The first 200 lines.
Lần đầu tiên tôi được xem một cuốn phim ở Viện Tư liệu phim Pháp...
... tôi đã nghĩ chỉ có người Pháp...
... mới cất giữ một cuốn phim bên trong một cung điện.
Cuốn phim đó là "Shock Corridor" của Sam Fuller.
Những hình ảnh của nó đầy năng lực, dường như là thôi miên người ta vậy.
Năm đó tôi 20 tuổi. Đó là những năm cuối của thập kỷ 60.
Tôi tới Paris một năm để học tiếng Pháp.
Tại đây tôi đã nhận được những tri thức thật sự của mình.
Tôi đã trở thành thành viên của một loại giống như là hội tam điểm.
Hội tam điểm của những người mê phim.
Mà chúng tôi gọi là "Những tín đồ phim."
Tôi là một trong những kẻ tham lam nhất...
... những kẻ mà bạn luôn thấy họ ngồi sát màn hình nhất.
Sao chúng tôi lại ngồi sát vậy?
Có lẽ vì chúng tôi muốn nhận được những hình ảnh trước nhất,
khi chúng vẫn còn mới, còn tươi...
... trước khi chúng tới với những hàng người phía sau.
Trước khi chúng được đưa tới hàng này qua hàng khác,
khán giả này tới khán giả khác, cho tới khi, rách nát, tả tơi,
rồi quay về phòng chiếu.
Cũng có lẽ, màn ảnh thật ra là một cái bình phong.
Nó che chắn chúng ta khỏi thế giới.
Nhưng rồi có một buổi chiều,
vào mùa xuân năm 1968,
khi cuộc đời cuối cùng đã nổ tung qua màn ảnh.
Vì những liên kết mờ ám
cho những lợi ích mơ hồ,
Bộ trưởng Malreaux đã đẩy...
... Henri Langlois ra khỏi Viện Tư liệu phim Pháp.
Điện Chaillot đã đem đến cho tất cả ta một ý niệm công bằng và tự do...
về nền văn hóa phim ảnh.
Bây giờ, vì những lý lẽ quan liêu, kẻ thù chính của nền văn minh...
... đã bóp chết thành trì tự do.
Hãy kháng cự họ!
- Tự do không được cho không! - Cần phải giành lấy!
Và những ai yêu phim ảnh...
- Trong nước Pháp. - Và ở nước ngoài.
Sát cánh bên các bạn.
Sát cánh bên Henry Langlois!
Henri Langlois thành lập Viện Tư liệu phim.
Bởi vì ông muốn trình chiếu phim ảnh...
... thay vì để chúng mục nát trong một hầm mộ nào đó.
Ông chiếu bất kỳ phim gì, tốt, xấu, cũ, mới...
phim câm, viễn tây, kinh dị.
Tất cả những nhà làm phim đợt sóng mới tới đây để học hỏi họ.
Đây chính là nơi điện ảnh hiện đại được sinh ra.
Những gì dối trá đằng sau:
cảnh sát!
Langlois bị chính phủ cách chức.
Mỗi tín đồ phim ở Paris trở thành một người phản kháng.
Đó là cuộc cách mạng văn hóa của chính chúng tôi.
Xin lỗi...
Anh có thể lấy cái này ra được không?
- Nó dính vào môi tôi. - Sao?
Anh có thể gỡ điếu thuốc dùm tôi được không? Nó bị dính.
Vâng, vâng...
Tất nhiên.
Xin lỗi.
- Anh là người gì? Người Anh? - Không, tôi là người Mỹ.
Bây giờ anh bỏ nó được rồi.
- Anh tên gì? - Matthew.
Anh xuất hiện ở đây nhiều lắm. Nhưng anh chưa từng nói chuyện với ai.
Sao lúc nào anh cũng một mình vậy?
Thật tình tôi không quen ai hết.
Sao cô lại bị xích vô cửa vậy?
Tôi không bị xích vô cửa.
Anh thật trong sáng.
Đối với những ai mê phim nhiều như vậy.
Anh biết Jacques không?
Nếu cứt có thể ỉa, thì mùi cũng giống như Jacques vậy.
Anh tôi tới nói chuyện với hắn.
Khi ảnh quay lại, anh có thể ngửi thấy Jacques trên người ảnh.
Giống như trong chuồng heo vậy.
- Cô nói tiếng Anh hay thiệt đó. - Sao?
- Cô nói tiếng Anh hay thiệt đó. - Mẹ tôi là người Anh.
- Kia là Theo. Khi tôi giới thiệu anh, cứ... ngửi anh ấy. - Thôi mà.
Truffaut, Godard, Charbol, Rivette...
và Renoir, Jean Rouch, Rohmer đều ở đây.
Signoret, Jean Marais và Chúa mới biết còn ai nữa.
Marcel Carne nữa.
Sao Carne lại tới đây?
Ta phải làm gì? Ở lại hay đi?
Tôi không biết.
Theo. Đây là Matthew.
- Anh đã đúng, ảnh là người Mỹ. - Chào.
Tôi đã thấy anh ở đây. Anh đã tới xem tất cả phim của Nicholas Ray.
Vâng, tôi thật sự thích phim của ông ta.
- Phim gì? "They Live By Night"? - Còn nữa như...
"Johnny Guitar" và "Rebel Without A Cause".
- Anh biết Goddard viết gì về ổng không? - Không, viết gì?
"Nicholas Ray là điện ảnh."
- Em làm gì vậy? - Em?
Đi theo anh! Nhanh!
Phát xít!
- Khốn nạn! - Thối tha!
Và đó là cách mà tôi gặp Theo và Isabelle lần đầu.
Tôi có thể nghe tim mình đập thình thịch.
Tôi không biết đó là tại vì tôi vừa bị cảnh sát rượt.
hay tại vì tôi đã yêu mến những người bạn mới.
Khi chúng tôi đi dạo và nói chuyện
về chính trị, về phim ảnh,
và tại sao người Pháp không bao giờ có được những ban nhạc rock hay...
- Anh đói quá. - Em quên bánh mì sandwich rồi.
Tôi còn không muốn đêm đó qua đi.
- Cám ơn. - Anh có đem gì không?
Không, tôi không sao. Xin cứ ăn đi.
Đừng lo cho tôi.
- Không, tôi thật sự không đói. - Tôi đã bẻ ra rồi. Cầm đi.
- Cô thật tử tế, nhưng... - Hãy nhận khi được cho!
Cám ơn.
Theo. Anh không có gì cho Matthew sao?
- Anh ấy không cần. - Em đã cho một phần ba của em rồi.
Thật ra, tôi không tới đây để ăn sandwich của hai người.
- Anh ấy không cần nó. - Có đó.
- Anh ấy chỉ quá lịch sự thôi. - Hai người đều rất tử tế.
- Chính xác là anh từ đâu tới? - San Diego.
Còn hai người? Có phải cả hai đều sinh ra ở Paris?
Tôi vào đời trên đại lộ Champs-Elysees. Năm 1959.
Trên lề đường.
Anh có biết những lời đầu tiên của tôi là gì không?
Không, gì?
"Báo Diễn Đàn New York đây."
"Diễn Đàn New York đây."
- "Báo Diễn Đàn New York đây." - "Diễn Đàn New York đây."
Có muốn tới La Mã cùng tôi không?
Đây nè, ngay đây. Đây!
Không, đằng kia!
- Tạm biệt, Matthew. - Tạm biệt.
Mẹ thân yêu:
Lần này con có tin mới.
Con vừa gặp những người bạn Pháp đầu tiên.
- Alô? - Matthew?
Ai vậy?
- Đừng nghi ngờ. Là tôi đây. - Theo?
Tôi có đánh thức anh không?
- Tôi đã thức lâu lắm rồi. - Giọng anh nghe không giống vậy.
Buổi sáng giọng tôi luôn nghe như vậy.
Tôi phải gọi sớm, tôi có buổi học lúc 9 giờ.
Tối mai anh có muốn ăn tối cùng tôi và Isa không?
Ăn tối ở nhà hàng hả?
Không, không phải nhà hàng. Ở đây. Ở nhà.
Vâng, chắc rồi, tuyệt lắm.
Đồng ý hả? Được rồi.
Theo, bỏ điện thoại xuống. Đã 9 giờ rồi.
Gặp chúng tôi uống nước trước. Ở quán Respite. Sáu giờ.
Anh biết chỗ không?
- Đại lộ Saint-Germain? - Tới đó lúc sáu giờ.
Hey!
- Tầng ba! - Tầng ba?
Ở đó có đủ chỗ cho tất cả chúng ta.
Theo và tôi hay lây lắm!
- Chúng tôi rất hay lây. - Hay lây?
Anh không nên theo chúng tôi!
- Đẹp quá. - Anh nghĩ vậy sao?
Chúc may mắn.
Chào Mẹ.
Con làm gì ở đây?
- Chúng con ăn tối. - Sao?
Với Matthew.
- Isabelle không có nói sao? - Matthew nào?
Đây là Matthew.
Ảnh là bạn mới của chúng con. Matthew, đây là mẹ tôi.
- Rất hân hạnh được biết cậu. - Cháu cũng vậy.
Cậu là người Mỹ, phải không?
Vâng, cháu tới từ California.
Matthew sống ở một khách sạn sinh viên bẩn thỉu. Ở đường Malebranche.
Vì vậy con mời ảnh tới ăn tối.
Có gì sai?
Mẹ biết nói gì? Mẹ chỉ nấu ăn cho hai người
và bây giờ lại có tới năm.
Theo không có nói với Mẹ sao?
Không, nó không nói. Và con cũng không.
Trong đầu anh có óc không? Hay chỉ là bã đậu?
Lẽ ra em phải nói với Mẹ!
Anh điên rồi!
Đồ chồn cái, bò cái, con gái hư...
Hai đứa có im ngay không?
Tôi phải xin lỗi vì cách cư xử của các con tôi.
Không, cháu mới là người phải xin lỗi.
Xin đừng vì cháu mà rút phần của cô ra.
Thật ngọt ngào, cháu không có gì đáng trách.
Để tôi ngắm anh.
Được rồi, tôi muốn anh gây ấn tượng tốt với Cha.
Cha, là con đây.
Chúng ta sắp ăn.
Còn Viện Tư liệu phim thì sao?
Đóng cửa cho tới khi có thông báo mới.
Cha không thấy mình có khách sao?
Đây là Matthew.
- Thưa ông. - Matthew.
Tối nay Matthew ăn tối cùng chúng ta.
Matthew nhỏ của tôi. Cảm xúc giống như một đứa bé.
Nó không chọn một giờ tốt, thích đáng để bước vào thế giới này.
Chẳng bì với nhà thơ nghèo khổ.
Nhưng khi nó đến,
khi nó hạ cố đến đây, thì anh biết nó...
Anh bạn trẻ, tôi đang nói chuyện với cháu. Tôi tưởng là cháu đang nghe.
Cháu đang nghe. Cháu xin lỗi.
Sao?
Không có gì, cháu chỉ...
No comments yet. Be the first to leave one.