The first 200 lines.
Này mọi người? Mình có nên--
- Có chứ. - Có, có.
Chắc là nên bỏ vào gara thôi.
Ồ. Chỗ tớ ngủ á?
Ừ, nó cũng có to gì đâu.
Được rồi. Đối diện với nỗi sợ hãi cũng tốt mà.
Trước tớ vẫn hay sợ mấy người đột nhập vào phòng mình cho tới khi tớ bị thế thật
rồi tớ nhận ra, nếu người ta định giết mình thì họ sẽ giết luôn cho rồi.
Tại vì cậu ta cứ lẩm bẩm mãi thế.
Được rồi.
- Chào anh, Russ. - "Chào anh Russ"?
- Tiên sư cậu, Richard Hendricks! - Tiên sư vì gì?
Blog nào chả viết thế. Cậu đưa ý tưởng của chúng ta cho Gavin Belson?
Whoa. Xin lỗi nhé. Của chúng ta?
Phải, Internet mới. Ta cùng nhau nghĩ ra
khi đứng chờ con tôi ở trường- trường cũ của nó.
Không, anh bảo tôi đưa ý tưởng
rồi tôi tự nghĩ ra. Đấy là của tôi, anh chỉ đứng đấy thôi.
Phải, tôi kéo nó ra như bà đỡ em bé sơ sinh.
Ừ thì nếu bác sĩ mà đỡ đẻ
thì cũng không có quyền nhận em bé là của mình.
Này nhé, thứ nhất, con vợ cũ của tôi là bác sĩ
đẻ ra thằng con tôi mà bọn họ còn kiện tôi tới bến
nên là cậu sai. Thứ hai, đây không phải bé biếc gì.
Đừng có đánh trống lảng, Richard!
Thì tôi phải đến chỗ Gavin
tại vì ông ta giữ bằng sáng chế
và hóa ra ông ta lại vừa chuyển lại cho tôi.
Thế nên là anh ở đây rồi thì tốt quá
tại vì anh muốn tham gia mà bọn tôi thì đang cần vốn
nhất là khi chẳng có quỹ nào dám động vào chúng tôi, kể cả cái mới nhất của Monica.
Gavin rút ra rồi thì cậu mới muốn thằng tôi chứ gì.
Lúc nào cũng chỉ vì tiền của tôi thôi à?
Thì anh là nhà đầu tư, còn cái gì khác ngoài tiền nữa chứ?
- Ý tưởng của tôi! - Là của tôi chứ!
Thế thì đi mà tự tìm vốn. Tiên sư nhà cậu, Richard Hendricks.
Rồi cái lỗ đ*t tí hin của cậu sẽ bị thông nát toét
chứ không được ngon lành như ông tôi với Pedro đâu.
Cái quái gì thế?
Đấy là thằng cha có tiền cuối cùng ở Silicon Valley còn muốn nói chuyện với mình.
Có khi vài ngày nữa cho hắn đỡ điên tôi sẽ thử lại xem sao vậy.
Cái đó thì không chắc.
- Ô, thôi nào. - Hoàn vốn đây này Richard.
Chắc hắn không biết đấy không phải xe cậu.
Silicon Valley S04E06: Customer Service Người dịch: Ailend166
Bất động sản? Gì thế, cậu định chuyển đi à?
Không, tớ chỉ xem chơi trên Redfin thôi.
Tớ thấy bất động sản thú vị lắm.
Tôi thích chỗ đó.
Buồn là gấp mười lần khả năng tôi chi được
tại vì tôi vừa bỏ Periscope
để làm cho cái công ti đéo có tí tài sản nào, chết tôi chưa.
Thì nếu chưa xây xong thì giá cái này
chỉ gấp sáu lần chỗ tiền cậu có thôi.
Để lên Amazon
xem bọn mình có thể mua gì
với số tiền tưởng tượng là mình có nhỉ.
Chờ chút.
Nếu như mình chẳng cần bọn đầu tư nào cả?
Kệ mẹ mấy cái quỹ.
Nếu như mình chỉ cần khách hàng thôi thì sao?
Khách hàng của cái gì? Mình có sản phẩm quái đâu.
Thì mấy chỗ kia đã có nhà cửa gì đâu, đúng chưa?
Họ giảm giá cho những người đặt chỗ trước khi họ xây mà.
Mình có thể làm y như thế nhưng là với lưu trữ dữ liệu.
- Nghe như lừa đảo thế. - Không, hoàn toàn bình thường mà.
Tớ mua căn hộ cũng thế. Lừa đảo chỉ là chuyện sau đấy
khi tớ cho thuê nhầm một thằng mất dạy không chịu rời đi thôi.
Cứ cho là thế thì các tập đoàn lớn cũng chẳng bị thiếu chỗ lưu
với lượng dữ liệu khổng lồ nhưng mà rủi ro thì cao đấy.
Ý tớ là, Richard, mình sẽ đề nghị lưu trữ dữ liệu
trên một mạng lưới các điện thoại trước khi mình có thể làm xong app hoặc xong mạng kết nối.
Ừ nhưng mà thế cũng rủi ro chẳng kém gì
so với việc phải bắt tay với bọn tỉ phú điên rồ kia.
Jack với cái hộp của lão.
Gavin thì đi mẹ nó đâu để tìm bản thân, ai mà biết.
Peter thì chết.
Ừ, cái phần đó mới khiến ông ta điên.
Vấn đề là nếu không tự mình đặt ra giới hạn
thì khi có thằng đái vào xe mình thì mình biết làm sao, đúng không?
Ai đái vào xe ai à?
Không, có đâu. Là--là--
Kiểu như một lối nói thôi, kiểu các cụ ngày xưa ấy.
À, châm ngôn.
Dù sao thì Jared, bọn mình sẽ bàn về vụ này.
Rõ thưa thuyền trưởng. Với cả, nói trước nhé,
thường thì khách đầu tiên bao giờ cũng là khó nhất.
Khoan đã. Khách hàng? Mình lại thuyết trình à?
- Phải, có vẻ thế. - Được đấy, Richie!
Lên đường nào. Mình sẽ đi tè lên xe mọi người luôn.
Anh nói có đúng không?
Ngành y, bên sale, công ti bảo hiểm.
Jared, làm tốt đấy, cực kì luôn.
Gavin nói đúng mà. Chỉ cần tên của ông ta là khối cửa mở ra.
Từ lúc cậu thông báo, ai cũng nghe tiếng bọn mình hết cả.
Jared, không phải cậu bảo mấy người này
là Gavin vẫn làm với chúng ta chứ?
Không nhưng mà tớ cũng không nói rõ là ông ta không làm.
- Thế có sao không? - Không, Jared, không sao.
Tự thân công nghệ sẽ nói lên hết.
Chắc chắn luôn.
Nào, Richard, khi nào vào trong,
cứ để anh nói hết.
Cả công nghệ cũng nói nữa.
Khoan. Thế Gavin không đến?
Không, nhưng có chúng tôi mà.
Chúng tôi đã đến đấy thôi.
Gavin rời công ti rồi á?
Phải nhưng điều quan trọng-- ít nhất chúng tôi nghĩ--
không phải là Gavin đi hay ở,
mà là điều đã khiến ông ấy tham gia
và đó là công nghệ.
Xin chào, xin lỗi vì đã bắt mọi người đợi.
Tôi là George Mandechian, CEO.
Tôi rất vui được--
Thật á? Khi nào?
Được rồi.
Chết tiệt chứ.
Nếu chỉ nhìn vào những gì chúng ta đưa ra
thì họ sẽ phải ngạc nhiên lắm.
Có lẽ ta cần một cách mới.
- Anh sẽ giả vờ bị động kinh. - Cái gì?
Pied Piper? Xin chào. Tôi là Liz Tinsdale,
trưởng bộ phận giám định ở Fiduciated General.
- Erlich Bachman. - Và tôi là Richard Hendricks.
- Tất cả đây à? - Vâng, bọn tôi thôi.
Xin lỗi, nói thật là:
Gavin Belson đã rời công ti rồi.
Ồ, thế tôi hiểu rồi. Vậy--
Ông ấy thiệt thôi. Ông ấy sẽ không
được ngồi tiếp chuyện với một người quyến rũ như cô buổi chiều nay, đúng không?
Được rồi. Các anh đã cất công tới tận đây
- thì sao không đi theo tôi nhỉ? - Tôi sẽ theo cô tới cùng trời cuối đất luôn. Đi thôi chứ?
- Anh làm cái gì thế? - Gì cơ?
Như cô thấy, dữ liệu của cô sẽ còn an toàn hơn nhiều
bởi vì nó sẽ được lưu trữ trên rất nhiều các thiết bị.
Và chúng tôi có thể đưa ra một tỉ lệ rất cạnh tranh.
Cô có thể tiết kiệm lên tới-- 25%.
Wow. Ấn tượng đấy, tất cả luôn
nhưng hai người phải hiểu là công ti như chúng tôi
không ngại chịu rủi ro lắm.
Giọng Idaho hả Liz?
Ồ. Là Montana cơ.
Còn tuyệt hơn nữa. Bang quá đẹp luôn.
Biết ngay là cô phải từ trên trời rơi xuống mà.
Nhân tiện nói về thiên đường
chắc cô cũng sẽ nghĩ mình đang ở đó
khi tiết kiệm được 25% kho lưu trữ.
Hệ thống nâng cấp lên tới tận đó được luôn.
Liz, da cô đẹp lắm.
Cảm-cảm ơn anh.
Cả hai người.
Nghe này, tôi biết anh ấy sẽ nói gì
để xem tôi có mời được CTO đến không nhé.
Anh không nhịn được một tí à?
Bọn mình đang cố thỏa thuận, chứ không phải cho anh mần tình.
Anh có cố đâu, Richard.
Rõ ràng là cô ta đang thiếu hơi trai
làm việc trong cái chỗ khỉ ho cò gáy này,
nên đấy là cách tiếp cận của anh
bởi vì anh có được làm gì nữa đâu.
Với cả, cô ta cũng xuôi còn gì.
Mày phải cảm ơn anh. CTO sắp đến đấy.
Ừ, là nhờ công nghệ
với cả đề xuất kinh doanh.
Này, xin anh đấy, chỉ một lần thôi
làm ơn bỏ vụ trym cò ra khỏi đây được không?
Anh cũng muốn lắm chứ, nhưng mà chính nó lại là
- nền tảng thuật toán của mình-- - Hai người.
Đây là CTO bên chúng tôi.
Tuyệt vời.
Xin chào.
Tôi là Dan Melcher. Rất vui được gặp các anh.
Xin chào.
Chào anh Dan.
- Các anh biết nhau à? - Không.
Anh vừa giới thiệu tên là Dan, thế là anh ta biết thôi.
Anh không muốn phí thời gian của em thêm nữa.
Để anh làm tiếp cho.
Được thôi.
Mày làm cái đéo gì ở đây thế?
Thô lỗ quá, Daniel.
Dù rằng ta có thể hiểu được sau vụ TechCrunch Disrupt
khi đồ khốn nhà anh đấm vào mặt tôi nhỉ?
Mày ngủ với vợ tao.
Tôi ngủ với các vợ của anh. Số nhiều nhé.
- Cả hai luôn. - Erlich, khách hàng luôn đúng,
nên là chỉ là "vợ" thôi, số ít ấy.
Được rồi.
Tôi cần hai người nghe cho rõ đây.
Tôi đã mất thời gian rất rất dài
để lấy lại tinh thần sau khi bị Oracle sa thải.
các công ti công nghệ không đoái hoài gì tôi
nhưng tôi đã cố gắng tìm được một chỗ, một cuộc đời mới.
Được rồi, ngành bảo hiểm. Không phải là lí tưởng
nhưng cũng là có gì đó rồi.
Với cả tôi không quan tâm hai người định bán bán chác cái gì ở đây.
Tôi không mua đâu.
Công nghệ đột phá đấy.
Thôi im mẹ mồm đi.
No comments yet. Be the first to leave one.