The first 200 lines.
Ôi Chúa ơi.
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất.
Hoặc dịch lệ lây ra trong tối tăm.
Hay là sự tàn diệt phá hoại đương lúc trưa.
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất.
Bởi ngươi đã nhờ Ðức Chúa Trời làm nơi nương náu mình,
Và Ðấng Chí cao làm nơi ở mình.
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất.
Nên sẽ chẳng có tai họa gì xảy đến ngươi,
Nên sẽ chẳng có tai họa gì xảy đến ngươi, Ngày 18, tháng 7, 1981, Ed và Lorraine Warren được gọi để ghi lại lễ trừ tà của David Glatzel.
Ngày 18, tháng 7, 1981,\Ed và Lorraine Warren được gọi để ghi lại lễ trừ tà của David Glatzel.
Cũng chẳng có ôn-địch nào tới gần trại ngươi. Ngày 18, tháng 7, 1981, Ed và Lorraine Warren được gọi để ghi lại lễ trừ tà của David Glatzel.
Ngày 18, tháng 7, 1981, Ed và Lorraine Warren được gọi để ghi lại lễ trừ tà của David Glatzel.
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất. Ngày 18, tháng 7, 1981, Ed và Lorraine Warren được gọi để ghi lại lễ trừ tà của David Glatzel.
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất.
Cậu bé mới 8 tuổi.
Vì Ngài sẽ ban lệnh cho thiên sứ Ngài,
Bảo gìn giữ ngươi trong các đường lối ngươi..
Lạy Chúa, hãy ở với con đương lúc con cần nhất.
Chúng ta nghỉ chút nhỉ?
Anh yêu, anh cảm thấy ổn chứ?
Ừ, anh ổn.
Anh chỉ không nhớ có vụ nào mà yên tĩnh như này cả.
Thằng bé nên cố ngủ một chút.
Vâng. Đưa đây nào.
- Ô, cháu ẵm nó cho, bác Glatzel. - Gì cơ?
Được.
Cảm ơn cháu.
- Cảm ơn cháu nhé, Arne. - Không có gì ạ. Nào, nhóc.
Thằng bé không thể chịu đựng thêm nữa.
Sẽ không thế nữa đâu.
Mọi việc sẽ qua nhanh ngay khi lễ trừ tà được chấp thuận.
Cha Gordon đang trên đường đến rồi.
Em biết không, em là một đứa dũng cảm đấy?
Anh đã lớn lên cùng sự rẻ rúng,
nên anh biết bị bắt nạt là như thế nào.
Nhưng...
Nhưng điều đó chưa là gì so với những điều mà em đã trải qua.
Em không cảm thấy dũng cảm cho lắm.
Dũng cảm không có nghĩa là em không được sợ.
Có nghĩa là em đang sợ nhưng em không bỏ cuộc.
Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi.
Anh không để chuyện gì xảy ra với em đâu.
Anh hứa đấy.
Arne. Chừng nào thì anh hỏi cưới chị em?
Anh không hiểu em đang nói gì cả.
- Thôi nào. - Không, anh, anh không...
Không! Cứu con!
Không, không, không!
- David! - David! Nó đâu rồi?
David!
Chuyện gì xảy ra vậy, con trai? Con ổn chứ?
David, có chuyện gì vậy?
David?
Không!
Cha à, chúng ta cần tiến hành, ngay lúc này!
Được rồi, đưa thằng bé xuống xe và chở nó đến nhà thờ.
Không, thưa Cha. Ngay bây giờ kia.
Không! Không! Không!
Giữ chặt tay nó, đừng buông ra.
Xin hãy cứu kẻ tôi tớ hằng tin cậy nơi Ngài.
Lạy Chúa, hãy cho cậu ấy tìm thấy trong Ngài,
một thành trì kiên cố để đối mặt với kẻ thù.
Hãy mang vào toàn bộ khí giới của Ðức Chúa Trời,
để anh chị em có thể đứng vững mà đối phó với những mưu chước của Ác Quỷ.
Đối phó những quyền lực tối tăm trong vũ trụ này.
Đối phó sự tà ác.
Lorraine, sao vậy?
Em ổn.
Lorraine.
Lạy Chúa! Hãy gửi cho cậu ấy trợ giúp từ Đất Thánh của Ngài
và trông chừng cậu ấy khỏi Sion.
Lạy Chúa, hãy nghe lời nguyện cầu của con.
Lạy Chúa!
Không. Cha ơi!
Cha!
- Bộ sơ cứu nhà cháu đâu? - Ở trong bếp!
Để em đi lấy!
Ed, nhanh lên!
Nhanh lên, Ed!
Ed. Ed, Nhanh lên!
Không có tác dụng gì!
Gì thế? David, đợi đã!
Dừng lại! Gì thế? Gì thế?
David! David! Làm ơn giúp cháu!
Em đang làm gì thế? David!
Làm ơn cứu nó!
David, dừng lại đi! David! David!
- Để nó yên! - Arne, đừng nói chuyện với nó.
Tao bảo, để nó yên. Nó chỉ là một đứa trẻ, đồ hèn ạ!
Không, Arne, đừng nói chuyện với nó!
Tao sẽ làm ngừng tim mày, thằng già ạ.
Ed!
Này!
Nghe anh nói. Nhìn anh đây.
Nhìn anh đây. Anh biết em vẫn còn trong đó, David.
Chỉ cần buông nó ra, được chứ?
Để nó yên và chiếm lấy tao đi.
Chiếm lấy tao đi.
Này, chiếm lấy tao đi. Chiếm lấy tao đi!
David!
Để nó yên và chiếm lấy tao đi!
Không.
Không, không.
David. David, David!
David, em ổn chứ? Này, này.
David, lại với mẹ đi.
Oh, oh!
Đúng rồi, David.
Ed? Ed! Anh à!
Sao thế?
- Ai đó gọi 911 đi! - Vâng ạ.
Buổi trừ tà cho cậu bé David Glatzel 8 tuổi đã kết thúc những tháng ngày đau khổ,
Nhưng với Arne Johnson, nó chỉ mới bắt đầu.
Những sự kiện bi thảm sau đó
đã trở thành đã trở thành tiêu điểm trên toàn quốc
và đưa Ed cùng Lorraine Warren khám phá vụ khủng khiếp nhất trong sự nghiệp của họ.
Dựa trên chuyện có thật.
ÁM ẢNH KINH HOÀNG MA XUI QUỶ KHIẾN
Chị Warren.
Anh ấy ổn định lại rồi.
Chúng tôi sẽ chuyển anh ấy đến khoa giải phẫu.
- Lên cơn đau tim à? - Vâng.
Tôi e là không nhẹ đâu.
- Nhà cháu gặp bố được chưa ạ? - Chưa.
Chúng tôi sẽ đặt ống đỡ vào vành động mạch,
gắng để máu chạy lại tim.
Anh ấy sẽ ổn chứ?
Chúng tôi cần làm vài kiểm tra trước khi trả lời câu hỏi đó.
Tôi rất tiếc.
- Để nó yên! - Arne, đừng nói chuyện với nó.
Để nó yên và chiếm lấy tao đi.
Để nó yên!
Chào, xác sống.
Sao để anh ngủ dậy muộn vậy?
Em có để đâu, Em không thể đánh thức anh được.
- Em không thể đánh thức anh ư? - Vâng, đúng thế.
Oh, lạ thật đấy.
Em không phải đang rất cô gắng à.
Không.
- Anh bạn! Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh! - Được rồi, Bruno đang ở ngoài nhà.
Ồ, thôi nào. Bruno là một kẻ thực dụng, ông ta chả quan tâm đâu.
Không có đâu.
Không, không. Thực ra, anh muốn hỏi em một điều.
Được rồi. Anh muốn hỏi điều gì đây?
Um...
- Không có gì to tát đâu. - Mmm-hmm.
- Anh.. anh nghĩ rằng... - Mmm-hmm.
Giờ David đã qua cơn nguy rồi,
có lẽ chúng ta nên buông bỏ tất cả sau lưng
và rời khỏi nơi này.
- Em biết không? - Ý anh là rời khỏi Brookfield hả?
Ừ, tại sao không? Còn gì giữ chân ta ở đây nữa, đúng chưa nào?
Oh, phải. Không còn gì ngoại trừ gia đình em
với lại tiền nữa, ta đâu có. Arne...
Được rồi, tiền đâu phải vấn đề lớn, đúng không?
Hai chúng ta đều đang đi làm,
và nơi này đâu làm ta mất đồng nào đâu.
Arne, em vừa bắt đầu công việc này. Em không thể chỉ đơn giản là chuyển ra.
- Trời đất ơi! - Còn nữa,
Bruno đâu có biết điều sơ đẳng khi chăm sóc đám chó này đâu.
Này...
Để em suy nghĩ về chuyện này. Được chứ?
- Vậy ư? - Ừ, em sẽ suy nghĩ về nó.
Được rồi. Cứ vậy đi.
Rồi, mặc quần áo đi.
Em yêu anh.
Anh nghĩ David sẽ thích chuyện đó.
- Anh gọi cho mẹ em à? - Ừ, đúng rồi.
- Anh bảo với bác ấy là chúng ta đến muộn. - Được rồi, cảm ơn anh.
Không, Arne. Ngừng ăn đi nào.
Chào bà Haskett, rất vui được gặp bà, cảm ơn vì đã ghé qua.
- Này, tụi em sắp ra ngoài. - Tạm biệt, Pookie.
Em có viết danh sách việc cho anh làm trong lúc tụi em ra ngoài rồi.
Ồ, theo dõi đám chó này là việc để anh trả tiền cho hai đứa đấy.
Không phải vào cuối tuần.
Anh để cho hai đứa thuê miễn phí ở đây.
Thì cũng phải làm cho anh cuối tuần hoặc ngày lễ chứ.
Được rồi, Andy một chén, còn những con khác là hai chén.
Magic với Sparky đang được để mắt tới, nên anh không cần lo cho chúng đâu.
Nhưng anh phải đem những con khác ra ngoài chiều này nha.
Oh, Ruby dị ứng với ong, nếu nó bị đốt thì anh gọi bác sĩ thú y ngay nha.
Em có viết ra và dán vào tủ lạnh rồi đấy.
Này, Arne, chú muốn kiếm lẹ 5$ không?
Dàn âm thanh của anh hỏng rồi.
Dạ, vâng. Để em coi nó sau. Nhưng mà 15$ nha.
10$.
- ...chuyện xảy ra sáng nay. - Mẹ biết rồi.
Mẹ à, được rồi. Mẹ đừng nói gì cả nha.
Mẹ không nói gì đâu, mẹ hứa mà.
Vâng ạ, cứ...
Anh ấy hỏi liệu ta có thể rời Brookfield không.
- Con biết chuyện đó nghĩa là sao không? - Không ạ.
- Thực ra, ý cậu ấy là cầu hôn đấy? - Không đúng.
- Con đồng ý chưa? - Không đúng mà.
Arne! Anh mang khay thịt ra cho em nhé?
Oh, được. Anh đang đói đây! Em có đói không, nhóc?
Có ạ.
Được rồi, để anh vào lấy thịt.
Đau!
No comments yet. Be the first to leave one.