The first 200 lines.
Diễn viên chính LƯƠNG TRIỀU VỸ - VƯƠNG NHẤT BÁC - CHÂU TẤN
Thưa cô, cà phê của cô.
Tôi không có gọi.
Một quý ông mời cô.
Ai?
Lúc nãy anh ấy ngồi ở đây.
Chắc là đi rồi.
Mời cô.
Cảm ơn.
Tôi no rồi. Đi thôi.
Vội gì chứ?
Còn nhiều món chưa ăn.
Anh gọi món sườn heo hấp à?
Chứ anh muốn món gì?
Anh là sếp.
Tử hình là tử hình.
Chúng ta có đến sớm cũng không thay đổi.
Ăn thêm đi. Lát nữa lái nhanh chút là được rồi.
Yoshikawa sẽ về Nhật Bản.
Sao tối qua anh không đến?
Tôi không uống rượu.
Anh đã bỏ lỡ câu chuyện của hắn.
Yoshikawa vốn là một nông dân ở tỉnh Niigata.
Năm Dân Quốc thứ 26, đột nhiên bị bắt đi lính.
Từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng nghe một tiếng súng nào.
Mùa đông năm đó, hắn cập bến sông Dương Tử.
Sau vụ thảm sát Nam Kinh, hắn đến Hán Khẩu.
Hắn cùng sáu đồng bọn đột nhập vào một tiệm kim hoàn.
Người thợ kim hoàn có hai cô con gái khá đẹp.
Ông ta cầu xin chúng đừng động đến con gái mình.
Đồng ý cho chúng tất cả mọi thứ.
Nhưng bọn lính từ chối.
Chúng hãm hiếp các cô gái trước mặt cha mẹ của họ.
Liên tiếp trong nhiều giờ.
Chúng còn tìm thấy một cái giếng. Rồi trấn nước cả gia đình bốn người.
Món sườn đâu?
Này, món sườn đâu?
Nhanh lên.
"Anh gọi sườn heo hấp à?"
Cuối cùng thì sao,
tôi chỉ được hai miếng nhỏ.
Anh nên nói với tôi.
Để tôi kêu thêm một đĩa nữa.
Họ cố tình bán ít như vậy.
Là thủ đoạn của nhà hàng.
Tôi sẽ không quay lại quán đó.
Anh nói là thủ đoạn của nhà hàng?
Chúng ta đang ăn sáng.
Nghĩa là gì?
Khẩu phần ăn của 1 người.
Tự ai nấy ăn.
Mỗi người một đĩa riêng.
Không chia sẻ.
Đó gọi là ăn sáng.
A
KI
Tôi nghĩ mình đã đúng.
Ba tiếng gõ cửa.
Rồi hai.
Và một.
Chắc anh là Trương tiên sinh.
Tôi họ Hà, phụ trách việc của anh.
Cảm ơn đã đón tôi.
Anh đến hơi sớm.
Dù sao,
Tôi cũng đã sẵn sàng.
Chúng tôi không muốn gây chú ý.
Chúng tôi đã hứa sẽ đưa anh đến chỗ chúng tôi,
nhưng có thể gặp rủi ro trên đường.
Tôi nghĩ tốt nhất mình nên đến tìm hiểu tình hình.
Không có vấn đề gì chứ?
Anh muốn uống gì?
Anh có gì?
Chỉ có nước.
Được.
Trước tiên tôi cần vài thông tin. Làm theo thông lệ thôi.
Anh tên gì?
Để tôi điền dùm anh.
Bao nhiêu tuổi?
Tôi sinh ra năm 26 triều Quang Tự.
Quang Tự năm thứ 26?
Là năm Canh Tý.
Tự nguyện chiêu hàng.
Anh làm công việc gì?
Cơ yếu viên
"Cơ yếu viên."
Sao anh lại đổi bên?
Phải có lý do gì đó chứ?
Tất cả chúng ta đều đưa ra những lựa chọn khó khăn.
Mấy thứ này chỉ là hình thức thôi.
Chỉ là vài từ đơn giản trên một tờ giấy.
Không cần bận tâm.
Cứ nói thoải mái.
Tôi mong hòa bình.
Tôi đồng cảm với ông Vương.
Có lý do cụ thể nào không?
Điều đó nghe có vẻ không thực tế.
Cái này tôi đã nghe nhiều năm trước rồi.
Cụ thể?
Về mặt nào?
Ví dụ như...
Đột ngột quá, tôi không nghĩ ra được.
Không sao.
Chúng ta có thể quay lại sau.
Có thể tiết lộ cho chúng tôi
những gì anh biết, vào lúc này không?
Tôi không đủ mạnh mẽ,
để theo kịp thời thế.
Tôi sinh ra ở Quảng Tây.
Khi cha tôi qua đời,
ông để lại cho tôi một mảnh đất.
Ở trên núi.
Anh có thể nhìn thấy sông Lệ Giang từ đó.
Năm đó, tôi tham gia cách mạng ở Thượng Hải.
Tôi thực sự rất bận.
Nhưng trong thâm tâm,
Tôi vẫn nghĩ về việc xây một ngôi nhà ở đó.
Xin lỗi.
Anh đang cố nói điều gì?
Tôi vẫn đang nghĩ
sao mình lại đổi bên.
Chuyện này hơi cụ thể quá.
Chúng ta có thể nói sau.
Tôi giữ mấy thứ này được không?
Được.
Còn gì khác không?
Người của chúng tôi...
Đảng Cộng Sản.
Lãnh đạo ở Thượng Hải là ông Lý.
Ông ta sống ở
số 6,
Ngõ 567,
Đường Hà Phi.
Có một cơ yếu viên họ Trương.
Chính là tôi.
Một giao thông viên.
là phụ nữ,
cô Trần.
GIAO THÔNG VIÊN, CÔ TRẦN.
Chúng tôi sống cùng nhau
ở số 811, đường Bối Đang.
Ngoài tôi ra,
anh đã nói với ai khác về chuyện này chưa?
Tốt lắm.
Anh có vũ khí không?
Súng? Anh có mang trên người không?
- Có. - Bao nhiêu?
- Một. - Loại nào?
Loại...
Tôi không biết.
Anh mang súng mà không biết súng của mình là loại nào?
Không phải của tôi.
Của cô Trần.
Tôi không thích súng.
Sao anh có thể...
giữ súng của cô Trần?
Chào ngài.
Vẫn như cũ đúng không ạ?
Đúng.
Hiện chúng ta đang cách Quảng Châu 150 hải lý.
Trời nhiều mây u ám.
Thích hợp cho các cuộc ném bom.
Trình tự ném bom ở mức độ 3.
Chúc mọi người ném bom chuẩn xác.
THÁNG 9 NĂM 1938 TRƯỚC KHI QUẢNG CHÂU SỤP ĐỔ.
Những cơn mưa rào sẽ chào đón mọi người lúc về.
Trưa nay, chúng tôi sẽ phục vụ các món Nhật, Pháp,
và món Mexico sẽ dành cho bữa tiệc mừng.
Chúc mọi người khải hoàn trở về.
Vận may trường cửu.
Ê!
Dậy đi!
Tôi xin lỗi!
Dù biết bên ngoài rất đẹp.
Nhưng nếu nhìn thấy nó mỗi ngày, sẽ trở nên nhàm chán.
Tôi thấy thật may mắn khi thoát khỏi mấy thứ này,
nhờ có Roosevelt.
THƯỢNG HẢI 3 NĂM SAU
Giám đốc.
Chào giám đốc.
Người của ông đúng là não phẳng.
Tên bị rạch cổ hôm qua là người của tôi.
Do anh sắp xếp người nhưng không báo với chúng tôi,
những chuyện như vậy thường rất dễ xảy ra.
Nếu không nhờ gián điệp của tôi,
ông nghĩ có thể bắt được Trạm trưởng của Quốc Dân Đảng?
Quốc Dân Đảng trong trái tim của ông
đã chết cùng Trung Hoa Dân Quốc hơn mười năm trước rồi.
Những gì ông đang chứng kiến chỉ là tàn dư của nó.
Tôi đã sống sót sau vụ đánh bom ở Quảng Châu.
Tuyệt đối chỉ là may mắn.
Họ ném bom Quảng Châu hơn một năm.
Có khẩu pháo phòng không nào không?
Súng máy phòng không?
Không có.
Có ai xung phong ngăn chặn?
Không có.
Trùng Khánh ngày nay
chính là Quảng Châu của ngày trước.
Trùng Khánh có pháo phòng không?
No comments yet. Be the first to leave one.