The Dilemma

The Dilemma

Download Vietnamese Subtitle

Release info

The Dilemma 2011 720p BluRay x264-Felony
A Commentary by ivy68

Tags

BluRay
x264
720p
720
Published on: 2011-04-29
Downloads: 30
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Edit: ivy68-HDVN

Cậu phải chụp cảnh này lại.

Đúng là một năm tươi mát, có một anh chàng,

khỏa thân hoàn toàn, đứng ngay văn phòng.

Và anh ta nói, ''Roony nói tôi phải khoe hàng.''

Tôi có câu hỏi cho cả bàn đây?

Phải mất bao lâu mới thực sự hiểu được 1 người?

Tớ nghĩ cậu đang tiếp tục tìm hiểu ai đó.

Vì tớ nghĩ là con người ta sẽ thay đổi khi lớn lên.

Nhưng tớ nghĩ nếu cậu xuống địa ngục cùng ai đó,

thì cậu sẽ cảm nhận được tất cả việc họ làm,

điều đó rất quan trong.

Lại đây nay, quan điểm của chúng ta về chuyện này khác nhau hoàn toàn.

Tớ không biết.

Tớ nghĩ là chúng ta có thể hiểu ai đó trong vòng 10 giây nhìn vào họ.

Ý tớ ra, tớ đã yêu Geneva sau lần thứ 2 gặp nhau.

Đó là sự thật.

Tớ không biết là cậu từng hiểu được 1 người đó chứ.

Ý anh là sao vậy?

Ý anh là, em hiểu ai đó, em sẽ rất sáng suốt,

Và sau đó em sẽ biết những chuyện rất sốc mà em nghĩ nó không hề tồn tại.

Tớ nghĩ điều đó xảy ra hằng ngày.

Xem chương trình 20/20, luôn luôn là vậy, đúng không?

Có một cặp kia, họ rất vui vẻ, chẳng ai tin điều đó.

Có rất nhiều vụ như vậy.

Thế còn anh chàng với cái cung tên?

Anh ta mua một cây cung, đang tập luyện trong gara.

''Mang cho anh một ly nước chanh đi.

Chúa ơi, anh không biết là em đang đi qua.''

- Tiếp tục đi. Tiếp đi. - Ghê quá!

Nhưng cô ấy tha thứ cho anh ta. Đó là 1 tại nạn, và đoán xem.

6 tháng sau, cũng tai nạn như vậy. Đúng vậy, nó đã giết chết cô ấy.

- Không! - Phải đó.

Không!

Và nghe này, mọi người nghe chuyện về mấy gia đình đó suốt thôi...

họ có cả những gia đình khác.

Người bố, ai mà biết ông ấy làm việc gì để sống,

ông ấy rời khỏi nhà để đến Connecticut.

Nhưng chưa bao giờ ông ấy đến Connecticut để làm việc.

Thực ra là ông ấy đến Harlem. Ông ấy có một gia đình người Puerto Rico ở đó...

mà chẳng ai biết.

Cậu nghĩ anh ta đang chơi game, không phải, anh ta đang ăn đâu Goya.

Rõ ràng thế, nhưng họ không biết.

Quan điểm của tớ là, có thể cậu thực sự nghĩ là cậu quen ai đó,

nhưng rồi thật ra là cậu chẳng biết gì về họ cả.

Được rồi, Ronny. Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi.

- Không, anh vừa trả lời thôi. - Chưa đâu.

- Không, anh chưa trả lời mà. - Cậu chỉ đánh trống lảng.

- Cậu không trả lời thẳng thắn. - Thôi nào.

Cậu cứ nói lung tung, cậu làm thế này này, khi cậu làm vậy...

cậu làm như vậy rất nhiều lần.

Tớ nghĩ các cậu là những người thật đặc biệt.

Cậu mất trí rồi!

Nếu vậy cậu cũng chẳng còn đâu.

Đây là việc của chúng ta. Tớ cần cậu ôm ông ta.

Tớ không muốn ôm ông ta.

Nghe này, từ khi ông ta có một kinh nghiệm xem chết,

ông ta trở thành một người rất nhạy cảm, và thích được nịnh nọt.

Nghe này, cậu biết là tớ không thích đụng vào những người tớ không biết rõ, được chứ?

Thậm chí là người quen thân. Cho nên là...

Nick, cậu có muốn hay không?

Dĩ nhiên là có.

Vậy thì hãy cho con thú đó ăn đi!

Ông ta có một điểm nhạy cảm, điểm đó rất thú vị. Đó là những cái ôm.

Cậu ông ông ta, cậu sẽ khiến ông ta nói ra tất cả!

Ông ấy sẽ cho ta biết hết tất cả các bí mật.

Sau đó ông ta sẽ bắt đầu viết séc!

Được rồi.

Tớ đâu có bắt cậu đến nhà nghỉ ở sân bay,

và lừa những tên doanh nhân Nhật.

Tớ chỉ cần cậu ôm một giám đốc cao cấp của hãng General Motors, chỉ có vậy thôi!

Giờ hãy vòng tay quanh ông ta,

và làm ông ấy cảm thấy thoải mái và ấm áp!

Để tôi nói cậu nghe.

Sao không để Charles đưa các cậu đi một vòng để xem hết mọi thứ.

Rất vui khi gặp các cậu ở đây.

- Cám ơn rất nhiều vì đã đến. - Cám ơn.

Ồ!

Cô em này làm tôi nhớ lại em Dodge đầu tiên của mình.

Uh-huh?

Ông nhớ không?

Ông có nhớ lúc mà những chiếc xe chỉ là những thứ để mua vui?

Chúng phát ra những âm thanh tuyệt vời, chúng có sức mạnh thật sự....

và chúng làm ông cảm thấy mình như là một tên khờ...

vì ông phải là người ngồi sau vô lăng, đúng không?

Xin lỗi, tôi là Ronny Valentine ờ bên Thiết Kế Động Cơ B&V.

- Thomas Fern. - Ồ, Thomas, rất vui khi gặp lại ông.

Thực ra là chúng tôi đã giúp ông với vài mô-đun ECU vài năm trước.

- Chắc rồi. - Ừ.

Đó là cộng sự của tôi, Nick Brannen.

Chúc mừng.

Năm nay sẽ rất tuyệt vời.

Chắc rồi.

Linh hồn của ông quá to lớn để đón nhận.

Những ngày sau này với ông sẽ thật tuyệt vời, bạn tôi.

Ông biết không, thực ra chúng tôi có 1 ý tưởng mà không thể nói ra với bất kì ai.

Chúng tôi có thể thực hiện nó với đội của ông,

và để xem chúng có nghĩa gì với ông không.

Hay lắm.

Có lẽ chúng tôi có thể lấy vài thứ từ sách vở.

Chúng tôi sẽ đến thành phố Rock, đến Detroit, và đến gặp ông.

Được rồi.

Đồ dối trá bẩn thỉu!

Không thể tin được. Cậu có hẹn được ông ấy không?

Anh ôm 1 người đàn ông và anh giống như 1 thằng bệnh...

Sao anh lại ôm đàn ông.

Vì ông ta là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với bọn anh.

Sao anh lại ôm đối thủ cạnh tranh?

Vì ông ta có 1 kinh nghiệm xém chết.

Thực ra thì không có đâu.

Chuyện đó chưa từng xảy ra. Tớ dựng chuyện thôi.

Xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ quá.

- Cậu đang làm gì vậy hả? - Ý cậu là sao, tớ đang làm gì?

Không phải ta đã có cuộc hẹn đó sao?

Thôi nào, Nick.

Tớ sẽ không bao giờ ôm ai nữa. Sẽ không nghe cậu nói nữa.

Anh ta gài anh!

Cậu nghĩ tớ phải làm gì? Geneva, nghe anh nói này.

Em hiểu cậu ấy, cậu ấy quá thành thật.

Nếu anh nói thật, thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Đổ mồ hôi, thở gấp, và đi ra ngoài!

Thực sự không cần thiết.

Nick, bạn tôi,

chúng ta đã có cuộc hẹn.

Anh sẽ không nói dối đâu. Đôi khi anh thích bạn trai của em.

- Tớ sẽ ôm cậu. - Tớ cũng sẽ ôm cậu!

- Không có gì cả! - Lại đây nào!

Đừng bao giờ buông ra.

- Họ đã học vài bài nhỉ? - Phải!

Được rồi, nhảy thôi.

Anh đang khiêu vũ từ bên trong.

- Anh đang khiêu vũ sao? - Phải.

Được rồi.

Cưng à, nghe này, em không thể nào tin được người đàn ông nào nhảy nhót.

Hãy nhìn lại những người vĩ đại trong lịch sử,

chẳng có ai trong số họ là vũ công.

Abraham Lincoln? Không phải một vũ công.

Winston Churchill, chưa bao giờ bước lên sàn nhảy.

Martin Luther King, có thể ông ấy có ước mơ, nhưng chưa bao giờ khiêu vũ để đạt được nó.

- Được rồi, đi nào. - Anh nghiêm túc đó.

Đi nào, vũ công tí hon.

Em ngồi xuống đây ngay.

Nhìn kìa, thấy họ tuyệt không, và họ đang nhảy.

Anh nghĩ họ còn tốt hơn tuyệt vời. Họ là giỏi nhất.

Được rồi, từ khi họ là 1 cặp, cậu ấy là anh hùng của anh.

Này! Lại đây nào, ngồi đó hoài vậy? Đứng lên và làm vậy nào.

Nick à, anh biết không, Ronny này,

anh ấy vừa nói anh là anh hùng của anh ấy,

và anh ấy vẫn từ chối ra nhảy với em.

Em có im không? Đừng có cho anh ta đạn chứ.

Ronny vừa nói với Beth anh là anh hùng của cậu ấy. Tớ là anh hùng của cậu!

Em thật là...

Thôi nào. Đứa trẻ nào cũng muốn nhảy với anh hùng của mình!

Ra đây đi nào!

Nhanh lên nào!

Yo!

Chạy đi, cưng à! Chạy đi!

Hay lắm!

Whoo-hoo!

Bạn tôi.

Xong rồi đấy.

Em không nghĩ mình sẽ quên chuyện này đâu!

Tuyệt. Đã ghi vào ổ cứng rồi chứ?

Em nghĩ vậy.

Xin lỗi.

Này, tớ cần làm việc này.

Để tớ cho cậu xem chuyện này kết thúc thế nào.

Xin mời.

Lại đây nào, Pal.

Anh nghĩ em kẹt với anh rồi.

Khi nào thì anh hỏi cô ấy?

Cái gì?

Thôi nào, Ronny!

Anh thấy điều đó trên mặt cô ấy mà!

Không bao giờ anh tìm thấy một cô tuyệt vời như cô ấy đâu.

Thành thật đi.

Nick và em không chịu làm quen bạn mới đâu.

Anh đã hẹn hò với tất cả bạn gái của em.

Anh đã đi qua cả hàng dài,

và chẳng để lại gì, anh biết không?

Hơn nữa, bọn em thích cô ấy.

Còn những người khác, bọn em đâu có thích, và đó còn là bạn em!

Tin em đi.

Nếu không nói ra thì anh sẽ để mất cô ấy đó.

Trả lại cho cậu này!

Chuyển hàng đặc biệt! Ra vào thế nào?

Anh rất nhớ em.

Em cũng nhớ anh.

- Gì vậy? - Không có gì.

Giờ anh sẽ tăng nhịp độ trận đấu lên.

Tại sao nhà bếp lại nóng lên, vì anh đang nấu mòn gì đó.

Đừng đánh vào thế mạnh của anh.

Whoo!

15-4!

Thật sao? Em sẽ bắt đầu... Giờ em đang nhảy nhót à?

Giống như là anh đánh bóng bàn kiểu Floyd Mayweather. Thật kì cục.

Em chỉ có thể làm vậy khi trận đấu kết thúc.

- Nếu trận đấu kết thúc. - Em chỉ vui thôi mà.

Không, không phải em vui. Mà là đang khiêu khích anh.

- Đây chính là thái độ khiêu khích. - Em xin lỗi.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left