The first 200 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Thôi được. Vậy anh sẽ nói chuyện với em sau nhé em yêu.
Được chứ. Này. Nhận một nụ hôn âu yếm này.
Mwah.
Chờ đã.
Nó chỉ là một nụ hôn âu yếm thôi mà.
Đúng. Nhưng chắc tại kiểu doggy của tôi hơi khác một chút thôi.
Không, anh phải đi rồi.
Được chứ. Anh yêu em.
Không. Anh yêu em nhiều hơn.
Không. Anh yêu em nhiều hơn.
Không. Anh yêu em... thôi được rồi. Cậu biết không?
Cứ coi như là hòa đi nhé, huh, bạn yêu?
Thôi được. Chỉ là tôi rất phấn khởi
khi Nicki cuối cùng cũng dọn về trong dịp cuối tuần này.
Anh có biết vất vả thế nào
khi phải giữ gìn một mối quan hệ khoảng cách-xa không?
Uh, không. Tôi thực sự không.
Vì cũng giống như đồ ăn Trung Quốc đó,
Danny Burton có giới hạn giao hàng trong đường kính 2-dặm-vuông thôi.
Tôi tôn trọng việc Nicki
sẽ chuyển về trong một thời gian,
nên, uh, tôi có viết một số luật lệ mới trong nhà của chúng ta.
Được chứ? Tôi bắt đầu này.
Cấm các biệt danh dễ thương.
Cấm hát cùng nhau.
Cấm mặc đồ lót gợi cảm trong phòng khách.
Nhưng nó không ám chỉ với Nicki nhiều đâu
mà điều này là dành cho cậu và những bộ cánh mà cậu thích đó.
Nó không phải là đồ lót được chứ?
Nó chỉ là một cái quần đùi bằng lụa trắng với những cái nơ nhỏ màu đỏ
và một ít viền zen thôi mà.
Được rồi. Đó là đồ lót đó.
Và, um, luật quan trọng nhất là,
nếu như hai người đang cùng xem phim,
cấm không được "bí mật ôm ấp" dưới chăn.
Tôi không muốn thêm một lần nữa lỡ nhìn thấy vẻ mặt "O" của cậu nữa.
Mà tiện nói luôn, nó nhìn chính xác như thế này này.
Sao cũng được.
- Anh chàng nào chả có vẻ mặt đấy. - Không phải tôi.
Dù phải mất nhiều năm luyệt tập,
nhưng tôi có thể khiến mình làm được như thế này.
- Oh, anh bạn à. - Đúng đó.
Thôi được rồi. Nhìn này. Quên cái danh sách ngu ngốc của anh đi nhá.
Tôi chỉ rất vui khi biết cô ấy có thể quay về đây thôi, anh biết rồi đó?
Đã một tháng rồi chúng tôi chưa làm chuyện đó.
Hai tuần trước cậu vừa đi thăm cô ấy mà.
Đúng, nhưng, anh biết đó, Nicki đang rất buồn
'vì mẹ cô ấy không tiến triển lắm về mặt sức-khỏe,
và cô ấy cảm thấy rất tội lỗi khi chuyển lại về đây,
nên cả dịp cuối tuần đó tôi chỉ có ôm cô ấy thôi.
Anh thấy đó, Danny, khi anh thực sự quan tâm đến ai đó,
và không thể làm gì để giúp họ,
thì thỉnh thoảng việc anh cần làm là ở bên họ thôi.
Oh.
Tôi muốn hỏi cậu một câu rất nghiêm túc này.
Mấy cái quần bò của cậu có vừa không 'khi cậu không có một hòn nào vậy?
Danny, có những thứ trong cuộc sống quan trọng hơn là chuyện đó đấy.
Cái tát đấy là vì cái gì chứ?!
Cho dù cậu không nghe được, nhưng chỗ đó của cậu
đang cầu xin tôi tát cho cậu tỉnh đó, hiểu chứ?
Cảm ơn nhiều nhiều lắm, Danny.
Này. Không ngại gì đâu, anh bạn bé nhỏ à.
Thỉnh thoảng tôi thấy lạnh lắm
'vì chúng tôi không được đi vào đâu cả.
Chào mấy chú em.
Đừng có nói chuyện với chỗ đó của tôi nữa!
Và chị sẽ gặp lại mọi người sau.
Danny: Thôi được, bây giờ. Đi thôi. Tiếp nào.
Justin: Được rồi. Chúng ta đang đi đây thôi.
"Undateable"... một chương trình về tình bạn.
Oh, đúng nhỉ. Điều đó khiến tôi nhớ ra là...
- Tôi có dùng bàn chải của cậu. - Không!
Này, anh bạn.
Anh đang cần tán cô gái đang ngồi bên đó à?
Đúng, đúng. Đừng có nhìn cô ấy. Được chứ?
Cô ấy thậm chí còn không nhìn sang hướng này.
Oh, bây giờ thì có rồi.
Xin chào, quý cô xinh đẹp.
Cô ấy bỏ đi rồi. Mà anh không nói được gì cả.
Tôi đang ở giữa trong quá trình ba-ngày "ngắm-cưa."
Ngày đầu tiên là liếc nhìn-qua-vai,
như thế này này.
Rồi ngày mai, tôi sẽ mang ra thứ vũ khí bí mật này.
Bên này sẽ hỏi, "em muốn đi chơi chứ?"
Và bên này sẽ đáp lại là, "chắc chắn là chị muốn rồi."
Và rồi bên này sẽ tiếp là, "em chắc chứ?"
Và rồi bên này lại đáp lại, "có, em chắc mà." Và, "thật chứ?" Và, "đúng rồi."
Và, "em có muốn làm chuyện đó không?" "Có." "Em không biết nữa." "Có." "Không."
"Có." "Không." "Có." "Không." "Có." "Không." "Có." "Không." "Có."
"Không." "Có." "Không." "Có." "Không." "Có." "Không." "Có." "Không." "Có."
Này, mọi người đang nói về Sophie à?
Cô ấy có thầm thích tôi một chút. Nên mọi chuyện tuyệt lắm.
Oh, đó là thầm thích một chút,
'vì cậu là một anh chàng nhỏ bé đúng không?
Cô ấy rõ ràng là thích tôi mà, được chứ?
Cậu biết là tôi đã hành động cả tuần rồi mà.
Nhìn chằm chằm vào cô ấy như một anh chàng buồn bã bị mất kính áp tròng à?
Trong cái thế giới tưởng tượng của cậu
nơi mà phụ nữ ham muốn cậu hơn tôi,
thì cậu có nhiều múi cơ đẹp và một giọng nam trầm à?
Chà, anh biết gì không, Danny?
Ahem! Anh biết không, Danny?
Không có cách nào để biết cách phụ nữ thích ai mà.
Thật ra là có đấy.
Có một cái ứng dụng này gọi là Studscore
mà cánh phụ nữ có thể đáng giá khả năng làm chuyện đó
của mấy anh chàng mà họ đã từng ngủ cùng.
Anh bạn Danny được một con 8.
Cậu có chắc là không phải là số 8 nằm ngang,
tức là biểu tượng của sự vĩnh cửu không?
Có thể là tôi được một điểm vĩnh cửu đấy.
"Bạn biết mình sẽ nhận được gì,
và trong 24 giờ lúc nào cũng có."
Oh. Em nghe như là một nhà hàng của Denny vậy.
Oh. Justin cũng được một điểm 8...
và bằng một lời nhận xét rõ ràng được Nicki viết.
"Anh ấy ngọt ngào, tốt bụng,
và gần như cuối cùng cũng biết là mình đang làm gì."
Huh?
Mạng Internet không bao giờ nói dối cả...
Ngoại trừ cái nhận xét nói là cái quán bar này
là một "điểm nên tránh-không quyến rũ."
Tớ giữ nguyên lập trường về những điều mình viết.
Ý tớ là, trong này cái gì cũng xanh-với-da cam.
Bộ chỗ này là quả bí ngô à?
Sao cũng được. Cái ứng dụng này chỉ B.S thôi. (*viết tắt cho Bulls*&^ - vớ vẩn)
Điểm của cậu chắc sẽ còn thấp hơn nữa
nếu như nó bao gồm cô gái mà cậu giành lần tiên cho đấy.
May là, Carol không bao giờ là fan hâm mộ máy tính cả.
Đó 'là vì khi cậu làm chuyện đó, thì cô ấy đã là người cao tuổi rồi.
Ý tôi là chắc phải tầm 70.
Không phải. Không, cô ấy không như thế đâu, Bursk.
Ý tôi là cô ấy có thể được như thế, nhưng cô ấy mới mất gần đây rồi.
Mọi người ơi, tôi nghĩ là Sophie đang đến đấy.
Sophie đang đến đấy. Sophie đang đến kìa.
Thôi nào! Huh?!
- Tôi ghét cái quán này quá. - Xin lỗi nhé, Les.
Bọn em chỉ đang chờ để biết xem Sophie thích ai thôi.
Này, em nhìn tuyệt lắm đó.
Em cảm ơn. Nó là cái áo blazer may mắn của em đấy.
Vậy, uh, đây chắc hẳn là cái áo cậu mặc
khi được nhận vào Hogwarts có phải không?
Chào, Justin.
Chào, Sophie.
Bắt đầu bằng tên-đầu không có gì quan trọng đâu.
Cô ấy muốn nói chuyện với tôi đó.
Thật ra là em muốn nói chuyện với anh ấy.
Oh.
Uh, cậu biết không?
Justin, cho phép bọn tôi chứ?
Không vấn đề gì đâu mà.
Không, tôi sẽ chỉ đi vào văn phòng của mình
và xem xem cái máy hủy tài liệu của em có đựng vừa một chiếc blazer không.
Em chỉ muốn hỏi nhỏ thôi.
Oh, Chúa ơi. Em hồi hộp quá.
Chỉ là anh ấy quá ư là dễ thương.
Sao cơ?
Anh là bạn của anh ấy mà.
Liệu anh ấy có thật lòng nghiêm túc với cô bạn gái không?
Có... có chuyện gì đang xảy ra vậy?
Em có nhìn thấy chúng không vậy?
Mình yêu những giây phút này quá,
đến mức muốn có em bé với chúng luôn đó.
Thôi được.
Có. Justin và Nicki khá... rất nghiêm túc là đằng khác.
Oh. Thật là buồn quá.
Nhưng, uh, em biết đó, anh yêu đang độc thân đấy.
Cứ tiếp tục đi nếu như em không hề quan tâm.
Làm ơn nói với tôi là cái tai nhọn kiểu tiên của Justin
không đang áp vào cái cửa
để có nghe được toàn bộ câu chuyện nhá.
Oh, tôi nghe được từng từ một luôn!
Chỉ đừng làm to chuyện đi nhé, có được không?
Không bao giờ tôi muốn làm to chuyện cả.
Nhưng Katy Perry thì có đấy.
Mọi người, ăn mừng theo tốc độ-chậm nào.
Anh biết không, Nicki đã dạy tôi cách làm một người yêu tốt hơn rồi đấy.
Cô ấy dạy tôi bằng một hệ thống vỗ tay, được chứ.
Mỗi khi tôi làm gì sai, thì cô ấy sẽ vỗ tay, mọi người biết rồi đó?
Và bây giờ... một sự câm lặng chết người.
Thôi được rồi, anh bạn. Cậu biết gì không?
Nó không phải là hiện thực mà một cô gái lại chọn Justin thay vì tôi
khiến tôi phát hoảng.
Mà rõ ràng vì nó là tận thế rồi,
và còn rất nhiều việc trong cuộc sống mà tôi còn chưa làm được.
Ví dụ, tôi chưa từng được làm chuyện đó với một cô gái đến từ Bỉ,
và đó là đất nước duy nhất trên bản đồ của tôi
mà không có một cái đinh ghim ở phía trên đó.
Vậy, thế còn Nga?
Uh, Có. Cậu không nhớ Natasha sao?
- Mexico. - Uh, Rosario.
Có, tôi chỉ cuối cùng cũng đã muốn làm chuyện đó với một anh chàng gay...
hay một anh chàng thẳng nào đó đang túng thiếu.
Ý tớ là ăn mày đâu có quyền lực chọn trong hoàn cảnh này chứ.
Danny, anh cảm thấy thế nào
khi bây giờ sống trong thế giới của Justin Kearney vậy?
Không, không, không được. Thôi được, nhìn này. Được rồi.
Những anh chàng được cho phép
được nói về họ trong ngôi thứ ba
No comments yet. Be the first to leave one.