The first 200 lines.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Jochen Müller?
Cảm ơn đã ghé qua. Tôi là Borchert. Chào.
Chào cô.
Phải mau xong vụ này. Tôi không tìm nổi một chỗ đỗ xe tốt.
- Chuyện nghe có vẻ huyền bí thật. - Chính xác là chuyện gì?
Hôm qua, lúc đồng nghiệp của cô gọi.
Lời khai nhân chứng à?
Tôi chắc đồng nghiệp tôi có thể xử lý chuyện đó.
Cô Keller?
Tôi lấy cho ông thứ gì đó nhé? Trà? Cà phê?
Không, cảm ơn.
Xin đợi một chút.
Được.
Ta bắt đầu nhé?
Mời ông ngồi.
Tôi phải có sự đồng thuận của ông.
Có thể ghi lại lời khai của ông, để lát nữa không có hiểu lầm chứ?
Lát nữa?
Được, nếu giúp mọi thứ suôn sẻ.
Chúng ta sẽ bắt đầu thẩm vấn. Hôm nay là thứ Sáu, ngày 2 tháng 11, 2018.
Lúc 9 giờ 05 sáng. Có mặt Chánh Thanh tra thám tử Nadine Keller.
Và ông là Jochen Müller, sinh ngày 6 tháng 5, 1963, ở Cologne?
Phải.
Ông có đem theo chứng minh thư không?
Ông ở Berlin bao lâu rồi?
Từ hồi đầu năm 1991.
Ta đi vào vấn đề được không?
Ta đang thế mà.
Hiện tại, ông sống...
Ở Zehlendorf.
Vậy còn hồi đó?
Hồi năm 1991?
Trên đường Husemannstrasse.
Quận Prenzlauer Berg?
Phải. Miền Đông rộng rãi hơn nhiều.
Căn hộ có vấn đề gì à?
Ông có nhớ người nào trong bức ảnh này không?
Schulz đang trên đường đến.
Bọn màu mè nào đây?
TẠM DỪNG
Chưa đầy hai phút mà ông ta nhắc đến vụ căn hộ rồi.
Có thể giống Đông Đức hơn không?
Đó là tấm ảnh duy nhất chúng tôi tìm thấy.
Chúng tôi còn không biết ông ta là ai trong số họ.
Ai là ai cơ?
Jens Krahl.
Đầu thập niên 90, ông ta tìm việc tạp vụ bằng cách đăng quảng cáo trên báo.
Krahl...
Phải, dĩ nhiên...
Đó là tấm ảnh duy nhất cô có?
Phải rồi, hồi đó ông ta làm đủ mọi việc.
Nhưng trong tấm ảnh này...
"Đủ mọi việc?"
Ông ta trát vữa, sơn, làm cửa...
Trên đường Husemannstrasse.
Làm sao ông tìm được ông ta?
Hẳn tôi đã đọc quảng cáo.
Tôi cần xong việc gấp, và ông ta hẳn là có thời gian
hoặc thù lao không đắt.
Chuyện này là về Krahl à?
Mọi chuyện có kết thúc thuận lợi không?
Có...
Tôi có trả công cho ông ta.
À mà, tiện thể cô hỏi, tôi không xuất hóa đơn.
- Ông ta cũng không muốn. - Phạm pháp à? Quá trễ để kết tội rồi.
Ông ta thạo nghề không?
Ông ta không phải dân chuyên, thiếu đào tạo bài bản...
Đó là tôi nghĩ thế.
Cô biết đấy, dân miền Đông làm mọi việc để trang trải mà.
Họ sống không dễ dàng gì.
Những người như ông ta ư?
Phải...
Lớn lên ở miền Đông, nhưng rời đi để tìm đường sống ở miền Tây.
Dĩ nhiên.
Sau khi tái thống nhất, ông đã mua và cho thuê nhiều căn hộ bỏ trống,
rồi bán chúng đi, đúng chứ?
Đúng. Tất cả đều bắt đầu với căn hộ trên đường Husemannstrasse.
Tôi có nó mà hầu như không tốn xu nào.
Sửa sang lại, rồi bán nó với giá gấp đôi.
Với số tiền đó, tôi đã mua hai căn hộ, sửa sang rồi bán, rồi mua tiếp bốn căn.
Cứ như thế.
Lẽ ra ông phải hợp tác tiếp với ông Krahl
nếu ông ta đã làm tốt chứ?
Đúng thế, nhưng ông ta làm việc một mình.
Với lượng công việc cần hoàn thành tự dưng chồng chất,
tôi chỉ có thể thuê một công ty thích hợp.
Ông ta gặp rắc rối sao?
Ông có ấn tượng ông ta là loại người vướng vào rắc rối à?
Không, ông ta bình thường.
Như tôi đã nói, ông ta không biết lượng sức mình.
Ông ta đang gặp rắc rối à?
Tôi không biết.
Vì mọi nỗ lực tìm kiếm ông ta đều đi vào ngõ cụt.
Không có gì cả.
Không biết ở đâu.
Ý cô là sao, "Không gì cả?"
Không gì cả.
Từ hồi năm 1991.
Ông ta biến mất khi nhiều người bỏ đến miền Tây.
Hàng xóm cũ của ông ta nói thế.
Bức tường sụp đổ, nghĩa là tự do.
Những người tuổi như cô chắc không hiểu, nhưng đó là một vụ sụp đổ gọn ghẽ.
Sau khi người ta trải qua tất cả.
Hồi đó ông ta bao nhiêu tuổi nhỉ? Khoảng 25 hay sao?
Chắc là bỏ xứ đi?
Ông ta có nói điều gì đại loại thế với ông không?
Này, ông ta chỉ sửa sang chút thôi. Chúng tôi còn không uống nước tán dóc.
Nhưng tôi thật sự không hiểu sao mình lại ở đây.
Giả sử tôi có thể giúp cô, cô nói rõ với văn phòng của tôi nhé?
Cuối tuần này, chúng tôi sẽ khai trương Georgenpassage, ở Alexanderplatz.
Có bữa trưa với nhà đầu tư, sau đó là họp báo.
Tôi sẵn lòng hợp tác nếu có chuyện quan trọng,
nhưng tôi không thấy gã này đã 30 năm rồi.
Phiền ông nhìn lại tấm hình lần nữa nhé?
Không, cảm ơn.
Tôi có cần phải ký gì không, hay chúng ta xong rồi?
Gì thế?
Hackescher Markt.
Vào năm 1991, họ bắt đầu xây dựng một nhà dưỡng lão.
Giờ nó đang được tháo dỡ để xây trung tâm thương mại.
Công nhân đã tìm thấy bộ xương ở dưới móng.
Cứ thế. Đang có tác dụng, đúng như ông đã lường trước.
Cái gì có tác dụng? Không có tôi thì chẳng có gì ra hồn.
Ai thế? Cô ta đang làm gì vậy?
Chờ đã, tôi phải...
Müller tự mình nhắc đến vụ căn hộ.
- Đây là vụ của tôi. - Hết rồi.
Thế...vụ này là gì đây?
Gần như chắc chắn đây là xương của Jens Krahl.
Tên cô ấy là Keller. Ở trên cử xuống.
Họ muốn đánh giá chúng ta.
Tại sao?
"Gần như chắc chắn..." Thế nghĩa là sao?
Lấy cái này làm ví dụ.
Trên xác có thứ này.
Người hoặc những người đã chôn ông ta hồi đó không nghĩ nhiều về đồng hồ này.
Hàng trăm hàng nghìn cái như vậy được xuất xưởng ở Đông Đức.
Phòng khám nghiệm đã xác định được một dòng chữ khắc phía mặt sau dây đeo.
Nó được viết bằng bút bi,
và đã phai trước khi ông ta chết.
Jens Krahl đã viết chính tên mình trên đó.
Viên đá móng được đặt xuống
cũng vào tháng ông Krahl làm việc với ông, tháng 3 năm 1991.
Vì ông xác nhận Jens Krahl đã sửa sang căn hộ của ông vào lúc đó,
ông là một trong số người cuối cùng thấy ông ta còn sống.
Ông ta đã gặp chuyện gì?
Đó chính xác là câu hỏi tiếp theo tôi dành cho ông.
Chắc cô đang đùa.
Để tôi nói lại cho rõ ràng nhé,
sau khi sửa sang căn hộ cho ông ở Husemannstrasse hồi tháng 3 năm 1991,
thì ông ta mất tích hoàn toàn.
Chắc cô đang đùa.
Lần cuối cùng tôi thấy Jens Krahl, ông ta hoàn toàn khỏe mạnh.
Ông ta đã có một kết thúc bi thảm.
Không ai đáng bị thế.
Từ giờ, tôi sẽ tra hỏi ông như một nghi phạm.
Nghi phạm gì cơ?
Sát hại Jens Krahl.
Đó là điều cô nghĩ sao? Tôi đã làm thế?
Sao tôi lại làm thế?
Vì ông ta quên sơn mặt trong của khung cửa sổ kép?
Có chuyện đó à?
Sau khi mất tích không lâu năm 1991,
căn hộ của Krahl đã bị đột nhập và lục lọi.
Đồ còn lại đều bị hàng xóm và người hốt rác dọn sạch.
Đây là thứ duy nhất sót lại, và chúng tôi hoàn toàn tình cờ tìm ra nó.
Đó là tấm ảnh trung học.
Có lẽ kẻ đột nhập chỉ là người tưởng căn hộ bị bỏ hoang.
Đó là điều cảnh sát đã tưởng. Họ không làm gì hết.
Nghe đây. Đó là chuyện thường ngày mà.
Phải.
Nhưng xét thấy đây có khả năng là một vụ giết người,
chúng tôi không biết việc đột nhập có thể là dấu hiệu cho điều khác không.
Có gì trong căn hộ đó mà quan trọng thế chứ?
Và thứ đó đã đưa các người đến tìm tôi à?
Ông có muốn nói chuyện với luật sư không?
Về cái gì? Giết người hả?
Hay trộm cắp?
- Các cô tính buộc tội gì? - Ông cần luật sư không?
Thật nhảm nhí.
Vớ vẩn hết sức.
Nếu vẫn chưa xong...
tôi phải hút một điếu đã.
Nghe đây. Trừ việc cô đã thả ông ta đi trước khi ông ta mở miệng,
cho ông ta nhiều thời gian để nghĩ cách thoát thân,
hay lôi luật sư bịp bợm nào đó vào, khiến ta ngồi đây đến tận Giáng Sinh,
cô chỉ biết lượn vào đây và làm rối tung công sức hàng tuần lễ của tôi.
Müller đến sớm một tiếng so với dự kiến. Tôi phải ra một quyết định.
Giờ thì, tôi xin phép...
Tôi là người duy nhất ở đây được ra quyết định.
Mà cô đang làm gì ở đây? Đánh giá chúng tôi ư?
Quấy nhiễu thì đúng hơn.
Đó gọi là đánh giá.
Tôi được quyền xen vào công việc của ông mà chỉ cần báo một tiếng
nếu tôi thấy bất thường hoặc vi phạm quy tắc.
Ví dụ, nếu ông đi bơi trong khi nghi phạm sẵn sàng và ngồi đợi.
Thì tôi đã ghi rõ, "Schulz đi bơi".
- Nhưng từ giờ trở đi tôi sẽ tra hỏi. - Không.
Không còn là việc của ông nữa. Giờ tôi xin phép.
No comments yet. Be the first to leave one.