thích rồi.
Nhà đài đang cố liên lạc với chúng ta.
Cô phải gọi lại cho Caroline.
Tôi vừa mới đọc về cô ta. Đây này.
Nghe nhé. "Là nữ chủ tịch của một nhà đài..."
Đừng mở đầu câu với cụm "Là nữ". Dở tệ.
"Tôi nhắc nhở nhà đài kinh doanh truyền hình vẫn là kinh doanh.
Khi học ở Trường Kinh doanh Harvard,"
rõ ràng là chuyên ngành phô trương,
"tôi biết nếu không đáp ứng khách hàng tiềm năng ở cả bốn góc phần tư thì
đầu tư sẽ không sinh lời."
Nghe thật nực cười. Tôi muốn gọi cô ta lắm rồi đây.
Tuyệt vời. Gabe Eichler đang chờ để nói chuyện với cô.
- Không biết là ai. - Anh ta thuộc bộ phận viết bài.
Nhà tôi là gia đình một thu nhập.
Jen và tôi vừa sinh đứa thứ hai, Taylor.
Dễ thương nhỉ?
Con bé giống anh.
Phải. Cảm ơn cô.
Hiện tại nhà tôi phải chi tiêu rất nhiều,
tôi nghĩ giờ được tăng lương là hợp lí.
Tôi hiểu rồi.
Thực ra tôi thấy chuyện này thú vị.
- Thật ư? Tuyệt vời. - Vì điều anh đang miêu tả
là ví dụ rõ ràng nhất về lập luận phân biệt giới tính đặc trưng
cho sự thăng tiến công việc của nam giới.
Anh yêu cầu tăng lương không phải vì cống hiến trong công việc
mà vì gia đình anh.
Vì thế mà vào những năm 1950,
đàn ông có gia đình được thăng chức nhiều hơn đồng nghiệp phụ nữ.
Tôi chưa bao giờ gặp trường hợp nào rõ ràng, dễ truyền đạt thế này.
Tôi không nghĩ chuyện là thế đâu.
Tôi không thể tăng lương cho anh. Sẽ giống tăng lương cho kẻ nghiện.
- Gì cơ? - Hoàn cảnh là giống nhau.
Kẻ nghiện ma túy ra quyết định bên ngoài công việc
phục vụ cho bản thân và sự thỏa mãn
rồi nghiện ngập đòi hỏi thời gian, công sức, tiền bạc
giống như đứa bé.
- Con tôi giống nghiện thuốc? - Đúng.
Anh muốn đối xử đặc biệt.
Anh có thể thấy như thế là bất công với một người nam hay nữ khác.
- Không có nữ trong đội mà. - Gabe...
Và lí do là vì cô ghét phụ nữ.
Cô cứ ngồi đó phun ra mấy thứ nữ quyền vớ vẩn giả tạo
nhưng chúng tôi hiểu hết.
Phải thuê một phụ nữ.
Hiển nhiên anh bị sa thải.
Nói cho cô biết, chương trình này chán ngắt từ lâu rồi.
Mọi người ở đây làm vì tiền thôi.
Người có công việc nói ra câu đó thì sẽ ý nghĩa hơn.
Được rồi. Tôi xin lỗi nhé.
Bradley, tôi không ghét phụ nữ.
- Tôi không nghĩ là cô nghĩ cô ghét họ. - Như thế nghĩa là sao?
Tôi nghĩ cô có vấn đề với phụ nữ.
Tôi thích Mary Tyler Moore! Tôi thích Gilda Radner!
Họ chết cả rồi.
Tôi nghĩ cô có vấn đề với các biên kịch nữ đang sống ở trong đội.
Cô không muốn gia hạn hợp đồng cho họ.
Tìm cho tôi một người đáng giữ đi.
- Đồng tính nam được không? - Không!
TỐI NAY CÙNG KATHERINE NEWBURY
Tôi đã rải giấc mơ của mình ở dưới chân bạn
Bước đi nhẹ nhàng bởi vì bạn đang bước trên giấc mơ tôi
Chúa ơi! Thôi được rồi, được rồi.
Em trai tôi đây rồi.
- Khỏe không? - Tốt.
Nhớ Hayes, em trai tôi không? Thành viên vui tính trong nhà.
- Được rồi. - Đợi đã, nhà cậu có người vui tính hả?
Hayes, đúng thời điểm của cậu rồi. Gabe bị sa thải tuần trước.
Gabe hỏi xin về nhà để ăn tối với con cái. Tự tử luôn.
Nên khi vào đó, không nói về mối quan hệ.
- Được. - Không bạn gái. Cậu là thầy tu.
- Được rồi, thầy tu. - Bố gọi nhà đài rồi.
- Cậu làm được. - Cậu làm được.
Cảm ơn mấy anh.
- Chúc may mắn. - Nhắn cho anh nhé.
Vâng.
Cô làm việc ở "Nhà máy Hóa chất". Chương trình truyền hình cáp à?
Không, đó là địa điểm. Một nhà máy hóa chất.
- Tôi vẫn làm ở đó. - Sao cô biết tới công việc này?
Cô nộp đơn qua Margaret Yang ở phòng Nhân sự.
Ở nhà máy hóa chất có một bảng thông báo,
mọi người dán thông báo về xe đạp, nệm, mèo mất tích.
Rồi một ngày tôi thấy thông báo về một cuộc thi viết luận do công ty tài trợ
và phần thưởng là có thể gặp gỡ giám đốc nào tùy thích.
- Cuộc thi viết luận? - Vâng.
Được gặp gỡ giám đốc tức là giám đốc nhà máy hóa chất đó à?
Đúng, theo truyền thống là sẽ chọn như thế.
- Nhưng cô không chọn. - Vâng.
Tôi chọn Vernon Gleason, giám đốc điều hành của
toàn bộ Mainline Chemical, sở hữu nhà máy tôi làm,
và sở hữu cả ComTech, tức là sở hữu nhà đài này,
tức là sở hữu Tối Nay Cùng Katherine Newbury.
Vậy là cô gặp công ty mẹ của công ty mẹ của chúng tôi
để có cuộc phỏng vấn này?
- Vâng. - Và cô chưa có kinh nghiệm về hài kịch?
Không, tôi bị ám ảnh bởi hài kịch.
Tôi xem tất cả các tập của chương trình. Đọc tất cả cuốn sách viết về nó.
- Tôi có biểu diễn hài độc thoại. - Ở đâu?
Có vấn đề thì hỏi nhà hóa học.
Cô ấy luôn có giải pháp.
Hiệu quả với những ai biết về hóa học.
Tôi sắp chủ trì một buổi biểu diễn nữa. Khá là hay đấy.
"Ung Thư Không Vui Đâu. Đêm hài kịch ủng hộ bệnh ung thư phổi."
Chúa ơi.
- Vâng. - Tôi đây. Anh thuê được phụ nữ chưa?
- Đang làm. - Làm gì mà lâu vậy?
- Chưa có đệ trình hoàn hảo nhất. - Cứ thuê phụ nữ là được!
Tôi cũng muốn nói thêm là tôi sống với chú và dì tôi
và đứa em họ 11 tuổi ở Queens.
Tôi không có bạn, không bạn trai. Tôi làm nữ tu.
Công việc này sẽ là cả đời tôi.
Cô thấy mình là người thích kiện tụng không?
- Thích kiện tụng? - Phòng kịch bản TV không chuẩn mực lắm.
Môi trường khá là nam tính đấy.
Tôi thấy vài biên kịch rồi. Tôi không quá lo về chuyện nam tính.
Cô được tuyển.
Trong 13 tuần. Nếu không làm được, mà chắc là không đâu, cô sẽ ra đi.
Tôi không thể tin nổi.
- Tôi tưởng buổi phỏng vấn này tệ lắm. - Đúng và sau đó không đúng nữa.
Bài diễn văn của tôi cho những biên kịch mới.
Không có gì vui vẻ diễn ra sau 1995. Đừng nói về mạng Internet.
Cô ấy không muốn rời khỏi bàn hay rời khỏi văn phòng.
Đừng làm rối lên.
Ồ, đừng dùng cụm từ "Đừng làm rối lên"
vì cô ấy ghét. Hiểu chưa?
Tuần trước anh trình bày cho chúng tôi y hệt thế này mà?
- Tôi dùng phép lặp khác. - Giống y hệt.
Mọi người ơi, đây là...
- Tên gì nhỉ? - Molly.
Mali. Cô ấy từng làm việc ở nhà máy hóa chất và giờ làm việc ở đây.
Tạ ơn Chúa. Chúng tôi chết đói rồi. Cô xem hôm nay Au Bon Pain bán súp gì?
Tôi cần cô gửi mấy bưu kiện về L.L. Bean cho tôi.
Cô ấy không phải trợ lí sản xuất, đồ đần độn. Cô ấy là biên kịch mới.
Xin chào.
Cô bắt đầu từ ngày mai lúc mười giờ.
- Tuyệt vời. - Được.
Cô ổn chứ?
Tôi vui quá đến mức ốm ra rồi.
Chương trình của chúng tôi đến đây là hết. Hi vọng tôi đã được các bạn ưu tiên xem.
- Brad. - Vâng.
Người phụ nữ làm khách mời thứ hai là ai?
Diane Feinstein? Thượng nghị sĩ Hoa Kỳ?
Cứ tưởng Mike Myers hóa trang bà già.
Chúa ơi.
Sao cứ mời mấy bà già chán ngắt
trong khi tôi đại diện các nghệ sĩ hài giỏi nhất?
Vì tôi bị yếu lòng với mấy bà già chán ngắt.
Một bà già đang nói đây. Chào Billy.
No comments yet. Be the first to leave one.