The Truth

The Truth (La Vérité)

Download Vietnamese Subtitle

Release info

VIE the truth 2019 1080p bluray x264-cadaver
A Commentary by PhucLinh
từ phudeviet.org

Tags

BluRay
x264
1080
Published on: 2021-07-02
Downloads: 45
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Tôi trả lời câu hỏi đó rồi.

Hãy đọc bài phỏng vấn của tôi trên tờ Libération.

Ấm.

Câu hỏi tiếp theo...

Là gì vậy?

Khi lên Thiên đường, bà muốn...

Chúa nói gì với tôi à?

Câu hỏi cuối cùng trong "Inside Actors Studio".

Đúng vậy ạ.

Vậy sao anh còn hỏi lại tôi?

Đáng ra đó là câu hỏi cuối cùng.

Bà thích vai diễn nào nhất?

Hélène, trong Another Day.

Vai diễn giúp bà đạt tượng vàng César thứ hai.

Góa phụ che giấu binh sĩ Đức.

Với tôi, đó là vai diễn tuyệt nhất của bà.

Tôi sẽ không bao giờ quên cảnh bà rời thành phố trong cơn mưa đá.

Vô cảm và...

quyết tâm.

Khi tôi đọc kịch bản,

tôi đã bảo rằng tôi sẽ bán linh hồn cho quỷ dữ để được vào vai đó.

Linh hồn, chứ không phải thân xác tôi.

- Tôi không phải Edith Rosay. - Vâng.

Đừng ghi lại câu đó nhé.

Sao lại không?

- Bà ấy cũng chết rồi mà. - Không, bà ấy còn sống.

Le Figaro vừa phỏng vấn bà ấy tháng trước.

Thật à?

Tôi tưởng tôi dự đám tang bà ấy rồi.

Bà nhầm bà ấy với...

Phải rồi! Và tôi tưởng người kia còn sống!

Anh ấy trông giống diễn viên đó nhỉ...

Phải rồi.

Diễn viên người Anh, Sir gì đó...

Trong phim Murder on the Orient Express ấy.

Ý bà là Sir John Gielgud.

Nhưng không đẹp trai bằng.

Nhưng tinh ý hơn. Có khi là hơi tinh ý quá.

Nữ diễn viên nào truyền lại cho bà nhiều...

dấu ấn của họ nhất.

Tôi chưa từng nghĩ về điều này.

Tôi đã luôn là chính mình.

Giờ câu hỏi ngược lại.

Bà đã truyền dấu ấn của mình cho nữ diễn viên nào nhiều nhất?

Ở Pháp thì không có ai.

- Sao rồi con? - Con không nhớ gì nhiều ạ.

Ừ, hồi đó con còn nhỏ mà.

- Bố nhớ gì không ạ? - Không, bố chưa từng tới đây.

Lần trước hai mẹ con về đây, bố đang quay phim.

Ngôi nhà nhìn như...

- ...một lâu đài. - Ừ.

Đúng vậy, mặc dù có một nhà tù ở phía sau.

Một chú rùa!

- Bố ơi, nhìn kìa! - Ừ, tên nó là Pierre.

Chào Pierre.

Nó lên chức ông rồi.

Chúng tôi không đáng sợ đâu! Đúng rồi.

Nó ăn gì ạ?

- Rau diếp. - Rau diếp?

Nó ăn rau diếp.

Bà có khách. Tôi xin phép nhé.

Không sao đâu. Là gia đình con gái tôi thôi.

Tới chúc mừng cuốn sách của tôi.

Con bé sống ở Mỹ. Nó là biên kịch.

Cô ấy cưới diễn viên đó ạ?

Gọi là "diễn viên" thì hơi quá.

Mà thôi...

Xin hãy nói về

bộ phim bà đang quay, Memories of my Mother.

Phim sẽ không quá hay đâu.

Charlotte, cháu lớn nhanh quá!

Cháu nhớ ông không?

Vậy cũng không lạ.

- Cháu thích món Ý chứ? - Có ạ.

Ví dụ như món gì?

Pizza ạ!

Để ông làm cho cháu nhé.

Cả nhà cất đồ đi.

Lại đây nào, Charlotte.

Chơi với chó sau.

- Nhà cháu xuống sau ạ. - Ừ.

Toto...

- Xin lỗi cháu, nhà bừa bộn quá. - Không sao đâu ạ.

Mẹ từng có người giúp việc... nhưng bà ấy nghỉ việc tháng trước rồi.

- Tiếc thật, bà ấy là người tốt. - Sao bà ấy lại nghỉ việc?

Có lẽ vì bà ấy là người tốt.

Charlotte.

- Con ngủ trong phòng ngủ cũ của mẹ nhé? - Tuyệt!

Ừ! Vậy...

Cần bố kéo đồ giúp con không?

- Cần không con? - Không ạ, cảm ơn bố.

- Được rồi! - Con không còn là em bé nữa.

Lên hết cầu thang...

rẽ phải rồi đi thẳng!

- Vâng ạ. - Được chứ?

Lên hết cầu thang...

rẽ phải và...

và...

đi thẳng!

Đây là bà ngoại...

mẹ...

và Jacques.

Người sẽ làm pizza.

Bonjour.

Con chưa gặp lại mẹ từ hồi đám cưới.

Chào con, Hank. Lần đầu con tới đây nhỉ.

Vâng, lần trước... con quay phim nên...

Ừ. Không sao đâu.

Tới thăm nhà vợ có gì vui đâu.

Nhà mình đẹp quá ạ.

Ừ.

- Mặc dù có một nhà tù ở phía sau. - Vâng!

- Bia nhé? - Cháu xin nước thôi ạ.

Bọn con thấy poster của mẹ ngoài sân bay, bức ảnh mẹ làm thế này này.

Ảnh hồi nào thế ạ?

Nhà xuất bản chọn ảnh đó mà không hỏi mẹ.

Nhưng vì anh ta bảo in 100.000 bản...

100.000 bản?

- Tốt quá! - Đúng rồi, nghĩ thử xem!

Ấm.

Con không biết mẹ có nhớ không...

Chắc mẹ quên rồi, nhưng mẹ có hứa...

Hứa gì cơ?

Gần đây Jacques đã trở thành

chuyên gia ẩm thực Ý.

- Bà thôi nào... - Ông thôi nào!

Ông ấy làm như mình là đại đầu bếp.

- Mấy sao Michelin nhỉ? - Bốn.

Mẹ hứa sẽ cho con đọc đầu tiên.

- Mẹ nhớ chứ ạ? - Gì cơ?

- Mẹ ấy à? - Sách của mẹ.

Mẹ gửi bản thảo tới Mỹ cho con rồi mà.

Chắc con sót thư rồi.

Mẹ không muốn con đọc nó.

Kỳ cục ghê. Con đa nghi quá!

Từ bé đã vậy rồi.

Giờ vẫn thế nhỉ?

Lại là tiramisu à?

Sao ông không đổi món tráng miệng?

Mẹ hẹn khách ạ?

Tiramisu, tiramisu...

Chào mừng anh tới nhà em!

Nhìn này, Toto! Nhìn này!

Có cả ảnh cận mặt mày này!

Nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp tạo nên sự khác biệt.

Và sách ra đúng hạn.

- 100.000 có nhiều quá không ạ? - 50.000 bản thôi.

Mẹ sĩ diện thật đấy. Thật không thể tin được.

Có ảnh này.

Nhìn này, là mẹ này.

Đó là phim The Witch of Vincennes Forest.

Bà ra đường là trẻ con sợ quá chạy mất.

Con cá là giờ vẫn vậy.

Cháu chưa thơm bà.

Bà không cắn đâu. Cháu không nhận ra bà à?

Có ạ, cháu nhận ra mùi của bà.

Ai xuống hầm lấy rượu nhé?

- Dượng muốn... Dượng em muốn lấy rượu. - Rượu! Phải rồi!

- Cháu đi nhé ạ? - Ừ.

Vang đỏ hay vang trắng ạ?

Cẩn thận ngã cầu thang nhé.

Mẹ đi cùng không ạ?

Mẹ ghét tầng hầm. Bà từng nhốt mẹ dưới đó.

Con đáng bị thế. Con làm hỏng ghế của mẹ.

Ngoại trừ việc mẹ quên mất...

Mẹ ra ngoài uống rượu mấy tiếng liền.

Đâu có, mẹ đi bắn súng!

Mẹ tưởng mẹ đã bảo Luc mở cửa cho con.

Thật ạ?

Hồi bé mẹ cũng đọc truyện này ạ?

Mẹ thích truyện này lắm. Nên mẹ mới mua cho con.

Thật ạ?

- Mẹ đọc cho con nhé? - Vâng ạ.

Mẹ đọc xong thì con quay về giường nhé.

"Ngày xửa ngày xưa, có một bà phù thủy sống trong Rừng Vincennes.

Bà ta rất đẹp,

nhưng có trái tim bằng đá.

Khi có gì trái ý bà,

bà biến con người thành động vật."

Bà ngoại là phù thủy thật ạ?

Ừ, người ta từng gọi bà con như thế.

Con nhìn gì thế?

Giả vờ con là phù thủy à?

Bà ấy tốt bụng hay xấu xa ạ?

Câu hỏi hay đấy.

- Con nghĩ sao? - Xấu xa ạ.

Bà uống ít thôi.

Ừ... Tôi biết rồi.

Bà thấy kịch bản thế nào?

Kinh phí có hạn,

nhưng đạo diễn là fan cứng của bà.

Bà xem DVD tôi đưa bà chưa?

Xem mà chóng cả mặt.

Di chuyển máy quay kiểu đó...

Giờ chân máy quay đắt lắm à?

Đó là một phong cách quay phim.

Chẳng có chất thơ.

- Không có gì cả. - Chất thơ...

Chất thơ là cần thiết trong phim.

Dù phim về bạo lực hay cuộc sống hàng ngày.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left