Release info

The Love Lasts Two Minds EP15-16
A Commentary by Candy8570

Tags

TS
Published on: 2020-02-29
Downloads: 27
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 186 lines.

Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.

Tránh ra!

Nhanh!

Trật tự!

Tất cả mọi người nghe đây,

từ hôm nay trở đi,

không ai được phép rời khỏi thành.

Ai làm trái,

trị theo tội mưu phản!

Đại nhân. Đại nhân!

Vào trong đi.

Nạn nhân mặc trang phục dài,

y phục chưa cởi,

đầu tóc không rối.

Phán đoán sơ bộ,

có thể bị hại trước khi ngủ.

Vùng ngực và lưng...

bị đâm bởi mạch đao,

xuyên xéo sâu vào trong,

có vết máu đọng.

Nơi bị đâm da thịt co lại,

có vết bầm xung quanh,

có thể thấy bị đâm lúc còn sống.

Vùng cổ,

vùng mặt,

không phát hiện ra vết thương khác.

Cũng bị chặt đứt ngón út!

Sao lại như thế?

Không lẽ,

những vụ án gần đây,

đều do cùng một người làm?

Hạ Vương chết bởi mạch đao của mình.

Tuy ngài ấy đã lớn tuổi,

nhưng võ nghệ cao cường,

sao có thể dễ dàng bị hại được?

[đang dấy lên phong ba tại Thấm Hà nhỏ bé này?]

[Rời khỏi Ngọc Phúc lâu lúc nào cũng chẳng nhớ.]

Ông qua đây.

Hôm qua, người cuối cùng gặp Hạ Vương là ai?

Có lẽ là tiểu nhân,

và bốn nô tỳ khác.

Ta còn nhớ ông,

ông là quản gia của phủ Hạ Vương.

Đúng vậy.

Tiểu nhân Cận Đại Đức,

là quản gia trong phủ.

Ông hãy kể lại chi tiết sự việc hôm qua.

Vâng.

Hôm qua vào lúc hoàng hôn,

Vương gia vì chuyện của thế tử nên đã rất tức giận,

mắng cả Tả công tử rồi đuổi ra ngoài.

Vương gia không dùng cơm.

Lúc trời tối hơn thì Vương gia trở về phòng,

ta sợ Vương gia bị đói,

nên lại mang đồ ăn cho Vương gia.

Vương gia lại hỏi,

nghe thấy thế tử vẫn chưa trở về,

nên lại nổi nóng.

Cho nên...

đuổi cả bọn ta ra ngoài.

Không để lại người bên ngoài cửa luôn sao?

Đúng vậy.

Vương gia cực kỳ tức giận,

mắng mọi người ai ai cũng là phế vật,

kêu bọn ta cút xa ra.

Nửa canh giờ sau,

ta đoán chắc Vương gia đã dùng cơm xong,

nên đã kêu nô tỳ cùng vào dọn dẹp chén bát.

Vương gia.

Tiểu nhân đến thu dọn chén bát.

Lúc ta rời khỏi,

Vương gia vẫn ngồi đấy, không bị gì cả.

Cũng không ngờ,

sang hôm sau lại trở nên thế này.

Là bọn ta thất trách.

Là bọn ta thất trách!

Không biết đám hung đồ....

đã lẻn vào đây từ lúc nào.

Rồi hại chết Vương gia của bọn ta.

Đây là....

Thăng Hồn thảo?

Thăng Hồn thảo là gì?

Là một loại dược thảo có độc.

Trong sách có ghi chép,

Thăng Hồn thảo là một loại dược thảo,

đồng thời cũng là kịch độc.

Nếu muốn lấy Thăng Hồn thảo làm thuốc,

buộc phải trung hòa dược tính với các vị thuốc khác,

đồng thời cũng phải khống chế lượng thuốc.

Nếu chỉ dùng mỗi Thăng Hồn thảo,

sẽ mất đi ý thức rất nhanh,

rồi chết trong vòng ba canh giờ,

dưới mắt sẽ có đốm máu.

Xem ra, cái chết của Hạ Vương....

đích thực giống với trúng độc Thăng Hồn thảo.

Vậy ý của hai người là...

Xem tình trạng thi thể Hạ Vương,

trước bị bị đâm trúng...

rõ ràng đã trúng độc Thăng Hồn thảo.

Cho nên dù cho ngài ấy không bị đâm,

cũng không có cách nào sống đến lúc trời sáng.

Vậy nếu Vương gia đã trúng phải kịch độc,

tại sao hung thủ lại thêm một đao chí mạng?

Mạch đao của Hạ Vương nặng 29 cân,

một nam nhân trưởng thành...

dùng cả hai tay cũng rất khó mà cầm nổi,

càng không thể vung đao giết người.

Theo ta thấy,

có người đã cho Hạ Vương dùng Thăng Hồn thảo,

khiến ngài ấy mất đi năng lực phản kháng,

chắc chắn sẽ chết.

Nhưng đến cuối cùng không biết tại sao...

hung thủ lại cầm mạch đao,

đâm chết Hạ Vương,

khiến ngài ấy chết ngay tức khắc.

Vậy đã bỏ độc vào đâu?

Ly trà còn đầy,

vẫn chưa được uống.

Chứng tỏ...

độc không có ở trong trà.

Không lẽ độc có ở trong cơm tối?

Thăng Hồn thảo không mùi không vị.

Sau khi Hạ Vương ăn phải thức ăn có độc,

qua một lúc,

dược tính phát tác,

càng lúc càng đau đầu, không có sức lực,

nên muốn về giường nghỉ ngơi.

Lúc đó,

hung thủ lẻn vào phòng...

từ trên mái nhà.

Hung thủ có thể ra vào phủ Hạ Vương mà không ai hay biết,

chứng tỏ võ nghệ của hắn cực cao.

lực tay rất mạnh,

khả năng rất cao là nam nhân.

Hơn nữa còn rất thông thuộc địa hình biệt viện phủ Hạ Vương.

Cảnh huyện úy,

Ta suy đoán đúng không?

Quản gia.

Với suy luận lúc nãy của ta,

ông có nghi ngờ người nào không?

Ta...

Đích thực tiểu nhân không nghĩ ra được manh mối gì.

Nhưng điều đầu tiên hai vị quan gia vừa suy đoán,

tiểu nhân không dám đồng ý.

Tại sao?

Vừa nãy hai vị quan gia suy đoán,

Thăng Hồn thảo hại Vương gia bị bỏ trong đồ ăn,

chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra.

Trước khi dọn cơm lên bàn,

mỗi một món...

đều được nô bộc đích thân thử độc.

Nếu như trong đồ ăn có vấn đề,

tại sao nô bộc đó lại không sao?

Thử độc?

Vương gia nhà ngươi...

chỉ ăn bữa cơm thường ngày trong nhà...

tại sao phải có người thử độc?

Chuyện này ta cũng không rõ..

Đây đều là dặn dò của Vương gia.

Hai hôm nay Vương gia luôn nói...

bên người không an toàn,

dặn chúng tôi làm việc cẩn thận.

Vậy hôm qua đã ăn gì,

dùng gì,

không thể nào đều không có sơ hở chứ?

Ta nhớ ra rồi.

Hôm qua lúc Vương gia nói chuyện với Tả công tử,

Tả công tử có đưa cho Vương gia một lọ thuốc.

Nói rằng có công hiệu an thần, giúp ngủ ngon.

Lọ thuốc này có công hiệu an thần, giúp ngủ ngon,

trước khi ngủ nghĩa phụ hãy dùng một viên.

Quản gia, lúc nãy ông nói Tả Ngôn Hy...

bị Vương gia mắng vào lúc chập tối đúng không?

Đúng vậy.

Nhưng mà,

giữa hai cha con,

cũng không thể...

vì một chuyện cỏn con...

mà căm hận giết người?

Mau mời Tả công tử đến đây.

Rõ.

Ông còn muốn nói gì nữa?

Cận Đại Đức.

Chắc ông cũng không muốn...

đại nhân nhà các ngươi bị chết dưới tay người khác,

mà không tìm được hung thủ.

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left