Annie Hall

Annie Hall

Download Vietnamese Subtitle

Release info

Annie Hall 1977 BluRay 1080p DTS x264-CHD
A Commentary by ThachAnh
Resync khớp với bản Annie.Hall.1977.BluRay.1080p.DTS.x264-CHD

Tags

BluRay
x264
1080
TS
HD
Published on: 2012-02-16
Downloads: 80
Hearing Impaired: Yes

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

Đây là một chuyện cười cũ.

Hai người đàn bà luống tuổi nghỉ mát ở khu resort Catskill.

Một người nói, "Thức ăn ở đây kinh khủng thật."

Người kia nói, "Tôi biết, và nó ít quá."

Đó chính là những gì tôi nghĩ về cuộc đời:

đầy cô đơn và sầu muộn...

và nó trôi qua nhanh như gió thoảng.

Còn một chuyện cười khác nữa...

nó luôn được cho là của Groucho Marx...

nhưng thực ra đó là một câu trong cuốn

"Trí tuệ và mối tương quan với Tiềm Thức" của Freud.

Tôi trích một dòng thế này:

Tôi không bao giờ muốn làm thành viên của cái hội nào

mà có những người như tôi làm thành viên.

Nó khiến tôi đặt ra những giới hạn nhất định

trong mối quan hệ của tôi và phụ nữ.

Gần đây nhiều điều khác thường cứ lởn vởn trong tâm trí tôi...

tôi đã sang tuổi 40,

và tôi nghĩ mình đã qua giai đoạn khủng khoảng của cuộc đời.

Tôi không lo âu về tuổi tác. Tôi không phải kiểu người như vậy.

Nhưng rõ ràng là tôi đang bắt đầu hói.

Đó là điều tệ nhất bạn có thể nói về tôi.

Tôi nghĩ con người mình tốt hơn khi già đi.

Tôi nghĩ mình sắp trở thành mẫu đàn ông hói và cương nghị...

đối lập với mẫu đàn ông tóc hoa râm ôn hòa.

Có khi tôi chẳng phải loại nào trong số đó.

Có khi tôi thuộc loại mấy thằng cha cứ rớt dãi lòng thòng ở miệng...

đi thơ thẩn trong cafeteria, tay xách túi, gào thét về chủ nghĩa xã hội.

Annie và tôi đã chia tay,

và tôi vẫn chưa thôi băn khoăn về chuyện đó.

Tôi cứ rắc tung lên trong đầu những mảnh vỡ của mối quan hệ ấy...

để hiểu hơn về đời mình, để biết được sự đổ vỡ ấy đến từ đâu.

Một năm trước đây, chúng tôi yêu nhau.

Mà tôi không thuộc loại rầu rĩ chán chường đâu nhé.

Nói cho đúng, tôi là một thằng nhóc vui vẻ.

Tôi được đưa đến Brooklyn vào giữa Thế chiến thứ Hai.

Nó bị trầm cảm rồi.

- Tự dưng nó cứ đơ ra đấy. - Sao thế, Alvy?

Hỏi Tiến sĩ Flicker ấy. Đó là vài thứ nó đọc.

Vài thứ nó đọc hả?

- Vũ trụ đang căng phồng. - Vũ trụ đang căng phồng sao?

Vũ trụ bao gồm mọi thứ, và nếu nó cứ căng phồng...

một ngày nào đó nó sẽ nổ tung,

và đó sẽ là đoạn kết cho tất cả mọi thứ.

Chuyện đó liên quan gì tới mày?

Nó không chịu làm bài tập về nhà nữa!

Ý là sao ạ?

Vũ trụ phải làm gì với chuyện đó hả?

Mày đang ở Brooklyn.

Brooklyn không căng không phồng gì hết!

Nó sẽ không căng phồng cho đến hàng tỉ năm nữa!

Ta cần nỗ lực và tận hưởng cuộc đời trong khi còn ở đây! Nhỉ?

Bác sĩ tâm lý của tôi cứ bảo tôi phóng đại tuổi thơ quá mức...

Nhưng tôi thề là mình đã sống ngay dưới một đường ray tàu lượn...

thuộc Convey Island ở Brooklyn.

Có lẽ nó đã ảnh hưởng đến tính cách của tôi,

luôn có một chút gì đó căng thẳng.

Tôi có một trí tưởng tượng sôi nổi.

Tâm trí tôi không lúc nào yên.

Tôi gặp khó khăn trong chuyện phân biệt giữa ảo và thực.

Cha tôi điều hành một bãi ô tô con cho trẻ em.

Ông ấy đấy, và tôi kia kìa.

Cái cách tôi lái cứ như thể muốn gây chiến với cả đoàn xe.

Tôi nhớ cả những giáo viên ở trường.

Chúng tôi lưu truyền một câu nói, "Ai không làm gì được, thì đi dạy học...

và ai không dạy học được, thì dạy thể dục."

Và với những kẻ không thể làm được gì,

tôi nghĩ chúng đã được gửi đến trường tôi.

Tôi luôn nghĩ đám bạn học của mình là một lũ ngu đần.

Melvyn Greenglass và cái mặt mập của nó.

Và Henrietta Farrell, Miss Duyên Dáng của mọi thời đại.

Và Ivan Ackerman, luôn luôn trả lời sai. Luôn luôn!

Bảy với ba là chín.

Kể cả khi tôi biết chúng chỉ là một lũ dở người.

Vào năm 1942, tôi đã biết khám phá phụ nữ.

Nó hôn em!

Lần thứ hai trong tháng rồi đấy! Bước lên đây.

- Em đã làm gì? - Bước lên đây.

- Em đã làm gì? - Cậu nên thấy xấu hổ về bản thân.

Tại sao chứ? Tôi chỉ đang thể hiện sự hiểu biết tình dục lành mạnh.

Con trai 6 tuổi không tơ tưởng đến các cô gái.

Tôi có.

Vì Chúa, Alvy, ngay cả Freud cũng đã nói về thời kì kiềm chế tình dục.

Tôi không có thời kì kiềm chế. Tôi không kiềm chế nổi.

Sao cậu không cố học tập Donald ấy?

Đó là một cậu bé gương mẫu.

Nói mọi người biết dự định hôm nay của cậu đi, Donald.

Tôi sẽ mở một công ty thời trang lớn.

Đôi lúc tôi tự hỏi những bạn học của mình giờ đang ở đâu.

Tôi là chủ tịch Hãng hàn chì Pinkus.

Tôi bán khăn choàng.

Hồi trước tôi nghiện heroin, giờ tôi nghiện methadone.

Tôi đầu tư vào da thuộc.

Tôi mất liên lạc với hầu hết bạn bè cũ, tôi trở thành một nhà hài kịch.

Họ không tuyển tôi vào quân đội.

Tôi bị... ừm... tôi bị xếp loại 4-P.

Trong thời kì chiến tranh, tôi là con tin.

Mày chỉ thấy được mặt tồi tệ nhất trong mỗi con người.

Mày không kết bạn được với ai ở trường học.

Mày luôn đứng bên lề thế giới.

Kể cả khi đã nổi tiếng, mày vẫn luôn ngờ vực thế giới này.

Tôi nghe rõ ràng mà. Hắn lầm bầm, "Do Thái".

- Anh điên rồi. - Không đâu.

Bọn tôi bước ra khỏi sân tennis. Hắn với vợ hắn và tôi.

Hắn nhìn cô ấy, rồi cả hai cùng nhìn tôi...

và tôi nghe hắn lầm bầm, "Do Thái."

Anh hoang tưởng đấy thôi.

Hoang tưởng gì chứ? Tôi gặp mấy chuyện đó thường xuyên.

Tôi hỏi một gã làm bên NBC, "Anh ăn trưa chưa?"

Hắn nói, "Chưa. Còn Do Thái?" Không phải "Còn anh?"

Không phải "Anh ăn chưa?", mà là "Do Thái ăn chưa?"

- Max... - Đừng gọi tôi là Max nữa.

Tại sao? Tên đó hay mà.

Max, anh luôn thấy âm mưu trong mọi chuyện.

Không phải thế. Còn chuyện ở cửa hàng băng đĩa nữa. Nghe nhé.

Một gã có cái đầu đinh vàng khè, nhìn tôi một cách rất ngộ.

Hắn nói, "Ờ, tuần này đĩa Wagner hạ giá."

Vác-nờ, Max. Tôi biết hắn đang cố nói gì.

Nhấn giọng chuẩn lắm nhá, Vác-nờ.

Phải, Max. California mà, Max.

- Cút khỏi cái thành phố điên rồ này thôi. - Quên đi.

Ta sẽ đến L.A ngập nắng. Ở đây chẳng làm ăn gì nổi đâu.

Anh cứ đề xuất chuyện đó mãi,

nhưng tôi không muốn sống trong một thành phố...

mà ưu điểm văn hóa duy nhất của nó là được quyền rẽ phải khi đèn đỏ.

Thôi quên nó đi. Mà anh có muộn giờ gặp Annie không đấy?

Chúng tôi hẹn chỗ Tháp Beekman. Tôi còn vài phút phải không?

Anh là người trên TV?

Không.

Ờ, cũng thỉnh thoảng.

Tên anh là gì?

Anh không cần biết đâu.

Phải anh trên show Johnny Carson không?

Cũng lâu lâu.

Tên anh là gì nhỉ?

- Tôi là Robert Redford. - Thôi nào!

Alvy Singer. Cảm ơn rất nhiều.

Đây là Alvy Singer!

Cái gã trên TV ấy. Alvy Singer đúng không?

- Tha dùm tôi đi. - Cái gã trên TV đấy.

Tôi cần một cái vỉ đập ruồi thật lớn.

Ai trên TV cơ?

Gã này chứ ai, trên show của Johnny Carson.

Đây là buổi họp hội đồng hương hả?

Chương trình gì cơ?

- Cho tôi xin chữ kí nhé? - Anh không muốn đâu.

Muốn chứ! Cho bạn gái tôi.

Đề là gửi tặng Ralph.

- Bạn gái anh tên Ralph? - Cho anh trai tôi đấy.

Anh thực sự là Alvy Singer, ngôi sao truyền hình!

- Alvy Singer ở đây này! - Được rồi, mấy anh hai.

Ôi trời, em làm gì mà lâu thế? Đi bằng đường kênh đào Panama hả?

- Tâm trạng em không được tốt đâu. - Anh ở đây diễn Bố Già từ nãy giờ.

Học cách đối phó đi.

Anh đang đối phó với hai thằng dở hơi đấy.

Làm ơn đi, em đang nhức đầu đây.

Tâm trạng xấu, chắc em tới kỳ rồi.

Em chưa tới kỳ đâu! Trời ạ!

Sao mỗi lần có gì bất thường là anh lại nghĩ em đang tới kỳ thế?

Nói to nữa lên. Anh nghĩ có người chưa nghe kịp đấy.

- Phim bắt đầu chưa? - Được hai phút rồi.

Thế đấy. Quên đi. Anh không vào đâu.

- Mới có hai phút. - Ta bỏ lỡ rồi.

Anh không thể vào giữa chừng được.

Giữa chừng? Ta chỉ mới bỏ lỡ phần giới thiệu tên phim tiếng Thụy Điển.

Em muốn đi uống cà phê khoảng độ hai tiếng không?

- Hai tiếng? Không. Em vào trong. - Vậy đi đi. Chào nhé.

Thay vì nói chuyện thế này, ta đã ở trong kia lâu rồi.

Này, đừng cãi nhau trước mặt mọi người nữa được không?

Anh xấu hổ đấy.

Được rồi. Vậy anh muốn làm gì?

Không biết nữa. Xem phim khác nhé?

- Xem "The Sorrow and the Pity" nhé. - Thôi, ta xem rồi mà.

Em không có lòng dạ nào ngồi suốt 4 tiếng để xem một phim tài liệu về Nazis đâu.

Anh xin lỗi.

Anh phải xem một bộ phim trọn từ đầu đến cuối,

bởi anh là chúa tỉ mỉ.

Để nói về anh thì từ đó lịch sự đấy.

Anh đã xem phim này thứ Ba tuần trước. Không phải một phim hay của Fellini.

Nó thiếu sự gắn kết.

Em sẽ có cảm tưởng là ông ấy không biết chắc mình muốn nói gì.

Anh luôn nghĩ ông ấy là một nhà làm phim có trình độ.

"Granted La Strada" là một phim hay.

Hay ở chỗ nó sử dụng nhiều hình tượng phản diện.

- Anh sắp đột quỵ rồi. - Đừng nghe hắn nói nữa.

Hắn đang gào vào tai anh.

"Juliet of the Spirits" hay "Satyricon" cũng thế.

Chúng giàu tính vị tha.

Ông ấy là một trong những nhà làm phim giàu tính vị tha nhất.

Từ khóa ở đây là "vị tha."

- Em phiền chuyện gì thế? - Em lỡ buổi điều trị. Em ngủ quên.

Sao em có thể ngủ quên được?

Tại đồng hồ báo thức.

Em biết điều gì gây ra chiến tranh rồi chứ?

Em biết. Là do vấn đề tình dục của ta, đúng chứ?

Bộ tất cả mọi người trong hàng cần phải biết chuyện đó hả?

Nó tương tự như Samuel Beckett.

Anh thán phục kĩ xảo trong ấy, nhưng nó chưa làm anh ớn lạnh.

- Để anh làm hắn ớn lạnh. - Thôi đi.

Mỗi lời hắn nói đang xuyên thẳng qua cổ anh.

More Vietnamese subtitles for Annie Hall

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left