The first 200 lines.
Năm 2003, tôi là cậu bé 22 tuổi, lần đầu tiên rời khỏi nước Mỹ.
Cậu bé mà tôi không muốn nói đến, cậu bé muốn tạo ra sự thay đổi.
Đó là chiến tranh, bạn phải cố gắng bảo toàn mạng sống mình.
Bạn phải học cách giữ cơ thể toàn vẹn.
Để trở về nhà an toàn.
Nhưng bạn, có một sức mạnh kỳ lạ bên trong để thoát ra.
Có một con người trong tôi biết, và một con người khác lại chẳng quan tâm.
Một nơi trên thế giới, sau cánh cửa thép là phòng giam.
Có một giọng nói vọng ra, nhưng không có ai... nghe thấy.
Tôi mãi mãi là... một người lạ.
Ngày 4 tháng 7 năm 2003
Nào tất cả mọi người, xin chào và cám ơn vì đã đến dự.
Carol và tôi gửi lời cám ơn vì mọi người đã đến đây vào đêm đặc biệt này.
Các bạn biết đêm nay là đêm cuối cùng của Jack trước khi lên tàu đi đến Iraq.
Tôi biết là Sabrina và Kelly sẽ nhớ Jack, đều sợ mất cơ hội hẹn hò.
Cho nên tôi phải đẩy mạnh trò chơi của tôi.
Tôi thật sự muốn nói rằng
Ba muốn con được an toàn, Jack.
Và chúng ta sẽ nhớ con, anh bạn. Chúng ta sẽ nhớ con.
Vì vậy, hãy uống vì Jack!
Jack! Jack!
Em có nhớ lần đầu tiên chúng ta ra đây?
Có.
Sao em lại cười?
Lúc đó chúng ta 14 tuổi và anh có giọng nói kinh khủng nhất từ trước tới giờ.
Cái gì? Anh có giọng nói tệ lắm hả?
Kinh khủng.
Em nói về cái gì vậy?
Kinh khủng!
Vậy để xem anh hát thế nào?
Tôi không bao giờ biết rằng tôi có thể yêu ai đó.
Jack, anh thôi đi.
Em yêu ơi, anh sẽ đến để yêu em.
Ôi trời ơi!
Anh đã không nhận ra đôi mắt đó, và nụ cười có thể nhận ra.
Anh đã không biết rằng anh có thể yêu ai đó.
Em yêu, anh sẽ đến để yêu em.
Anh xin lỗi.
Em yêu anh.
Hãy trở về với em Jack!
Anh sẽ về.
Chúc anh ngày 4 tháng 7 vui vẻ!
Chúc em ngày 4 tháng 7 vui vẻ!
Tiểu đội.
Một đơn vị quân sự nhỏ là một phần của một trung đội.
Đây là Ryan Fox, là hình ảnh đại diện của quân đội.
Là thế hệ thứ 3 trong gia đình tham gia vào quân đội.
Đó là Rodeo, lúc nào cũng cười.
Tôi nghĩ cậu ta là người khốc liệt.
Tiếp theo là Gable, trái ngược lại.
Đây là Babatunde Ogundule, đến từ Nigeria, không có ai gọi được tên cậu ấy.
Sau đó chúng tôi gọi cậu ấy là Tunde.
Tiếp theo là Eugene Fowler.
A, nó kìa, mọi người!
Nhưng chúng tôi gọi là Pits.
Đây là đội của tôi, là các anh em của tôi.
Nhà tù Abu Ghraib, Iraq.
Xin chào các quý ông, quý bà.
Cách chiến sĩ Hoa Kỳ đã sẵn sàng cho nhiệm vụ.
298 km cát và những bức tường sẽ là nhà của các cậu
trong 6 tháng tới cho đến qua năm mới.
Là cơ sở giam giữ lớn nhất của Hoa Kỳ trên thế giới.
Lớn hơn cả nhà tù Guantanamo.
Chúng tôi giam giữ ở đây những kẻ khủng bố
nguy hiểm nhất thế giới và còn tệ hơn thế nữa.
Đó là lý do chúng tôi cần các cậu, nhưng chiến sĩ giỏi của thế giới tự do.
Trí tuệ đang ngày càng có tác động toàn cầu,
đừng có phạm sai lầm về điều đó.
Đó là những kẻ nguy hiểm cho xã hội nhất trên thế giới.
Chỉ cách Baghdad 32 dặm, chúng ta bị tấn công bằng súng cối.
Quân nổi dậy luôn cố gắng vượt qua các bức tường.
Cho nên bất kỳ chuyện gì xảy ra ở bên trong các bức tường đều được ghi lại.
Đây là tiền tuyến chiến tranh.
Hurra!
Hurra!
Những bức tường này còn chưa bị sụp đổ thì gia đình các bạn còn được an toàn.
Hurra!
Trong các bức tường này, chúng ta sẽ ngăn chặn bọn khủng bố.
Hurra!
Chào mừng các bạn đến nhà tù Abu Ghraid.
Năm mới sẽ đến nhanh trước khi các bạn biết nữa đó.
Hurra!
Các trạm gác ở bên ngoài có lều, trao đổi tù nhân khi bắt đầu phiên gác.
Không có máy phát điện, cho nên hãy chắc chắc các cậu có đủ pin cho đèn pin.
- Ngay chỗ này, các cậu. - Cám ơn!
Gặp lại các cậu sau!
- Tôi được ưu tiên. - Thôi nào!
Ôi, chết tiệt!
Đừng có phàn nàn chứ!
ừ phải!
Có phải đùa không?
- Cái gì? - Ôi Chúa ơi.
Cái mùi đó là gì vậy?
Đó là tro của người.
Đây là một lò thiêu.
Có cái gì đó trên sàn!
Được rồi các cậu, 25 phút nữa sẽ di chuyển.
Các cậu, đây là nhà tù của Saddam.
Có 40 nghìn người bị tra tấn ở đây.
Thật sao?
Đốt cháy, bỏ đói và treo cổ họ.
Con trai của ông ta, Uday,
...đã lột da chân của 1 người
vì nghi lấy mất cái máy nghe nhạc của ông ta trong một trận bóng đá.
Sau đó bị chết trong axit.
Chết tiệt cái cậu này.
Có mộ và xương ở khắp mọi nơi.
Hãy coi chừng bước chân của cậu.
Những cái phòng giam này có vẻ rất thoải mái đó các cậu.
Tất cả mọi người, nằm xuống!
Cậu đùa đó hả?
Bỏ nó xuống đi. Cậu mang theo nó hả?
Mùi nó thơm mà.
Nó cho mùi thơm, cậu làm gì vậy?
Tớ sẽ vứt nó đi.
Chúng ta đang ở trong quân đội, chết tiệt.
Chúa ơi!
Những ngày ở Iraq: Ngày 1.
Chào mừng các cậu đến với hồ xe, rất vui được gặp những người mới ở đây.
Tôi sẽ giới thiệu cho các cậu 2 con đường đông đúc nhất trên trái đất.
Mà chúng ta có nhiệm vụ giữ gìn thể chuyển giao và điều tiết giao thông.
Đôi khi có hỗn loạn, đôi khi không có gì để làm.
Như tôi đã yêu cầu lúc trước, tất cả các cậu phải chuẩn bị cao độ.
Có rất ít cảnh sát, chúng ta không có đủ số người để tuần tra hàng ngàn tù nhân.
Nên tôi khuyến khích một số bạn, xung phong tăng cường theo ca.
Nếu ai muốn có cơ hội, hãy cho tôi biết.
Không ai tham gia vào cảnh sát vì binh nhì Ferrell.
Ai vậy?
Nếu cậu là cảnh sát, có 2 nhiệm vụ.
A là chăm sóc hàng trăm tù nhân ở khu phức hợp bên ngoài.
Và một số có thể là vô tội.
Họ chỉ là ở sai chỗ vào sai thời điểm.
Những người khác thì rất xấu.
Họ ở với cậu cả ngày.
Bạn bị biến thành người giữ trẻ - người lớn.
B là bạn làm việc ở nơi an toàn. Chăm sóc 1 số người điên rồ nhất thế giới.
Có những điều bạn không thể nhìn. Thậm chí không thể hiểu được.
Binh nhì Ferrell đã đăng ký làm cảnh sát vài tháng trước.
Để làm việc ở nơi an toàn.
Chỉ cần cho 1 phát vào bàn chân.
Một cách tình cờ.
Mẹ kiếp thằng khốn, binh nhì Ferrell là thằng chó chết.
Anh ta ở nhà xem bóng đá, uống Pina Colada trong quán bar Jony.
Tôi sẽ giết thằng khốn đó nếu tôi gặp lại nó.
ở đây đã có quá đủ đau khổ rồi.
Tin tôi đi, không có gì dễ dàng, khi cậu cố gắng hết sức.
Mọi chuyện sẽ tốt thôi.
Ô, chết tiệt!
Lại đây nào, tao làm được rồi!
Ôi, cái quỷ gì vậy?
Cậu nên khóa cửa.
Nó bị hỏng, đồ ngốc.
Cái giường này thật khốn kiếp.
Farmer, có ai nói với cậu là đừng có rọi đèn pin ở đây?
Không.
Được rồi, tớ đi đây. ở đây có nhiều cái đáng sợ chưa từng thấy trong đời.
Thôi nào Tunde.
Tất cả những người đã bị giết ở đây.
Các cậu có tin vào ma không?
Thôi đi, đừng làm hỏng niềm vui của tớ.
Tớ đang hy vọng còn còn thức và của quý của tớ nằm xuống.
Cái gì vậy?
Bị tấn công!
Tập trung, tập trung nào!
Không, chết tiệt!
Nhanh lên!
Chạy đi!
Đi, đi!
Tránh ra, tránh ra!
Chạy đi!
Tunde!
Bác sĩ!
Tôi không muốn chết ở đây.
Lại đây!
Làm cái gì đi!
Bình tĩnh đi!
Tôi ở ngay đây!
Giữ cậu ta yên, nhìn tôi đây!
Sẽ ổn thôi!
Cậu sẽ về nhà!
Có tôi đây, cậu sẽ ổn, nhìn tôi này!
Ông đã hứa...
Thấy chưa? Nhìn đây nè!
Nhìn tôi đi!
Cậu sẽ ổn thôi. Đừng cử động.
Làm cái gì đi, đừng ngừng lại!
Hãy làm cái gì đi!
Cậu, nhìn tôi đi, nhìn tôi đi!
Chết tiệt! Chết tiệt!
Ngày 2.
Chúng tôi sớm nhận ra rằng đó không phải là mối hiểm họa.
Đại úy Hayes đã cảnh báo rồi.
Mà là nó, bài phát biểu.
Ngày 9
Chúng tôi không phải là những chiến sĩ ở tuyến đầu cuộc chiến.
Chúng tôi đã được huấn luyện quá nhiều, chẳng để làm gì cả.
Ngày qua ngày, chúng tôi làm những việc không thay đổi.
Đến nỗi chúng tôi không phân biệt được việc nào là tiếp theo.
Bị mắc kẹt trong một vòng tròn không bao giờ kết thúc.
Ngày 22.
No comments yet. Be the first to leave one.