The first 200 lines.
Kỹ thuật và Dịch chính: Duchuy2007 Hiệu đính và biên dịch phụ: Danngoc
BÃO TỐ SÔ VIẾT: THẾ CHIẾN THỨ II Ở HƯỚNG ĐÔNG.
Mùa thu năm 1941.
Ba tháng đầu cuộc chiến, quân Đức đã tiến 800km và
gây tổn thất nhân mạng nặng nề cho Hồng quân.
Hai bên đều chuẩn bị tung những lực lượng dự trữ cuối cùng,
vào trận đánh quyết định của chiến dịch
giành giật thủ đô Liên bang Sô Viết.
Tháng 9 năm 1941. 10 tuần sau khi
quân Đức khởi sự xâm lược Liên Xô,
giờ đây tới lượt chính Maskva phải chịu sức nặng cuộc tấn công của Đức.
Những chiến lũy và chông sắt chống tăng chặn ngang các con phố.
Tất cả các cửa sổ được dán lại để giảm nguy cơ
do mảnh kính bay từ các vụ nổ.
Vào ban đêm, thành phố hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Trên áp phích ghi: "Ánh đèn cửa sổ tiếp tay cho quân thù".
Vào thời điểm này, Stalingrad vẫn an toàn trong trung tâm nước Nga.
Những tốp binh sĩ trên đường phố
với một dấu duy nhất cho thấy, cách nhiều dặm về phía tây, những trận chiến đang diễn ra.
Tại xưởng sản xuất máy kéo Stalingrad,
xe tăng được sản xuất 24/24 để có thể
bù đắp những thiệt hại khổng lồ
của Hồng quân vào mùa hè năm đó
Mùa hè đó, hàng trăm xe tăng đã phải bị bỏ lại vì
tổ lái không thể sửa chữa những hỏng hóc cơ khí đơn giản.
Giờ đây tổ lái bắt đầu được huấn luyện ngay tại nhà máy.
Họ đã được hướng dẫn từng chi tiết cơ khí trong chiếc xe tăng mới
và cách khắc phục nếu gặp hỏng hóc.
Một trong những chỉ huy của các lữ đoàn tăng mới thành lập là
vị đại tá 40 tuổi, Mikhail Katukov.
Khi chiến tranh nổ ra, ông là sư trưởng - Sư đoàn Xe tăng số 20.
Nhưng các xe tăng lạc hậu của Sư đoàn
đều thành mồi ngon cho người Đức trong mùa hè năm 1941.
Katukov và phần còn lại của sư đoàn ông
đã may mắn khi thoát cảnh bị bao vây.
Vào cuối tháng 9, những chiếc xe tăng T-34 mới của lữ đoàn ông
đã được xếp lên tàu.
Mikhail Katukov và Lữ đoàn xe tăng 4 hướng về Maskva.
Maskva đã có những nếm trải đầu tiên của chiến tranh.
Cuộc không kích đầu tiên của Đức xảy ra đúng một tháng sau khi chiến tranh bắt đầu,
đó là vào ngày 22/7/1941.
Phi công Đức được cho hay: "Nếu bạn đã ném bom nước Anh, ..."
"... thì lần này sẽ dễ hơn nhiều..."
"Thậm chí, nếu người Nga có súng phòng không đi nữa..."
".. thì nó cũng không nhiều."
"Họ không có đèn phòng không, khinh khí cầu và tiêm kích bay đêm."
Nhưng những ảo tưởng đó đã nhanh chóng tan vỡ.
Bầu trời Maskva đã được bảo vệ bởi
hàng ngàn khẩu phòng không đủ loại cỡ nòng.
Những tiêm kích bay đêm của Liên Xô đã tấn công máy bay ném bom Đức
dưới ánh đèn phòng không.
Rào chắn kinh khí cầu được dựng lên ở độ cao 2.500 mét
và nhiều cái cao 4.500 mét, cao hơn nhiều so với London.
với nguy cơ bay vướng dây thép, buộc máy bay ném bom Đức
phải bay ở độ cao cao hơn,
từ đó, độ chính xác bị thấp đi.
Nhưng chắc chắn là có vài chiếc đã vượt qua.
Nhà ga đường sắt chính Belarusskiy, tổng đài điện thoại và
các kho hậu cần khác của quân đội, tất cả đều bị đánh trúng.
Bản thân điện Kremlin bị trúng 6 quả bom cháy và
một quả bom nổ 250kg.
Nó đã xuyên thủng trần của cung điện lớn Kremlin
và trần của Sảnh Georgiyevsky,
nhưng đã không nổ.
Vào đêm 12/8, một quả bom 1.000kg đã rơi vào quảng trường
Nikitskiye, tạo thành miệng núi lửa sâu 12m và rộng 32m.
Nhưng các phi đội ném bom Đức đã phải trả giá đắt cho những thành công đó.
Tổng cộng có 134 trận không kích vào Maskva.
Có hơn 5.500 quả bom và
45.000 quả bom cháy đã được thả xuống thành phố trong chiến tranh,
và đỉnh điểm là vào ngày 29/10/1941.
Khi có hơn 300 máy bay tham gia ném bom.
Những quả bom đã rơi trúng Nhà hát Bolshoi, Đại học QG Maskva,
và tòa nhà của Trung ương Đảng Cộng sản.
Có 47 máy bay Đức bị hạ trong ngày hôm đó.
Kế hoạch xâm lược của Hitler dự kiến sẽ chiếm được Maskva
chỉ sau 3 - 4 tháng từ khi bắt đầu chiến tranh.
Nhưng những trận đánh xung quanh Smolensk tại Kiev đã kìm chân người Đức hai tháng.
Cuộc tấn công vào Maskva chưa sẵn sàng cho đến ngày 30/9.
Bộ Tư lệnh tối cao Liên Xô (STAVKA) dự kiến quân Đức sẽ tấn công
dọc theo đường cao tốc từ Smolensk đến Vyazma.
Các đơn vị của Hồng quân, dưới sự chỉ huy của tướng Rokossovskiy
bắt đầu đào công sự dọc theo tuyến đường này.
Nhưng người Đức đang chuẩn bị một bất ngờ.
Tập đoàn quân Xe tăng 4 của tướng Hoepner đã được bí mật chuyển
từ Mặt trận Leningrad để tới tham gia tấn công Maskva.
Để che giấu sự cơ động này, TĐQ xe tăng này đã để lại
một trạm radio gần Leningrad.
Mỗi điệp báo viên làm việc theo mã Morse,
có phong cách rõ ràng, được truyền đi dựa theo nhịp điệu của họ,
như từng nghệ sĩ piano có phong cách riêng khi chơi đàn.
Các chuyên gia có thể xác định cách phát thông tin của từng người
bằng cách lắng nghe việc truyền tin của họ.
Khi Liên Xô bắt được những thông điệp vô tuyến gần Leningrad,
họ biết chúng xuất phát từ máy vô tuyến của Tập đoàn quân Xe tăng 4,
và họ cho rằng Hoepner vẫn còn ở khu vực Leningrad.
Nhưng họ chỉ nghe một đài duy nhất.
Chỉ huy Tập đoàn quân Panzer Gruppe 4, Hoepner, là một tướng dày dặn,
còn được gọi là "Kỵ sĩ già".
Nhưng ông ta là một trong những vị tướng đầu tiên nắm bắt
và áp dụng những nguyên tắc của chiến tranh xe tăng.
Giờ đây ba Quân đoàn Xe tăng của Đức hướng về Maskva, chỉ huy bởi
Hoepner, Guderian và Hoff,
người sau đó vào tháng 10 được thay thế bởi tướng Reinhardt.
Kế hoạch của Đức là tập trung đánh một trận quyết định vào Maskva,
trong đó, họ sẽ hợp vây và tiêu diệt những tàn quân Hồng quân.
Chiến dịch này có mật danh là "Bão táp" (Typhoon).
Cuộc tấn công được khởi đầu ở gần Bryansk.
Hồng quân đã sẵn sàng bảo vệ thành phố,
đây là trung tâm của mạng lưới giao thông của vùng.
Nhưng vào ngày 30/9/1941. xe tăng của Guderian đã tấn công mạnh về hướng Nam.
Heinz Guderian nổi tiếng là "cha đẻ" của chiến thuật "Chiến tranh chớp nhoáng" ,
dựa vào học thuyết ban đầu của ông về lý thuyết tấn công
bằng chiến tranh cơ giới.
Ông ta cũng là một tư lệnh chiến trường dũng cảm và mạnh mẽ
và thường tranh cãi với sĩ quan cấp trên.
Trong ba ngày, xe tăng Guderian đã bao vây
phần lớn lực lượng đối phương đang đối đầu ông ta.
Hai ngày tiếp theo, các đơn vị của ông ta tiến tới Oryol,
và tiến xa hơn về phía Tula.
Trong một nỗ lực tuyệt vọng để kìm chân Guderian tại Vons,
Bộ Tư lệnh tối cao Liên Xô đã có một quyết định táo bạo:
Đưa quân tiếp viện đến Oryol bằng đường hàng không.
Những máy bay khổng lồ Tupolev TB-3 và Lisunov Li-2
hạ cánh xuống một sân bay bỏ hoang.
Người Đức đã tỉnh lại sau phút bất ngờ, pháo phòng không của họ bắn rát
vào đợt tiếp viện thứ hai sau đó.
Tuy nhiên 6.000 binh sĩ, trang thiết bị và đạn dược đã kịp đổ xuống.
Ngay lập tức, các đơn vị này xông vào chiến đấu ngăn bước tiến quân Đức.
Chẳng bao lâu, những chiếc T-34 của Lữ đoàn xe tăng 4
của đại tá Katukov cũng bắt đầu đến,
sau khi di chuyển 500km bằng tàu hỏa từ Stalingrad.
Lữ đoàn xe tăng 4 này thay thế cho các Quân đoàn cơ giới Liên Xô
đã bị tiêu diệt hồi mùa hè.
Một Quân đoàn cơ giới được biên chế 36 ngàn binh sĩ,
1.000 xe tăng, cộng với pháo và các loại xe hỗ trợ khác.
Đây là một bộ máy khổng lồ và kềnh càng.
Những lữ đoàn xe tăng mới
chỉ có 3.000 binh sĩ và 91 xe tăng.
Giờ đây Katukov có cơ hội thử nghiệm chiến thuật phục kích bằng xe tăng.
Nhưng cho đến nay, ông chỉ mới thực hành trên bãi tập.
Đầu tiên, những chiếc xe tăng được dấu trong những ngôi nhà, lùm cây
hoặc trên mặt đất không bằng phẳng.
Mỗi xe tằng đều chuẩn bị nhiều vị trí thay thế dự phòng Khi cần thiết.
Các vị trí giả cũng được xây dựng để gây nhầm lẫn cho quân thù.
Pháo của T-34 có thể tiêu diệt bất kỳ loại xe tăng Đức nào
trong cự ly 1km,
nhưng chìa khóa thành công là sự kiên nhẫn và kỷ luật.
Katukov đã nói binh sĩ mình:
"Trong phục kích, các tổ lái chỉ có thể nổ súng ở cự ly gần ..."
"... khi anh ta có thể đảm bảo bắn trúng ..."
Điều đó có nghĩa là từ 200 đến 300 mét.
Khi bắn vào đoàn xe Đức,
xạ thủ Xô Viết sẽ nhắm mục tiêu chiếc đi đầu
và sau đó là xe đi sau, một khi con đường bị khóa cả hai hướng,
thì số còn lại trở thành mồi ngon.
Một thành viên của Lữ đoàn Katukov,
Át xe tăng của Liên Xô, Dmitri Lavrinenko.
trong 28 trận tham chiến, anh ta đã tiêu diệt 52 xe tăng Đức,
được xem là chỉ huy xe tăng
Liên Xô giỏi nhất trong toàn bộ cuộc chiến.
Các cuộc phục kích xe tăng này được chứng minh là có hiệu quả cao,
Oryol rơi vào tay quân Đức, nhưng xe tăng của Katukov đã có đủ thời gian
để củng cố cho Tula.
Trong khi lính nhảy dù Hồng quân đến tăng cường ở sườn phía nam.
Người Đức đã phát động một cuộc tấn công lớn vào trung tâm.
Cụm Tập đoàn quân "Trung tâm" của Đức đã nhanh chóng vượt qua
và đánh bại các Phương diện quân Dự bị và Phương diện quân Tây của Hồng quân,
đang phòng thủ tuyến đường cao tốc từ Smolensk đến Vyazma.
Chiến dịch "Bão táp" đã đạt đến cao điểm,
số phận nước Nga như ngàn cân treo sợi tóc.
Kỹ thuật và Dịch chính: Duchuy2007 Hiệu đính và biên dịch phụ: Danngoc
Người Đức đã đột phá ngon trớn trên mọi ngả đường hướng đến Maskva.
Ngày 04/10/ 1941, tướng Konev đã báo cáo Bộ Tư lệnh tối cao Liên Xô,
rằng lực lượng của ông sắp bị cắt rời.
Nhưng ông không nhận được lệnh cho rút lui.
Có vẻ như Bộ Tư lệnh Tối cao (Stavka) đang không thể thừa nhận
một đại thảm họa sắp mở ra trước mắt họ.
Hitler, trong khi đó đã thuyết phục về "Chiến thắng cuối cùng".
Ông ta phát biểu trước đám đông tại Cung Thể thao Berlin:
"Trên mặt trận phía Đông giờ đây đang diễn ra những sự kiện lớn."
"... Chúng ta đã tiến hành một chiến dịch quy mô lớn ..."
"... mà kết quả là sẽ loại bỏ kẻ thù ở phía Đông."
Một lần nữa, lệnh rút quân của Stavka lại đến quá muộn.
Hơn nửa triệu Hồng quân sắp bị bao vây
trong Vyazma và Bryansk.
Các sư đoàn và trung đoàn ở đó bắt đầu cắm đầu cắm cổ
rút lui nhằm thoát khỏi cảnh bao vây.
Nói kiểu hài hước, lần cơ động này được gọi là "Cuộc diễu hành của những người đào tẩu".
Nó đã thành quá quen thuộc
với những lính Hồng quân sống sót sau dạo mùa hè.
Ưu thế trên không của đối phương
đã có ảnh hưởng đặc biệt lên tinh thần chiến đấu của Liên Xô.
Tập đoàn quân 43 thông báo:
"Máy bay ném bom Đức tấn công không thương tiếc ..."
"... cuộc tấn công được thực hiện bằng những tốp từ 20-25 chiếc ..."
"... và những ai sống sót sau đó thì chẳng còn hồn vía gì."
Có một loại máy bay khiến lính Hồng quân sợ vô cùng.
Loại máy bay cường kích bổ nhào Junker Ju-87 "Stuka",
là một loại pháo binh trên không, nằm trong chiến thuật "Chiến tranh chớp nhoáng" của người Đức.
No comments yet. Be the first to leave one.