The first 200 lines.
The Bay Vietsub By DoiKhonKho VN
Chúng ta bắt sẽ bắt đầu chương trình tối nay bằng một bí ẩn về môi trường.
...các mảnh vụn chạy dọc theo bãi biển và có thể quan sát bằng mắt thường.
Các hoạt động khai thác hải sản với quy mô lớn đã làm ảnh hưởng
đến vùng bờ biển của khu Công viên quốc gia Sebastian Inlet.
Các nhà nghiên cứu về sinh vật học đã nói rằng, con số đó đã lên tới một triệu...
Bà ấy đã vớt được một số lượng lớn cá chết
bị trôi dạt vào bờ và chất đống lên ở đây...
Công nhân khai thác thủy sản đã bất lực trong việc tìm ra nguyên nhân
làm cho cá chết hàng loạt...
Số chim két chết đã lên tới 5000 con
chỉ trong một khu vực 1 dặm vuông...
Có khoảng hai triệu...
con cá chết đã dạt vào bờ biển Rio de Janeiro...
Có khoảng hai triệu con cá dọc theo Vịnh Chesapeake...
Có hàng ngàn con chim bỗng nhiên sa từ trên trời xuống...
...cuộc điều tra vẫn đang được tiến hành...
Họ dựng tôi dậy lúc 4:00 sáng,
và nói với tôi rằng họ bắt gặp rất nhiều chim sa từ trên trời xuống.
Các nhà khoa học không tìm ra nguyên nhân khiến chúng bị chết.
Bên trái của cô nhé...
nhìn về phía bên trái nhé.
Được rồi đó. Cô sẽ nhìn thấy trên màn hình khoảng thời gian
mà cô có thể phát biểu...
Đó là khoảng thời gian cô có, được chưa? Ok, tôi hiểu rồi.
Ok, thế bắt đầu luôn nhé? Nếu cô có thể đưa luôn cho chúng tôi
những thông tin căn bản, chi tiết...
Okay.
Tên tôi là Donna Thompson.
Tôi tốt nghiệp chuyên ngành Truyền thông
tại Đại học quốc gia Hoa Kỳ
tham gia vào việc đưa tin về các hoạt động kỷ niệm ngày 4/7
diễn ra tại Claridge, Maryland, vào ngày 4/7/2009.
Đây là lần đầu tiên tôi phát biểu trên phương tiện thông tin đại chúng
về các thảm họa đã xảy ra.
Tôi đã ở đó.
Cô không sao chứ, Donna?
Donna?
Vâng. Được chưa?
Không có vẫn đề gì chứ? Vâng, tôi xin lỗi.
Tôi không nghĩ là phát biểu lại khó thế này.
Không sao, báo lại cho chúng tôi khi nào cô sẵn sàng, uhm,
chúng ta sẽ làm tiếp.
- Okay. Tôi biết là nó không dễ. Cố gắng lên.
Um...
...tên tôi là Donna Thompson.
Trong vòng 3 năm qua, tôi và một số người khác
đã cố gắng để nói lên những việc đã xảy ra
tại Claridge, Maryland,
vào ngày 4/7/2009.
Nhưng đôi khi những lời nói không có tác động gì cả.
Nhưng lúc này, với sự giúp đỡ của một website
tất cả thông tin được ghi lại
ngày hôm đó đã được thu thập đầy đủ.
Tất cả các thông tin đó đều được đóng góp và thu thập lại.
Tôi không biết sẽ ra sao nếu ai đó
xem các đoạn ghi hình này.
Tôi cũng không biết có điều gì sẽ xảy đến với bản thân tôi
sau khi tôi công bố những thông tin này,
nhưng tôi biết rằng
tôi không thể tự quyết định cuộc sống của tôi
cho đến ngày câu chuyện này được nói ra.
Các bạn biết đấy, nó có vẻ...
rất khó để giải thích về thành phố này bình thường thì nó như thế nào.
Bây giờ là 6:00 sáng,
với chương trình "Mike, chào buổi sáng", trong một ngày đẹp trời,
ngày Quốc khánh của chúng ta.
Xin chào thành phố Chesapeake, xin chào nước Mỹ.
Hôm nay, tôi sẽ là một vận động viên marathon của tất cả các bạn nghe đài.
Nói thế có nghĩa là gì?
Hy vọng là chúng ta có thể đồng hành cùng nhau trong suốt cả ngày và đêm,
để tôi và các bạn, chúng ta cùng kỷ niệm ngày lễ này.
Tôi không nghĩ ra được cách nào để kỷ niệm ngày này
hay hơn là một bài hát về tổ quốc chúng ta.
Tôi thường đến đây vào mỗi mùa hè
cùng với những người thân.
Rất khó để giải thích về thành phố này bình thường thì nó như thế nào.
Ý tôi là, ở đây rất vui.
Cũng chính ở đây tôi ăn bữa tối đầu tiên với món cua,
nụ hôn đầu tiên của tôi.
Còn đây là ông thị trưởng thành phố.
Thị trưởng John Stockman.
Ông ta trước đây là chủ một cửa hàng kinh doanh máy hút bụi,
và đến một ngày thì ông ta xuất hiện và kêu gọi mọi người
bầu ông ta làm thị trưởng của thành phố.
Còn đây là Martin và Helen Wycoff.
Cả hai người họ đều tham gia tích cực vào các chương trình hoạt động của cộng đồng.
Um, toàn bộ gia đình họ đều chết vào ngày hôm đó.
3...2...1
Xin chào buổi sáng, Maryland.
Oh, đợi đã. Tôi xin lỗi. Không sao.
Chân thành mà nói, tại sao không ai nói với tôi
là cái quần tôi đang mặc nó quá chật nhỉ?
Tôi xin lỗi. Cứ phải nhìn thời gian thế này
thì nó...
hơi khó khăn một chút, nó làm tôi có xu hướng
đi lạc ra ngoài đề tài mất.
Thế nên... Cô có thể pha chút hài hước
để giấu đi các cảm xúc đó.
Tôi hiểu mà. Được rồi.
Ý tôi là, các anh có thể kiếm
một diễn viên chuyên nghiệp để nói thay cho tôi.
Tôi cũng chẳng biết nữa.
Okay, okay. Chúng ta phải dừng lại thôi.
Tôi đang nhận được quá nhiều cuộc gọi,
có rất nhiều lời phàn nàn.
Một trong số những người quan tâm,
đó là Aaron Copland.
Một công dân trong thành phố của chúng ta.
Anh sẽ nói gì nếu chúng ta tăng đô lên thêm chút nữa, huh?
Tôi đã có một chuyến thực tập vào mùa hè.
Tôi đã rất phấn khích về việc
được thực tế phỏng vấn mọi người.
Tôi nghĩ rằng đó là ước mơ của tất cả các cô gái nếu giành được vương miện Người đẹp vùng Crustacean.
Tôi hy vọng rằng đây sẽ là sự khởi đầu cho những thành công hơn nữa.
Tôi muốn cảm ơn bố mẹ tôi về những sự hỗ trợ của họ
và chị gái tôi, Taylor, người đã luôn bên cạnh tôi.
Xin chào buổi sáng, Maryland.
Tôi là Donna Thompson, và hiện tại tôi đang đứng ở Claridge, Maryland.
Claridge là địa điểm tổ chức hàng năm
lễ kỷ niệm ngày Quốc khánh của cả vùng Đông Chesapeake.
Và tôi sẽ ỏ đây cả ngày để đưa tin về các sự kiện.
Đây là vinh dự của tôi khi được công bố
khai mạc lần thứ 57
cuộc thi ăn cua hàng năm của thị trấn Claridge.
Tôi đứng đúng khung hình chưa?
Đây là thị trấn cổ kính Claridge.
Nó được thành lập năm 1903,
theo ý tưởng của một ngư dân vùng này
và rất thú vị là ông ấy đã bắt đầu kinh doanh một nhà hàng chuyên về cua.
Tên cháu là gì? - Tyler.
Cháu đã luyện tập được nhiều cho cuộc thi này chưa?
Không nhiều lắm ạ.
Tất cả là như vậy, hoặc đã là như vậy,
toàn bộ dân số của thành phố là 6200 người.
Có cả một ngành công nghiệp nuôi gà,
một hệ thống nhà hàng,
và rất nhiều tiền được thu về từ kinh doanh du lịch
trên biển vào mùa hè.
Tốt lắm! Ai tiếp theo nào? Ai tiếp theo nào?
Cháu! Cháu! Cháu!
♪ Who's been playin' around with you? ♪
♪ A real cool cat with eyes of blue... ♪
Oh, Chúa ơi. Đây là cuộc phỏng vấn đầu tiên trong đời tôi
với ngài Thị trưởng Mayor Stockman.
Tôi nghĩ là tôi đã liên hệ với ông ấy khoảng 4 lần để được phỏng vấn.
Tôi nghĩ rằng thậm chí tôi còn chọc ông ấy rằng tóc của ông ấy có lẽ khô nhanh lắm
bởi vì ông ấy bị hói.
Đúng thế. Nó khô nhanh lắm.
Tôi nghĩ rằng chúng ta có thể cho mọi người thấy
mọi việc đang diễn ra rất tốt đẹp ở đây.
Đúng vậy. Rất tuyệt.
Đương nhiên là ở thời điểm đó,
Tôi chưa có ý nghĩ nào về việc ông ta rất đáng trách
cho những gì đã xảy ra.
Những dấu hiệu đầu tiên về một thảm họa
đã xuất hiện sáu tuần trước ngày 4/7.
Nó đã được đăng lên báo, nhưng tôi nghĩ là không có ai
thực sự liên hệ hai sự việc đó với nhau
và biết chuyện gì đang xảy ra.
Xác của hai nhà khoa học đã được tìm thấy
tại Vịnh Chesapeake đêm qua, sau khi họ được thông báo
là đã mất tích hơn 36 giờ trước đó.
Nguyên nhân của cái chết vẫn còn chưa sáng tỏ,
mặc dù các giám định viên đã tìm thấy một số vết thương trên thi thể.
Nó có vẻ khá phù hợp với các vết cắn của cá mập.
Cả hai nhà khoa học đều nghiên cứu về ngành hải dương học,
công trình của họ là nghiên cứu về mức độ ô nhiễm tại Vịnh Chesapeake.
Cả hai nhà khoa học đều nghiên cứu về ngành hải dương học,
một từ Viện nghiên cứu Cousteau,
và một là từ Đại học Maryland.
Họ đều giữ lại các đoạn video có ghi lại các hoạt động nghiên cứu
và gửi chúng tới Ủy ban Môi trường Chesapeake.
Loại tảo đỏ ở đây và ở đây
cho thấy có sự sinh trưởng của vi khuẩn.
Hiện nay thì bên cơ quan nghiên cứu tài nguyên thiên nhiên,
họ cho rằng chúng lấy dinh dưỡng từ trong nước biển
với nguồn chính là phân gà được thải ra.
Đó là một vụ tấn công khá lạ lùng. Đúng là như vậy.
Không có ai nghe về các vụ cá mập tấn công trong khu vịnh này cả.
Tôi nghĩ rằng loài cá mập bò khá hung dữ.
Nó làm cho tôi nhớ đến
một vài vụ tấn công hồi năm ngoái. Ở đây và cả nơi khác.
Đúng thế. Cả khu Vịnh Chesapeake là vùng nước lợ
và loài cá mập bò cũng được biết đến
là thỉnh thoảng cũng có vào khu vực này.
Tôi phải nói với ông là sự việc này khiến tôi có chút căng thẳng.
Chúng tôi có một chiếc thuyền và chúng tôi thường xuyên ra vịnh chơi.
Họ đã có được kết quả phân tích mẫu nước.
Thế à? Uh.
Anh có cái gì đấy?
Uh, mức độ nhiễm thủy ngân vượt quá tiêu chuẩn,
ô nhiễm axít polycyclic, việc xả thải các chất OP,
PCB một cách trái phép trong 20 năm.
Các chất gây rối loạn nội tiết, dược phẩm y tế,
Viagra, estrogen, DDT,
các dấu vết này liên quan đến công ty GRDF.
Ý tôi là, nó rất phù hợp với cái tên mà cô đưa ra.
Cái công ty ấy nó ở đó.
Ý tôi là nhìn ở đây này.
No comments yet. Be the first to leave one.