The first 200 lines.
Gần ba tháng
sau khi cảnh sát tìm thấy thi thể nạn nhân đầu tiên,
các quan chức hành pháp mới phát hiện ra
kẻ giết người đã sử dụng tay nắm cửa
đập vào đầu nạn nhân,
và sau đó trong một hành động thách thức,
hoàn toàn thách thức cảnh sát tìm ra hung khí
ngay trước mắt họ.
Khi được hỏi, các viên thanh tra cho biết
họ chưa bao giờ chứng kiến một vụ án
mà kẻ giết người lại chế nhạo cảnh sát...
- Cà phê này dở vãi đái, tôi nghĩ sữa dở hay gì đó.
Và tôi muốn lấy lại tiền của mình.
Phắn khỏi đây đê.
Tôi vừa uống thứ cà phê
có mùi như đít khỉ.
Tôi vừa mới vào đây thôi.
Anh không chỉ vào đây thôi đâu.
Bây giờ ông đang cố nói với tôi
rằng tôi không chỉ vào đây.
Đụ má, tôi không biết anh.
-Ừ, nhưng tôi biết ông là ai, Luis.
Phắn khỏi cửa hàng của tao ngay.
Lấy được tiền tôi mới đi.
Phắn con mẹ mày đi!
Đi đi, mở camera an ninh lên.
Đụ má mày, tao sẽ đập
vỡ sọ mày đấy!
Ông sẽ đéo làm con cặc gì cả.
Đụ má mày, thách tao à, đồ khốn!
-Mở video đi. Mở video đi.
-Nào, đụ-- -Mở video đi.
Tao đéo có máy quay an ninh nào cả!
Ồ, không có à?
Ông thích thế phải không?
Đừng vặn vẹo nữa.
- Thật là một bức tranh sinh động, anh có nghĩ vậy không?
Anh có quen với nghệ sĩ này không?
Ồ vâng, Grace tuyệt lắm.
Tôi nghĩ tác phẩm mới này
là một sự phát triển thú vị trong nghề của chúng ta,
phải không?
Đúng vậy.
Vậy đó có phải là thứ anh nghĩ
anh muốn thêm vào bộ sưu tập của mình hay không?
-Ồ không, xin lỗi, hiện tại tôi chỉ chơi NFT thôi.
Tuyệt, tận hưởng buổi tối nhé.
Không phải chị nên ở ngoài đó để cố bán tranh sao?
Tôi nghĩ đó là mục đích của việc mở phòng trưng bày.
Hòa nhập hay gì đó? -Khi cô trưởng thành,
nó được gọi là mạng lưới,
nhưng sẽ không ai nghĩ tới một trong những điều này trừ khi, à,
Christ Jesus.
Gì chứ? Đừng phán xét tôi, đó chỉ là Adderall thôi.
À, ống hút.
Nó giúp ích cho chứng lo âu của tôi.
Tôi không phán xét chị.
Những người bạn khác của tôi thực tập tại các phòng trưng bày,
họ chỉ nói với tôi rằng thuốc thường được tung ra
sau bữa tiệc chứ không phải lúc khai mạc.
-Này, cô có muốn bán tranh không?
Vậy thì hãy ra ngoài đó và bán một bức đi.
Một nửa phần chia của phòng trưng bày là của cô.
Thật ạ?
- Tôi dở toán, nhưng tôi biết một nửa số 0 là số 0.
Và Grace chết tiệt.
-Tôi quay lại những nguyên tắc cơ bản này, giống như những con tem.
Và tôi đang tự làm tem và chạm khắc--
-Ở đây chẳng có ai ngoài bạn bè và lũ vô dụng.
Này, Patrice.
Ồ, chúc mừng nhé, Grace.
Ừm-hm. Có nhà sưu tầm nào tới không?
Ừ, vâng, chào.
Tôi đã trao đổi thư từ với rất nhiều người tuyệt vời
và nhiều người đã tỏ ra quan tâm.
Có bán được hàng không?
Chưa.
Báo chí thì sao?
Hình thứ bốn mươi.
Đó là blog, ý tôi là báo chí.
Ừ, chà, chúng tôi đang
trò chuyện với một số người rất giỏi.
Chúng tôi là ai?
Leslie và tôi.
Chào, Grace, trưng bày tuyệt lắm.
-Leslie là thực tập sinh, không có ý gì đâu,
nhưng Anika Lund có đại diện báo chí tại phòng trưng bày của cô ấy.
Và nếu chúng ta bán hết buổi trưng bày này,
Tôi cũng sẽ chi mười nghìn một tháng cho một người.
-Anika cũng có một nhà văn cho New York Times,
Kimono, viết một bài.
Này, Fern đến rồi.
Cô ấy thích tác phẩm của cô.
-Tôi nghe nói chị đã bán một trong những bức tranh của cô ấy
cho Quỹ Morehouse, một trong những tổ chức lớn.
Thực ra họ có quan hệ
từ lâu rồi và tôi biết--
Sao chị không gợi ý cho họ một bức của tôi?
Chúc mừng hai người.
Ồ, buổi trưng bày thật hoành tráng.
Ồ, thật tuyệt khi cô đã đến.
Tôi biết cô thực sự đã sống trong studio.
- Buổi trưng bày tiếp theo của cô diễn ra khi nào?
Ồ, sớm thôi.
Có phiền không nếu tôi ghé qua studio và kiểm tra tiến độ?
Ừ, có một điều tôi muốn--
Thực ra tôi vừa hỏi Patrice
tại sao chị ấy không bán bất kỳ tác phẩm nào của tôi
cho Quỹ Morehouse.
Thêm rượu chứ ạ?
Đồ chó đẻ.
- Cà phê này dở quá, sữa dở quá hay gì đó.
Tôi không bị lừa đâu, thằng đụ bò.
Cậu bé của tôi sao rồi?
Tuyệt con mẹ nó vời.
Mấy gã khốn đó sao vậy?
-Bọn già lú lẫn đó hả? Họ đang tức giận
vì Minnesota đã không thắng cách biệt như dự đoán.
Không phải để duy trì một khuôn mẫu đáng ghét,
nhưng bọn khốn đó là bọn khốn rẻ tiền.
-Ừm. Từ duy nhất tôi hiểu được là "kẻ trộm".
-Anton và Andrei thích đồ ăn nhanh.
Dọn dẹp lối đi số sáu!
Điều đó sẽ ngăn chặn rất nhiều những ngón tay táy máy.
Nghe này,
chúng ta là một đội phải không?
Andrei, Anton, anh, tôi?
Vâng.
-À, chúng ta...có vấn đề về tiền bạc.
Anh biết cái gã Lyle đó?
Và cái gã người Ireland kỳ lạ đó làm công việc ướt át cho anh ta chứ?
Anh biết một người không bao giờ cởi áo khoác khi ở trong nhà
mặc dù anh đã nói với anh ta năm lần, này,
mặc chiếc áo khoác đó không thấy nóng à?
Gordon, vâng.
-Ồ, bọn họ đi rồi, bị nhốt rồi. Thuế, như Al Capone.
Ừm-hmm.
Chúng ta cần tìm một phương pháp mới...
để giải quyết vấn đề tiền bạc.
Để tôi xem bức đó.
Bức đó vẫn chưa ra đi à? Nó đã được bán vào tuần trước rồi mà.
-Nhận được email từ Philip, anh ta đã đổi ý.
-Anh ta đổi ý à? Tôi đã gửi cho anh ta một hóa đơn chết tiệt.
Bảo là vợ anh ta nghĩ họ có
quá nhiều bức màu nước hay gì đó.
-Từ khi nào đàn ông bắt đầu nghe lời vợ thế?
Tôi đã bảo rồi, không thư từ nữa, chỉ thư đòi nợ
hoặc thông báo hủy bỏ thôi.
Điều hành một doanh nghiệp là học cách
ưu tiên tài chính.
-Đây là thư của ngày hôm nay, chị đang xem thư của tuần trước.
Hãy nhớ, những ưu tiên tài chính được sắp xếp
theo thứ tự thời gian, điều tốt nhất tôi có thể làm.
Tổ Chức Điêu Khắc Gây Quỹ.
Cá là sẽ có rất nhiều nhà sưu tầm ở đó.
-Ừ, và tôi phải quyên góp ít nhất 10.000 USD
nếu tôi muốn ngồi cạnh một trong số họ.
Thư mời của Anika thực sự rất hay.
Gì chứ?
Không, không, tôi chỉ nói vậy thôi.
Tôi đang cắt giảm chi phí.
-Chị nghĩ cô ấy sẽ đến Tổ chức Điêu khắc chứ?
Cô đang giỡn hả?
Có lẽ cô ấy sẽ ngồi trên đùi một nhà sưu tầm nào đó.
Chị biết đấy, họ có mức đóng góp thấp hơn
nơi chị chỉ uống rượu và không ăn tối đấy.
Để tôi có thể đứng quanh máy làm đá
với lũ thất bại bần cùng khác
và nhìn những người có quan hệ vào ăn tối à?
Cho qua giùm cái.
Đệt, nhắc chủ nợ, chủ nợ hiện hình.
Thợ gia công à?
Tay buôn, tay buôn ma túy.
Cô nghĩ tôi lấy Adderall từ đâu?
Hmm, bác sĩ trị liệu à?
Cắt đứt với tôi từ nhiều năm trước rồi.
Này, Nate.
Yo, cô gái, mọi chuyện ổn chứ?
Eh.
Bức tranh này đẹp vãi.
Bức này bởi cùng một anh chàng đã vẽ những bức kỳ quặc đó
bằng bút dạ à?
-Ồ, đây là của một người phụ nữ, nên không, hoạ sĩ khác cơ,
nhưng tôi có thể hiểu tại sao anh lại nói vậy.
Cả hai đều có kỹ thuật tương tự.
Ồ vậy à?
Không phải ai cũng thấy được điều đó? Kỹ...thuật tương tự ấy.
Tôi có thể nói gì đây?
Anh có con mắt tinh tường đấy, Nate.
Bức này giá bao nhiêu?
Năm, trừ khung tranh.
-Năm à? -Ngàn.
Trời, cô bán nó chưa?
Ừm, vẫn chưa.
Nhưng này, anh hẳn phải quen rất nhiều người giàu có.
Hay là anh đưa họ qua chỗ tôi
và tôi sẽ chia phần cho anh từ bất cứ bức tranh nào tôi bán được nhỉ.
-Trời má, cô là người có địa vị duy nhất mà tui quen đấy.
Ah...
Nghe này, cô biết tôi thích nghe về công việc của cô và mọi thứ,
No comments yet. Be the first to leave one.