The first 200 lines.
Haven tập trước.
Charlotte có khả năng sẽ chế được vắc-xin
chống lại sự lây lan.
Nếu cô ấy thành công, nó có thể
chữa cho dị nhân.
Đâu có người nào của cục phòng dịch ở Haven đâu.
Kirk. Cậu đang làm gì ở đây?
Nếu dị năng của cậu kích hoạt...
Lánh đi trước khi lên cơn.
Tôi không thở được.
Không ai có thể.
Là Kirk.
Dị năng của cậu ta làm cho
oxi biến mất xung quanh cậu.
Và chúng ta đang nhanh chóng mất oxi.
Bạn của anh đang hấp hối.
Hãy làm anh hùng. Chấm dứt sự lây lan.
Nathan.
Parker.
Em vẫn bị bệnh.
Sao có thể được.
Tôi muốn chữa cho anh.
Và tôi phải tin rằng
cô sẽ không định moi ruột tôi bởi vì...?
Giống như anh đã nói.
Chúng ta tự lo liệu thôi.
Anh đã từng đưa cà phê cho em.
Một ly trà nóng sẽ tốt hơn.
Thi thể Pete Palak vừa được tìm thấy
ở thùng đựng rác bên ngoài bệnh viện.
Pete chết rồi à?
Bị đâm.
Thời gian báo tử của Gloria trùng với thời gian sự lây lan kết thúc.
Anh đang nghĩ gì thế?
Duke.
Đó là lý do cậu ta trốn việc.
Hẳn là Mara đứng sau việc này.
Anh có nghĩ anh ấy ở cùng cô ta không?
Không thể nào Mara tự thoát khỏi tàu được.
Này.
Nhẽ ra em không còn ốm nữa.
Em ổn.
Mọi người đều bị cúm mà, Nathan.
Giờ không phải mùa cúm.
Vậy là anh nghĩ về vụ chia tách kia phải không?
Lý do em bị ốm vì nhẽ ra em không tồn tại?
Không.
Vì em không có thực?
Không. Anh không hề...
nói thế.
Được rồi, tốt.
Bởi vì lần duy nhất trong đời,
em là chính mình,
và trừ việc em bị ho một chút,
em cảm thấy tuyệt.
Parker, này...
Em...
Em là người có thật nhất mà anh biết.
Thật hơn cả anh, tất cả mọi ngày.
Nhưng...
Nếu như việc mất khả năng miễn dịch với dị năng
không phải là ảnh hưởng duy nhất với em thì sao?
Quyển nhật kí này vô dụng!
Chà, anh gàn dở thật đấy.
Hấp thụ dị năng lây nhiễm đó
hẳn là đang kích động mọi thứ ở đây.
Cô đã nói sẽ chữa cho tôi.
Phải, nhưng tôi cũng nói rằng tôi cần đá vô cực.
Ờ, để mở cổng cho cô chứ gì?
Tôi thừa biết cô đặt cái gì lên hàng đầu.
Sao anh không phun ra cái gì đó đi?
Có thể anh sẽ thấy tâm trạng khá hơn.
Tôi không thể.
Sao?
Tôi đang...
trải qua từng trang của cuốn nhật kí này
và dường như dị năng còn lại để giải phóng trong tôi
có thể là bất kì thứ gì ngoài việc kiểm soát được chúng.
Đa số là tai họa, nhỉ?
Chà...
Anh không thể nói rằng tôi chưa từng có tham vọng được.
Phải.
Tham vọng.
Và độc ác.
Cô không hề quan tâm đến mạng sống của người khác,
thứ mà những dị năng của cô đã phá hủy.
Vậy tại sao tôi phải tin rằng
tự nhiên cô sẽ giúp tôi một chút chứ?
Vì giúp anh là giúp tôi.
Tôi không miễn dịch với dị năng của anh, nhớ chứ?
Phải.
Vậy là cô chỉ tham gia vì mạng sống của cô?
Thì...
Ít nhất thì cô cũng nói thật.
Gần như khiến tôi thích cô.
Tốt.
Và giờ dừng việc hờn dỗi lại và đi tìm đá vô cực đi.
Chào.
Chúng ta cần nói chuyện.
Gọi Dwight Hendrickson.
Dwight Hendrickson.
Đang gọi.
Chào buổi sáng.
Kirk, phải không?
Charlotte?
Dwight cử anh đến à?
Tôi tự đến.
Họ nói cô đã tạo ra thuốc chữa.
Tôi đã nghe về việc xảy ra ở bệnh viện.
Bà cô à, tôi đã làm chết ngạt ba người ngay cả khi tôi không gần họ.
- Thật kinh khủng. - Đúng vậy.
Vậy chữa cho tôi đi.
Nghe này, tôi rất tiếc.
Tôi không có thuốc chữa.
Không phải bây giờ.
Có thể tôi đã tìm thấy đoạn gen
có thể liên quan đến Dị năng.
Nhưng nếu anh đồng ý xét nghiệm...
Tôi không muốn xét nghiệm.
Tôi biết thừa tôi là ai rồi.
Thưa anh, tôi chỉ... đang cố để
Vớ vẩn!
Cô cần làm nhiều hơn.
Kirk. Lùi lại.
Cô ta chỉ đang đùa giỡn.
Anh không thấy sao?
Đi ngay,
tự anh đi,
hay tôi áp giải.
Tôi rất vui vì cô đã gọi.
Ừ, tôi cũng vậy.
Anh ta đang mất phương hướng.
Thỉnh thoảng khiến mọi người, tôi không biết nữa, hơi điên một chút.
Tôi không biết gì về hi vọng.
Tôi cảm giác như tôi đang khiến mọi người thất vọng rất nhiều.
Không phải với tôi.
Mẫu đá vô cực mà anh đã đưa tôi.
Tôi gần tìm ra rồi.
Có thể cho tôi thêm nữa không?
Tôi muốn đối chiếu với các đoạn ADN
xem có điểm chung nào không.
Tôi nghĩ là được.
Sẽ thế nào nếu tôi đưa chúng cho cô
sau khi ta ăn tối xong?
Bữa tối?
Cũng phải ăn chứ.
Ừ, cũng phải ăn.
Không, tôi không khóc trước mặt cộng sự.
Họ ở sau lưng tôi.
Nghe này, tôi cần tăng ca,
tôi cần tiền.
Làm ơn, cô ấy có thể xoay sở được.
Tiền nợ của tôi đã đến hạn trả từ tuần trước.
Tôi không thể sống thế này mãi.
Tôi không biết tôi còn giữ bọn trẻ lại được bao lâu nữa.
*Biên tập : Huy Tô *Biên dịch : Thu Hà, Hiếu Khoai. -- The Vampire3X Subteam --
Nhẽ ra ông phải báo cáo chứ, Vince.
Có tin gì về Duke và Mara không?
Mặc dù tôi cũng không đồng thuận với cô bạn của cậu ta
nhưng có lẽ Duke cũng có ý kiến đúng.
Biến mất với người phụ nữ tạo ra Dị năng?
Để ra khỏi đây trước khi tiến sĩ Charlotte Cross
giáng sự phẫn nộ của ai đó mà cô ta làm việc cho xuống đầu chúng ta
Ta biết cô ấy làm việc cho ai.
Là cục phòng dịch, chứ ở đâu nữa.
Anh kiểm tra?
Tôi đã tự xem xét kĩ,
và bên phòng dịch không hề
cử ai đến đây hay có công việc gì ở đây cả.
Có thể là không chính thức.
Đôi khi một nhiệm vụ cần đánh giá kĩ càng
trước khi gọi cả đơn vị đến.
Anh có nhận ra đã tin tưởng trao cô ta những bí mật cổ xưa nhất?
Cô ấy chưa nói lại với ai ở cục phòng dịch
những gì cô ấy đang làm ở đây.
Tôi vừa chôn cất chị gái tôi.
Ông đã mất bao nhiêu người, Vince?
Chúng ta cứ áp đặt suy nghĩ siêu nhiên vào đầu,
nếu như đó chỉ là khoa học?
Tôi thực lòng tin rằng Charlotte Cross ở đây
là để giúp thị trấn.
Sao ông có thể khẳng định cô ấy đang lừa chúng ta?
Tôi phải thiết kế cho tờ báo ngày mai.
Có vẻ như đây là phiên bản sống của bà Đầu khoai tây ( phim Toy Story)
với những phần bị mất và vài lựa chọn của thợ may.
Máu? Vết cắt?
Không, tôi ngửi thấy mùi dị năng
nhưng tôi sẽ đưa một bộ phận cho tiến sĩ Fancypants
theo yêu cầu của cảnh sát trưởng.
Dwight cho Charlotte giám sát bà à?
Ôi, cô ta kiểm tra mẫu vật để xem xét dấu vết trong DNA.
Nghe như một công việc vớ vẩn.
Bà không thích cô ấy à?
Cô ta có thể lấy được bàn chân trái.
Thế là hơi nhiều đấy.
Nhưng nếu tôi là con bé 30 tuổi ấy,
nó sẽ phải xuống đây và tự tay mà lấy.
Cô ta cũng gầy dơ xương ra đấy chứ?
Rõ là gầy, lại còn dị.
Cô nghĩ nó có đau không?
No comments yet. Be the first to leave one.