The first 200 lines.
Anh là ai?
Chúa ơi.
Anh không sao chứ?
Nhìn anh ổn chứ?
Nếu anh mỏng hơn nữa, anh sẽ không tồn tại được.
Không...
Trevor...
Anh vẫn còn nửa giờ mà.
Em có thể làm trứng anh ăn.
Anh mệt rồi nhưng cảm ơn.
Đi nào, bọn khỉ. Để ý công việc đi, đừng để ý chuyện gì khác.
Coi nào, mọi người, tiếp tục làm đi.
Vâng, thưa ngài, ông chủ Tucker, Khốn kiếp thật.
Này, sao không để cái máy đó hoạt động vậy!
- Tôi đang lau chùi nó đây. - Tốn tới 7 phút để khởi động nó đó.
Tôi sẽ làm ra gì với 7 phút đó đây? Miller?
Trả ngân phiếu cho anh à?
- Thôi đi Tucker, anh không được phá luật. - Luật nào chứ?
Phải ngừng hoạt động mọi thiết bị khi lau chùi hay bảo dưỡng mọi máy móc,
Ờ! Viết thế cho đại biểu Quốc hội của anh đi và nhanh lên.
Xin chúc mừng, Reznik. Anh vừa chọc tôi đó.
Và anh ta như, các anh biết không, cưng ơi thế đó... nói chuyện cứ như ả Barry White khốn kiếp vậy.
Nói anh ta định làm gì với cô ta, và làm thế nào để cô ta thấy dễ chịu.
Đúng thế đó.
Và rồi, cô ta dừng lại.
Cô ta nhìn anh ta với ánh mắt khó hiểu...
Nghe hay đó, nhưng tôi không thế đâu.
Và, anh ta nói gì biết không?! Anh ta nhìn xuống và phát hiện CÔ TA LÀ MỘT ANH CHÀNG!
Nghe ghê thật!
Ý anh định nói với tôi là thằng điếm đó không mặc gì hết ngoài đôi dép và cái thứ đó cũng không khác gì lắm.
Này, anh bạn. Anh ta có ''đồ chơi''. Coi nào Jones, anh biết làm thế nào mà.
Anh thì có thể, tôi thì không!
Ừ, sao cũng được.
Này Reznik, muốn đi chơi bài không?
Không, có kế hoạch khác rồi.
Khỉ thật! Thấy không, tên da đen này nói y như mọi tối khác vậy. Này, anh sao vậy? Anh từng rất khỏe mà.
Ừ thì, anh ta từng thế đấy.
Này, Jackson, anh cần nhận ra rằng vài người đàn ông cần có phụ nữ chứ.
Ồ! Hay đây, anh ta chẳng có chiến lợi phẩm nào đâu.
Có lẽ anh ta có một cái hẹn có tên ''đồ chơi'' đó.
Không, mẹ anh bảo bà không thể làm thế được.
Ồ! Reznik nói hay lắm, tôi không nói lại được rồi.
Anh không sao chứ?
Tôi trông khỏe không?
Nếu anh mỏng hơn nữa, anh sẽ không sống nổi đó.
Chuyện gì vậy?
Tôi không biết, chuyện gì đó thôi.
Anh mệt rồi, anh cần phải ngủ thôi.
Sao cô làm được thế?
Gì?
Ngủ rất ít nhưng nhìn rất khoẻ đẹp.
Anh định tán tôi đó à?
Đang thương xót đấy.
Đang cố bồi dưỡng cho tôi à? Nếu thế thì sao?
Giả sử tôi muốn có trái quất thì sao?.
Tối qua anh ăn rồi mà.
Đừng lừa tôi, Trevor Reznik. Tôi biết rõ anh mà.
- Cô biết à? - Muhmmm
Cô biết thêm gì về tôi nữa?
Rằng anh cô đơn.
Khi anh làm ở đây lâu như tôi đây, anh cần phải biết về mọi thứ.
Này, mọi người đều cô đơn, Trevor. Anh không cần phải xấu hổ đâu.
Làm sao mà tôi cô đơn được chứ, khi tôi có cô quan tâm đến?
Tính tiền.
Này, Reznik, đến văn phòng Furman. Nhanh lên!
Anh sao vậy, Reznik?
Thế là sao chứ?
Thật tình thì tôi quan tâm cho anh đó.
Chính xác thì, tôi nghĩ anh như một khúc bánh mì nướng vậy.
Gần đây tôi chỉ nghĩ hơi nhiều thôi.
- Chúng tôi có thể giúp gì không? - Không, cảm ơn. Tôi lo được mà.
- Anh muốn đi khám bác sĩ không? - Không cần thiết đâu, tôi thật sự không sao mà.
Anh có dùng ma tuý không Reznik?
Stewart đâu rồi?
Anh ta không thể làm được.
- Thậm chí không nên ở đây với thẻ công đoàn nữa. - Thấy tôi muốn nói gì chưa.
Nghe này, Trevor, tôi hiểu anh cảm thấy sao, nhưng tin tôi đi, chẳng có gì phải lo đâu.
Vậy thì tôi quay lại làm nhé.
Ờ... Trevor, chưa đâu.
Tôi cần hỏi anh về UA.
Có vẻ như sẽ mưa nhỉ.
Đài báo có cơn bão đang đến.
Họ nói đúng đó.
Tôi bảo nó đến rồi.
Anh ở ca 1 à?
- Phải. - Tôi cũng thế.
Thật khôi hài là tôi chưa bao giờ thấy anh ở đây.
Tôi đã ở đây mà.
Tôi làm trong hầm mỏ. Tôi mới đến thay cho Reynolds.
Reynolds đâu rồi?
Cảnh sát bắt anh ta rồi. Ra hầu toà.
Tôi là lvan.
Trevor.
Ừm, tôi đoán tôi nên bắt đầu bằng...
Tôi nghe nói Tucker là kẻ hay bới móc.
Anh đúng rồi đó.
Gặp lại anh sau nhé.
Chuyện gì vậy?
Anh chỉ muốn nằm ở đây thôi.
Chúng ta có thể làm thế mà.
Anh... mệt... lắm.
Anh có thể ngủ nếu anh muốn, bao lâu cũng được.
Vấn đề là chỗ đó đó. Anh không thể ngủ được.
Chẳng gì có thể giúp được.
Đừng lo chuyện đó, cưng à.
Mọi người đôi lúc bị chứng mất ngủ mà..
Stevie.
Anh đã không ngủ một năm rồi.
Chúa ơi!
Thật là...
Em xin lỗi.
Alô?
Phải. Không thể được. Giờ tôi không thể nói chuyện được. Được rồi.
Tên bạn trai cũ, hắn bị tâm thần.
Trevor, em lo cho anh đó.
Đừng lo, không ai chết vì chứng mất ngủ đâu.
Hy vọng là không, anh là khách hàng tốt nhất của em. Không thể mất anh được.
Chúa ơi... cảm ơn.
Reznik, giúp tôi với nào.
Phải nâng cái bề mặt này lên tí, giúp tôi với.
- Bật khoá an toàn chưa? - Ồ, rồi.
Thế nào rồi?
Sang trái chút nữa.
Tôi cần thêm không?
Này, tôi cần giúp đây này.
Tốt hơn rồi, giờ thử bên kia xem.
Tôi ghét gã này quá.
Này! Anh làm gì vậy?
Tôi mắc kẹt rồi. Tắt nó đi, được chứ?
- Nhanh lên, tắt nó đi. - Nó không hoạt động.
Khỉ thật! Reznik! Chết tiệt!
- Tắt nó đi! - Không hoạt động.
Chúa ơi! Chúa ơi!
- Đạp thắng đi! - Gì?
Tắt công tắc đi!
Này, này! Chúng tôi cần giúp đỡ!
Giúp với nào.
- Nhanh lên, anh bạn, nhanh lên. - Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Gọi cứu thương đi!
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tôi giúp anh ấy chỉnh băng chuyền. Tôi nghĩ khoá an toàn bật rồi chứ.
Anh nghĩ à?!
Ai đó tắt cái máy đó đi!
Khỉ thật!
Chào, bà Shrike. Tôi đến trả tiền thuê đây.
Và sớm thật. Ồ, anh Reznik, tôi chỉ ước mọi người thuê nhà đều được như anh.
Tôi sẽ gửi anh hoá đơn sáng mai.
Chúc ngủ ngon anh Reznik.
Ờ... Bà Shrike, xin mạn phép.
Nhưng... bà có để ý thấy ai lảng vảng quanh căn hộ của tôi không?
- Có trộm à? - Không, không, tôi chỉ thử hỏi...
Bà biết... bà có để ý mọi thứ gần đây đều bình thường không?
Bất bình thường à?
À, không có gì đâu, bà Shrike.
Tôi xin lỗi... đã làm phiền bà muộn như vầy. Chúc ngủ ngon.
Những gì chúng tôi biết là như vầy:
Một là: Miller đang vận hành máy cán mà mặc áo dài tay.
Hai là: tay của Miller đang trong vùng cắt của máy khi nó đang tắt.
Ba là: cái máy bất thình lình hoạt động,
cuốn theo tay áo của Miller và kết quả là thế.
Vậy chuyện là sao vậy?
Những tai nạn như vậy không hay tí nào cả, anh Reznik.
Công việc của chúng tôi là điều tra các sự việc dưới mọi góc độ...
Để ngăn ngừa nó tái diễn.
Vì thế chúng tôi rất mong anh hợp tác một tí.
Tôi tình cờ chạm vào nút khởi động.
Vậy thứ gì khiến anh làm thế, anh Reznik?
Tôi bị lo ra.
Bởi thứ gì vậy? Thứ gì hớp hồn anh vậy?
Đó là lvan, tôi đã mải nhìn lvan hàn.
Cả chuyện này là lỗi của tôi, được chưa.
Anh nói tới ai thế?
Tay hàn mới, tôi không biết họ của hắn.
- Tay hàn điện mới nào? - lvan, người mới đến.
Reynolds bị bắt đi hầu toà. Tay này thế chỗ anh ta.
Anh đang nói cái quái gì thế, Reznik?
Reynolds ở ngay đó đang làm đó thôi, đứng im ngay đó.
Chẳng có lvan nào cả, Reznik.
Chuyện gì chứ?
Anh Reznik, dạo gần đây anh có bị chấn thương đầu nào không vậy?
Có bao giờ nghe đến bánh bí ngô chưa?
Chưa
- Trevor. - Ừ.
Tôi hỏi anh câu này được không? Được.
Tại sao anh cứ đến đây mỗi tối vậy?
Cứ đến à?
Đến để ăn bánh và uống cà phê?
Cứ định là đến chỗ của Danni...
Thì đột nhiên tôi bị thôi thúc mạnh mẽ để bỏ qua thành phố.
Tôi có thể đến đây để ăn tối không?
Có ai đuổi theo anh à?
Chưa. Nhưng họ sẽ làm thế khi phát hiện ra tôi là ai.
Ồ, thật à? Anh là ai thế?
Cô giữ bí mật được không?
Cho đến lúc chết.
Tôi là Elvis Presley.
Tôi bỏ nhà đi để theo đuổi khát vọng lao động chân tay.
Tôi nghĩ anh cũng tương tự thế.
Có kế hoạch gì cho ngày Các bà mẹ chưa?
Tôi sẽ dẫn con đến công viên.
No comments yet. Be the first to leave one.