The first 200 lines.
Tên tôi là Zeynel.
Xin chào, Zeynel.
Tôi đến từ Thổ Nhĩ Kỳ.
Tôi ở đây được ba tháng rồi.
Tôi đang học ở trường đại học.
Tôi chuyển đến đây vì vợ tôi là người Thụy Điển
và cả con nhỏ nữa.
Xin cảm ơn. Mời người tiếp theo.
Hej, tên tôi là Hassan.
Xin chào, Hassan.
Tôi đến từ Iraq.
Tôi từng là một lỹ sư dân sự.
Uh... công việc tốt,
nhà rộng, gia đình rất tuyệt.
Nhưng người Mỹ đã đến.
Họ phá hủy mọi thứ.
Tất cả đã bị mất rồi.
Lại thêm nhiều bom Mỹ được chuyển đến.
Giết, chết chóc, tất cả mọi người trong làng.
Tất cả đám người Mỹ đó,
họ đã phá hỏng tất cả mọi thứ của tôi.
Xin cảm ơn anh. Mời người tiếp theo.
Xin chào... uh, hej.
Tên tôi là Bruce.
Xin chào, Bruce.
Xin chào.
Và, uh...
Tôi đến từ...
Canada?
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Hôm nay, tôi nghỉ ốm ở nhà.
Idag ar jag shitskriven.
Ngày mai, tôi sẽ đi đến Cơ quan Bảo hiểm Xã hội.
Imorgon ska jag...
- Chào anh. - Em à.
Có gì mới vậy?
Chỉ là, đang cố học tiếng nước của em, mèn ơi...
Có một điều anh nghĩ là đã hiểu bảng chữ cái rồi, em biết đó?
Nước em, có thêm tất cả những chữ cái này
mà có chấm trên đầu, là cái gì vậy?
Latta, Lotta... làm sao mọi người...
Lotta là tên một người phụ nữ,
và cái đó đánh vần là Latta.
Thôi nào anh, không cần nghiêm khắc với bản thân quá đâu mà.
Anh mới chỉ đang bắt đầu.
Rồi anh sẽ học được ngôn ngữ thôi mà.
Đúng, nhưng đấy là nếu như chuyến xe buýt dài đằng đẵng đó
không xử anh trước đó.
Nhưng mà, em biết không, anh cũng cảm thấy khá tuyệt
khi rời khỏi bố mẹ em một chút đó.
- Ừm, anh nghĩ thế thật à? - Ừ.
Chỉ thêm một tuần nữa thôi mà. Được chứ?
Rồi chúng ta sẽ chuyển về căn hộ của e...
căn hộ của chúng ta.
Oh, đúng. Chúng ta nhỉ.
Sẽ rất tuyệt mà, huh?
Xin chào đằng ấy nhé!
Nên, chúng ta mới phải ở đây một tháng.
Chúng ta cũng có căn hộ trong thành phố nhưng nó đang được, um...
stambyte.
Dạ, cháu rất xin lỗi, cháu đã cố gắng nhưng hoàn toàn không hiểu được
dù là một chút điều mọi người đang nói.
Họ đang thay hệ thống ống nước trong tòa nhà.
Hiểu rồi.
Đây là bánh mỳ quế mới-nướng này.
Cháu ăn một cái bánh mì quế nhé.
À không, cảm ơn ạ, cháu ghét quế lắm, nên...
Jassa.
Anh không hiểu. Làm sao mà lại ghét một gia vị được chứ?
- Đúng là có thể ghét diệt chủng với Hitler... - Ghét Hitler thì không sao. Nhưng bánh mì quế thì thật?
Chúng ta chuyển sang nói về Hitler rồi à?
Không, vẫn nói về quế ạ.
Q-U-Ế.
Con yêu à, đấy sẽ là một cái tên rất hay cho câu lạc bộ của con đó!
Gustaf ska oppna en...
Gustaf sắp sửa thành lập một câu lạc bộ reggae đấy.
Chẳng phải rất tuyệt sao?
Một câu lạc bộ reggae á?
Ở đâu vậy?
Em chưa chắc đâu, chị trắng ạ.
Em có tiền để làm vậy không?
Giờ thì chưa, em...
Em mới nghĩ ra ý tưởng đấy hôm qua thôi.
Nhưng đấy chẳng phải là một ý rất tuyệt sao?
Đấy chỉ là một ý tưởng thôi.
Bruce, anh nên nói chuyện với mấy người bạn nổi tiếng của mình
và rồi khuyên họ đầu tư một vài triệu đô-la vào câu lạc bộ reggae đó.
Anh hiểu em chứ, nhà vô địch?
Morakniv.
Chào!
Là Bruce, phải không?
Đúng.
Vậy, ở bang nào...
ở Canada là quê anh vậy?
Anh hiểu Canada lắm à hay... ?
Oh đúng, rất hiểu. Rất rất rất hiểu.
Đúng là lạ nhỉ?
Um... Tôi đến từ chỗ...
ở, ngay cạnh biên giới...
với nước Mỹ, Canada... chỗ biên giới đó.
Oof, đó... chỗ đó...
cuộc sống với mấy gã hàng xóm, đồ khốn, Mỹ đó có tệ lắm không?
Không, cũng không khó lắm đâu mà.
Nhưng anh ghét dân Mỹ mà.
Tất cả người Canada đều ghét người Mỹ cả.
Anh ghét họ mà.
Oh, trời ơi.
Chuyện gì vậy?
Là Will Ferrell.
Anh ấy đang ở Thụy Điển, và muốn mời chúng ta uống cà-fê ngày mai.
Đây là một cái tin nhắn rất tệ đấy.
Tại sao tin nhắn như vậy lại tệ?
Vì anh ấy là khách hàng cũ của anh.
Rõ ràng là anh ấy muốn cái gì đó thêm.
Đúng, vì anh ấy mời uống cà-fê mà.
Không đâu em. Không ai chỉ có muốn uống cà-fê hay giao lưu không đâu.
Họ đều luôn muốn một điều gì đó nữa.
Em nghĩ là chúng ta nên đi.
Tại sao?
Em chỉ muốn rời khỏi nhà thôi.
Chúng ta có thể đi, nhưng anh dám chắc với em là:
anh ấy muốn một cái gì đó của anh. Anh xin đảm bảo luôn.
Tất cả bọn họ luôn muốn một cái gì đó của anh mà.
Đúng...
em cũng muốn một cái gì đó của anh đấy.
- Anh không nghĩ đó là... - Sao vậy?
Bố mẹ em đang ở ngay phòng bên cạnh mà.
Chúng ta sẽ siêu yên lặng, được chứ?
Hiểu rồi.
Làm ơn mà...
Có chuyện gì vậy?
Có chuyện gì vậy?
- Ối, trời ơi. - Birger, có chuyện gì vậy anh?
- Bọn trẻ con rung gẫy của giường rồi. Lạy chúa tôi!
Nè...
Nếu mẹ với bố muốn thời gian riêng tư, thì cứ nói nhé ạ
Có thể hai người sẽ muốn đi xem phim hay làm gì đó...
Birger và mẹ á? Con đang cố tống khứ bố mẹ đấy à?
Chúa ơi, không phải! Con đâu có ý như vậy. Chỉ là...
Chỉ là con thấy khi tất cả chúng ta sống chung với nhau,
cứ như là chúng ta phải bò lên người nhau để sống vậy.
Bố con và mẹ đã không đi xem phim cùng nhau
từ hồi xem cái bộ phim mà có ma rồi.
- Tên là gì í nhỉ...? - Ý mẹ là, phim "Giác quan thứ sáu" ạ?
Ghostbusters!
Wow, đã rất lâu từ hồi cái phim đó được chình triếu ở rạp đấy ạ.
Thì, con biết mà...
Mọi chuyện không còn giống như xưa nữa rồi.
Hoàn toàn không có cảm giác như ngày xưa.
Vậy ngày xưa thì như thế nào ạ?
Bố con lúc đó quá ư là đẹp trai. Cao. Thuyền trưởng.
Và khi bố con đội cái mũ thuyền trưởng lên...
Chúa ơi, bố con thật quá là gợi cảm!
Ý mẹ là, ông ấy quá đẹp trai...
- Mẹ à! - Cái mũ đấy đâu rồi nhỉ!
Con nghĩ là mẹ rên đủ rồi đấy ạ.
Mm, bánh mì quế!
Chúng rất ngon đấy.
Em cảm ơn.
Không, em không thích... Thôi được.
Đây nhé.
Bọn chị sẽ đi hái quả việt quất để làm bánh. Hai người có muốn đi cùng không?
Ah! Ja!
Việt quất! Nghe rất tuyệt đó.
Wow, tiếng Thụy Điển của anh thật siêu đó.
Cảm ơn em.
Um... mọi người biết đó, anh chỉ...
Anh chỉ nghĩ là khi em...
em yêu một ai đó...
mà khiến họ là điều đầu tiên em nghĩ mỗi khi
tỉnh dậy vào sáng sớm
hay là điều cuối cùng
trước khi em đi nghỉ buổi tối,
thì ít nhất điều em có thể làm là...
học ngôn ngữ của người đó.
- Anh yêu em. - Em cũng yêu anh.
- Chúng ta đi chứ? - Ja.
Anh yêu em, rất nhiều.
Anh tạm thôi đi.
Em không hiểu câu đó nghĩa là gì.
Cô ấy tuyệt mà, phải không?
Thôi được, anh có thể thôi không đóng kịch rồi đấy.
- Kịch gì? - Thì cái màn Tôi-yêu-Thụy-Điển này này.
Trong một giây em đã nghĩ mình bị anh qua mặt đấy.
Không phải là kịch đâu.
Anh thật sự thích cuộc sống ở đây mà.
- Thật sao? - Đúng!
Có gì để không thích chứ?
Có thể đi hái việt quất, nhà xí phụ...
được nghỉ một năm nếu như có em bé.
Mà kể cả khi em không có em bé. Hm?
Thì cứ nghỉ một năm!
Lúc nào cũng có gia đình ở bên.
Anh nghĩ...
không quá nhiều,
mà cũng không quá ít.
Ý anh là, cuộc sống bên này là như vậy mà.
Mà em hỏi này, làm sao mà anh giỏi tiếng Thụy Điển vậy?
Rất dễ thôi.
Latt som en platt!
No comments yet. Be the first to leave one.