The first 200 lines.
NETFLIX GIỚI THIỆU
PHIM BẢN GỐC NETFLIX
THỨ SÁU
ANDY ĐẾN CHỖ HỒ NƯỚC
Là anh hả, Andy?
Ồ, chào Zeke.
- Cậu nghe ngóng được gì chưa? - Vẫn chưa.
- Chào buổi sáng, Sally. - Chào chú.
Con đói không? Xuống tầng dưới lấy hộp ngũ cốc đi.
Này.
Là bố đây.
Con xuống đây để lấy ngũ cốc Froot Loops phải không?
Được rồi.
Của con đây.
Của con đây này. Giờ con làm giúp bố một việc được chứ?
Khi con quay lên lầu,
đừng nói với ai là con đã thấy bố dưới này, được chứ?
Vậy nhé, đó sẽ là bí mật nhỏ của hai ta. Vui mà con nhỉ?
Giữa hai ta sẽ có một bí mật nho nhỏ. Được chứ?
Nhớ nhé con gái.
Cảm ơn, chú Zeke.
Sally, cháu đã nói chuyện với ai đó dưới tầng hầm hả?
Không ạ.
Sally có một người bạn tưởng tượng tên là Melissa.
A lô? À, chào Reed.
Có tin tức gì về Andy không?
Đợi tí.
Chào.
Anh ấy không trả lời điện thoại sao?
Anh bảo đội cảnh sát gặp bọn tôi ở đấy nhé.
Sally Ann, con định đi đâu đấy?
À, đúng đấy. Tôi sẽ gặp anh sau.
Sally, lên tầng trên đi cháu.
- Nhưng cháu muốn... - Đi lên ngay nào.
Ezekiel! Đúng là khốn thật mà, tên nào đó vừa trộm mất xe tôi!
- Thật sao? - Là một chiếc Cavalier '87 đấy.
Cậu phải ngạc nhiên hơn chứ.
Ngạc nhiên dành cho kẻ chưa sẵn sàng.
Sao?
Muốn đi nhờ đến chỗ làm không?
Em yêu, là anh đây.
Này, anh lấy được rồi. Khi nào em trốn đi được?
Được. Hồ Shimmer đúng không? Anh sẽ đợi em. Được rồi.
CẢNH SÁT TRƯỞNG
Chết tiệt, Zeke.
Chào Harris.
Ông ngồi ghế trước hả? Đúng không, Zeke? Hay lắm.
Tại sao chứ?
- Chào Reed. Mọi thứ ổn chứ? - Ừ, bình thường cả thôi.
Vai cậu sao rồi?
Đau chứ sao.
Tôi đã hỏi câu ngớ ngẩn thật.
Thật ra khi bị trúng đạn, cảm giác không đau như ông nghĩ đâu.
Vậy cậu mạnh mẽ hơn tôi rồi.
- Cám ơn đã cho tôi đi nhờ. - Không có chi.
Anh biết đấy, tôi không phiền mấy trò trêu chọc giữa cộng sự với nhau đâu,
nhưng khi anh làm thế trước mặt ai đó, sẽ khiến người khác thấy kì lắm.
Lúc đầu ông ấy không biết phải ngồi đâu và nó như thể...
Lẽ ra tôi có thể làm FBI nhỉ?
Anh không thể làm gì tệ hơn mấy gã khốn kia đâu.
Ừ, cám ơn anh bạn.
Anh có thấy gì ở chỗ Burton tối qua không?
Không gì ngoài mấy bóng ma nam sinh khỏa thân.
Thề có Chúa, tôi đã thấy một thằng nhóc trần truồng chạy từ sân này qua sân kia.
Đúng đấy. Ngoài ra thì không có gì cả. Không ai đến, chẳng ai đi.
Phòng ngủ kéo rèm lúc mười giờ.
- Vô cùng đáng tiếc. - Đèn tắt lúc 11 giờ.
Sao việc kéo rèm cửa lại đáng tiếc?
- Ừ thì... - Cô ta nóng bỏng lắm.
Cô ta nóng bỏng cực kỳ luôn. Lý do là thế đấy.
- Mà cô ta ở vùng nào ở Mê-xi-cô vậy? - Chuyện đó thì có vấn đề gì?
Tôi nghĩ là ta có thể muốn đi nghỉ mát ở đó.
Mà tôi thấy tên nhóc trần truồng thật đấy.
- Chúa ơi, đủ rồi đấy. - Chỉ là...tôi đã nhìn thấy.
- Anh đại diện cho FBI đấy. - Thẩm phán Dawkins, vui lòng mở cửa.
Sao ta phải quan tâm việc Dawkins biệt tích vậy?
Ngân hàng bị cướp hôm thứ Ba. Dawkins là chủ sở hữu.
Vậy là chúng cướp ngân hàng rồi trở lại bắt cả người chủ?
Có thể Dawkins cũng liên quan đến vụ cướp.
Sao một người sở hữu ngân hàng lại cần tiền chứ?
Câu hỏi thông minh đấy. Ở Quantico họ dạy anh thế à?
- Trêu anh thôi. - Ừ, anh nghĩ vậy sao?
Thẩm phán Dawkins, là Zeke Sikes đây. Ông mở cửa ra được không?
Thẩm phán?
Sikes nghe. Martha hả? Đây thật sự không phải lúc...
Ừ, tôi sẽ báo chị biết ngay khi... Vâng. Tôi mong được ăn lắm.
- Martha làm món thịt bò xay sốt cà. - Đang làm hả?
Tôi cực kỳ ghét món đó.
Nên lấy súng ra thì hơn.
Thẩm phán?
EDWARD BURTON JR NĂM TUỔI BA THÁNG MỘT NGÀY
Tôi phải nói với các anh bao nhiêu lần nữa?
Ed mới là người chúng ta tìm.
Andy chỉ là vật hi sinh.
Bọn tôi hiểu anh có cảm xúc rất mạnh về vấn đề này.
Tên khốn này đã nhìn thẳng vào mắt tôi rồi bắn tôi.
- Đó không phải cảm xúc, mà là sự thật. - Ôi thôi nào, Zeke.
Đây là nơi Kyle và tôi có thể dùng nguồn lực của FBI
để giúp anh bắt mấy tên này trước khi chúng lặn mất tăm.
Bọn tôi cho mở rộng tìm kiếm ra đến phạm vi mười bang.
Bảng thông tin nghi phạm đã được gửi đến từng cơ quan chính quyền.
Và mỗi tuyến cao tốc chính đều đặt các trạm kiểm tra
khắp mọi hướng trong vòng 483 kilômét.
- Anh nói xong chưa? - Anh ấy nói xong rồi.
Bấy nhiêu là quá nhiều thứ luôn đấy.
- Nhỡ chúng vẫn còn ở đây thì sao? - Tại sao chúng vẫn còn ở đây chứ?
Ed nói với vợ rằng hắn còn một chuyện phải lo.
- Chuyện đó chính là Dawkins. - Còn Andy thì sao?
Andy đi cùng với Ed.
Bọn tôi tìm được dấu chân của bọn chúng đi ra từ nhà Dawkins.
Và chúng tỏa đi theo các hướng khác nhau.
Được thôi. Vậy thì sao? Có lẽ chúng chia tiền ra ngay lúc đó,
rồi đường ai nấy đi.
Hay có lẽ chúng đi hai hướng để làm ta rối.
Tôi không hiểu sao chuyện đó lại quan trọng.
Rồi anh sẽ hiểu được,
khi chúng ta tìm thấy xác anh trai Andy của tôi, đồ khốn các anh.
Cộng sự của anh thật cứng đầu về chuyện này.
Cộng sự của tôi hả?
Cộng sự của tôi là người thông minh nhất ở đây
và nếu không thấy được điều đó, thì hai anh ngốc hơn vẻ ngoài đấy.
Cộng sự của anh ta còn không có ở đây. Tôi thậm chí không...
Tôi không thấy hợp lý tí nào cả.
- Này. - Tôi đâu có làm anh kẹt lại, phải không?
Không. Tôi sẽ đi chung với Beavis và tên đầu đất trong kia.
Anh định đi đâu?
Chắc là tôi sẽ ghé qua chỗ của Burton
để xem liệu Ed có cân nhắc chuyện bỏ mặc Steph không.
Hơn nữa, nếu ở đó đủ lâu, tôi có thể trốn được bữa tối của Martha.
- Anh làm giúp tôi một việc được không? - Được chứ.
Để mắt đến hai người đó nhé.
Họ có vẻ là người tử tế.
Chỉ là tôi...
Nếu Andy lộ diện, tôi muốn được biết tin trước khi anh ấy bị bắn.
Anh thật sự nghĩ Andy vẫn ở đây sao?
Anh ấy đã về nhà đêm qua.
Tôi biết được tin gì thì sẽ báo anh biết trước tiên.
Cám ơn, cộng sự.
Thế này thì sao?
Có một phụ nữ trông giống hệt Steph Burton, trừ việc cô ta cao một mét.
Được hay không?
Đặc vụ Biltmore, là Walker đây. Tôi nghĩ ta tìm được nghi phạm rồi.
Biltmore nghe đây.
Ừ, có thể là... Đợi đã, nói lại được không?
Không phải.
Chiếc Camaro màu đen, còn nghi phạm là người da trắng.
Không đúng rồi, anh nên để họ đi.
Ừ, tôi đồng ý. Chuyện đó...khá trùng hợp nhỉ?
Nhưng không, anh nên để cho họ đi.
Tôi cam đoan. Cám ơn.
- Chào cưng. - Mở cốp xe lên đi!
Em làm gì lâu quá vậy?
Tại Zeke. Anh ta đậu xe trước nhà hàng giờ liền nên em phải đợi.
Đúng là cô gái của anh. Luôn biết suy nghĩ.
Mà này, không biết em thế nào chứ anh đói ngấu.
Em thấy sao nếu ta ghé...
Làm ơn đừng.
NHỮNG NHÀ VÔ ĐỊCH BANG LIÊN TIẾP
THỨ NĂM
THẨM PHÁN DAWKINS GỌI ĐIỆN CHO MỘT NGƯỜI BẠN CŨ
Ed đây. Hãy để lại lời nhắn, rồi chờ kết quả nhé.
Chết tiệt.
Stephanie? Steph?
- Anh đã ở nơi quái quỷ nào vậy? - Anh ở đâu hả?
Cả buổi trong xe, ngoài đồng ngô.
Anh đã ở bãi phế liệu cả đêm.
Nghe này, Dawkins đang giữ số tiền.
Dawkins sao?
Chết tiệt. Lẽ ra anh phải biết chứ.
- Sao vậy? - Chuyện đó không quan trọng.
Vấn đề là anh cần phải tìm ra cách lấy số tiền đó
để chúng ta có thể rời khỏi đây.
Tìm ra cách gì?
Sao? Anh nghĩ Dawkins dễ dàng đưa anh số tiền à?
Ừ, chỉ là...Anh không phải người hay dùng súng, Steph.
- Vậy thì dùng nhiều vào. - Chúa ơi, Steph.
Giờ đi lấy số tiền đó đi.
Thôi nào, Zeke, cậu không thể uống cà phê thay cho bữa sáng được.
- Cậu không đói sao? - Không đói lắm.
- Cậu lo cho anh mình sao? - Đúng vậy.
- Cậu không làm được gì hết hả? - Martha, tôi đang cố đây.
Xin lỗi, tôi chỉ lo cho anh ấy thôi.
Tôi hiểu Andy, anh ấy không thể làm chuyện như thế này.
Martha, đó là anh trai tôi, và tôi quý anh ấy.
Nhưng rốt cuộc chuyện sẽ là anh ấy muốn cứu lấy mình đến thế nào.
Thế nghĩa là sao?
Sao mẹ lại khóc vậy ạ?
Tôi xin lỗi, Martha.
Chị và Sally xứng đáng với điều tốt hơn thế này. Thật lòng đấy.
Lẽ ra không nên xảy ra chuyện này.
Nhưng tôi không muốn hứa những chuyện mình không thể giữ lời.
Này Sally, cháu nghĩ sao nếu chú lái chiếc Cruiser đưa cháu đi học?
Thật không ạ?
Chú không đòi hỏi người ta phải thật hoàn hảo, Sal.
Ai cũng phạm sai lầm. Chắc chắn chú cũng không phải ngoại lệ.
Nhưng ai cũng nghĩ họ có thể làm bất cứ chuyện gì họ muốn,
mà không hề để lại hậu quả gì hay sao ấy.
Vậy lý do gì phải làm người duy nhất trong sạch ở thị trấn dơ bẩn này kia chứ?
Khi người cháu bẩn, mẹ sẽ đưa cháu đi tắm.
Ừ, chú đang làm việc đó đây.
No comments yet. Be the first to leave one.