The first 200 lines.
Họ có bảo anh phải mua đồng phục không?
Có, nhưng tôi định mua với số tiền sau khi làm việc ở đây.
Không, không. Anh không thể làm việc mà không mặc đồng phục.
Nhưng làm sao tôi mua được mà không có tiền chứ?
- Anh không có tiền ư? - Không.
Đó là tại sao tôi nhận công việc này. Là để kiếm tiền.
Đó là lý do tại sao tôi đến nước Mỹ.
- Để trở thành một nhân vật tầm vóc. - Tầm cỡ chứ không phải tầm vóc.
Tôi cố gắng không sống trong quá khứ. Kể từ khi đến Mỹ tôi chỉ sống với hiện tại.
Đúng vậy, nhưng “tầm vóc” thì chả có nghĩa gì cả.
Đây là tòa nhà chính.
Phòng hành chính, phòng diễn thuyết và phòng thí nghiệm.
Anh chỉ phải lau sàn ở đây thôi.
Đừng để ý tới mấy cái lồng hay những con vật trong lồng.
Những nhà nghiên cứu sẽ chăm sóc chúng.
Anh biết đấy, họ nghiên cứu về hành vi động vật.
Hành vi ư, trong lồng, chúng chỉ có hành vi như tù nhân thôi.
Tôi khuyên anh một câu. Đừng nghĩ ngợi quá nhiều.
Dù anh có làm bất cứ điều gì, đừng bận tâm đến các vị giáo sư.
Họ chính là những nhân vật tầm cỡ ở trong này.
Hãy bước cẩn thận.
Đây là phòng rửa tội.
Tôi đi lấy rác.
Loài chim gì vậy?
Hả?
Nó cắn đấy. Hãy cẩn thận.
Mày là chim hay chó?
Con chim này, sao nó lại ở đây?
Paulie là một dự án cũ của tiến sĩ Reingold.
Nhưng không thành công. Mất rất nhiều tiền hay đại loại thế. Tôi cũng không nhớ nữa.
Con chim này không ăn, nó còn mất cả lông nữa.
Đừng bận tâm về nó.
Lại đây, đây là chỗ lò thiêu.
Cậu bảo tớ làm bà tiên đỡ đầu.
Cho nên là bà tiên đỡ đầu của cậu, tớ ra lệnh cho cậu phải đi ngủ ngay.
Ngủ đi, Marie.
Coi nào, tớ sẽ ở đây mà.
Ngủ ngon, Marie. Tớ cũng rất yêu cậu.
Được rồi, sáng mai gặp lại nhé.
Này, ngươi là ai?
Ngươi làm gì ở đây? Hãy cút ra khỏi đây!
Đi đi! Hãy để ta một mình! Đừng có quay lại nữa!
Virgil, đầu tiên là nó hát. Giờ thì nó nói.
Thôi chuyện vớ vẩn với con vẹt đi.
Tập trung làm việc của anh, nếu anh không muốn cả hai ta đều bị đuổi việc.
M.A.
Xin chào.
Thức ăn gồm có các loại hạt,
hạt cứng, sâu bọ.
Đàn chim thường được thấy trên những cây xoài,
ăn trái chín.
Xoài.
Cám ơn nhiều.
Để xem nào.
Bữa trưa nay có gì nhỉ?
Nào, vài quả chuối to bự,
mấy quả đu đủ béo tròn...
... và... những trái xoài ngon tuyệt.
Ồ, đây rồi, quả này trông được đấy.
Màu vàng bên trong.
Ồ, hẳn sẽ ngon lắm đây.
Này chim, mày có thích ăn xoài không?
Hả? Thiệt là ngọt ta ơi...
Rất tốt cho việc mọc lại lông.
Muốn cắn miếng không? Hả?
Nói “xoài” đi.
Xoài.
Ồ, được thôi.
Mum.
Thôi được rồi! XOÀI XOÀI XOÀI!
Xờ oai xoai huyền xoài. Anh vui lòng rồi chứ?
Ôi, lạy chúa.
Anh đã đẩy tôi đến mức này đấy. Chỉ vì một miếng xoài mà tôi đã để lộ bản thân.
Không thể tin được. Mày biết nói ư?
Tin tôi đi, ngài Tolstoy, nhưng đừng có quên mấy cái kia, xoài ấy.
Đưa đây cho ta, đồ con khỉ kia.
- Ồ. - Chim à?
Lạy chúa tôi.
Tên mày là gì, chim? Nói với tao đi, chim.
Chim.
Ừ, chắc là bài kiểm tra về da...
- Xin lỗi, ngài là tiến sĩ Reingold ạ? - Phải.
- Tôi là Misha Belenkoff. - Xin chào.
- Tôi muốn hỏi ông về một con vẹt. - Vẹt à?
Con vẹt ở... ở... dưới tầng hầm.
Chắc không phải từ này. Ừ...
- Có một con chim ở đây. - Hử.
Một con vẹt xanh.
Ồ, con vẹt bé bé đó hả. Nó vẫn ở với chúng ta ư?
Vâng, tôi đến nói với ông. Nó đã làm tôi sửng sốt.
Con vẹt đó biết nói.
- Không, nó chỉ nhại lại mà thôi. - Nhại à, nhại là cái gì?
Nó chỉ lặp lại những gì anh nói. Nó không biết nói.
Không, nó hiểu đấy. Tiến sĩ, con vẹt này có trí khôn.
Tôi biết...
Tôi coi trọng sự quan tâm của anh...
- Belenkoff. - Belenkoff.
Nhưng anh có thấy những người này không?
Đây là cái họ làm. Đây là cái tôi làm.
Anh nghĩ là con chim đó với cái trí khôn đó...
... thì sẽ có người để ý sao?
Tôi biết con chim này nói được. Nó còn có thể hát được nữa.
Nó hiểu lời nói. Thậm chí còn chửi tôi.
Nó gọi tôi là "đồ con khỉ".
Nó nói được.
Tôi có thể chứng tỏ điều đó.
Mày có muốn ăn xoài không?
Xoài.
Nói đi.
Nói đi.
Không, xin ngài hãy nghe tôi.
Có lẽ nếu tôi giải thích tốt hơn. Có lẽ nếu tôi nói...
Tôi nghĩ anh nói đủ rồi đấy. Hãy để chúng tôi làm việc của tôi còn anh làm việc của anh.
Đại loại như nhặt rác chẳng hạn.
Tuyệt. Giờ thì cả hai dính vào rắc rối rồi.
Mày bị sao thế hả?
Mày biết đấy, có lẽ họ nên nhồi bông mày,
moi hết ruột gan mày ra, nhồi bọt mày và gắn mày lên một cái cây giả.
Tao nghĩ là mày đang cô đơn. Tao cũng vậy.
Hồi ở Nga, tao là giáo viên dạy văn.
Còn ở Mỹ, tao là người dọn phân chim.
Tao nhớ từ ngữ quá.
Tao nhớ tiếng Nga.
Tao chỉ muốn có ai đó tâm sự cùng.
- Hãy tham gia câu lạc bộ đi. - Gì cơ?
Tôi nói, hãy tham gia một câu lạc bộ.
Vậy là tao không điên. Mày biết nói.
- Dĩ nhiên là tôi biết nói. - Vậy tại sao mày không nói?
Bởi vì nói chuyện sẽ làm anh gặp nhiều phiền phức.
- Phiền phức gì? - Đó là cả một câu chuyện dài.
Tao là người Nga.
Người Nga thích những câu chuyện dài.
Được rồi, ngài Chekhov. Ngồi xuống.
Tất cả bắt đầu từ Marie.
Cái người trong bài hát.
Đúng. Cái người trong bài hát.
Marie!
Marie, xem ông nội tặng gì cho con này.
- Ô... ô... ông! - Cháu gái xinh đẹp của ta.
Ô... ông mang gì thế... thế ạ?
Nhìn vào giỏ này con.
Tôi mở mắt, và cô ấy đây.
Ch... chim.
Tôi không biết sinh vật này là gì Nhưng tôi thích nó.
Bố nghĩ nên cho con bé có người nói chuyện cùng. Bố đặt tên nó là Paulie.
P... Paulie xinh đẹp.
Marie xinh đẹp.
Mày muốn... muốn... không?
Chỉ trộn một chút thôi, được chứ?
Đ... được.
X... xuống đi.
M... m... mày thích không?
T... t... tốt.
N... n... ngoan lắm.
Marie, giúp mẹ một tí?
Cái này để vào khay bằng kính. Cái này để trong bát, được chứ?
Này, Jerry. Anh đã uống gì chưa?
- Nào các chàng trai. - Oh, thật tuyệt. Cảm ơn.
Marie, con bỏ con chim khỏi bàn được không?
Marie.
- Paulie giúp... giúp con. - Nó giúp con. Mẹ biết. Mẹ biết.
Tại sao hai đứa không ra ngoài chơi cho tới khi bố về nhỉ?
M... m... mày thích không?
Đợi i... i... cho đến khi cha thấy mày.
Cô bé đây. Cô bé đây.
Cô bé lớn lên đấy. Chào, Thỏ con.
- Chào con? - Chào bố đi, Marie.
Bắt tay trước rồi ôm hôn sau nhé, được không?
Ồ, bắt tay mạnh đấy.
Này.
Con lấy con chim này ở đâu?
Ô... ông nội m... mua cho con.
T... t... tên nó là Paulie.
P... Paulie cũng m... muốn một nụ hôn.
Được.
Con ngủ ngoan nhé.
Anh không thể tin được. Chuyện này mà em lại không nói với anh.
Em đã muốn viết cho anh.
- Vậy sao em không viết? - Em không biết phải viết thế nào.
Con bé đã khá lên chưa? Nó không hết nói lắp à?
Không, nhưng nếu anh tạo áp lực quá, con bé sẽ không chữa được đâu.
Anh không nghĩ là mình đã tạo đủ áp lực cho con bé.
Em không thể chịu nổi con như thế. Em không thể!
Chuyện gì xảy ra nếu nó đến trường? Anh có nghĩ là nó sẽ bị trêu chọc không?
Anh đảm bảo với em. Con bé sẽ khỏi.
Nào. Vậy ta sẽ làm gì?
Anh chỉ nghĩ là em đừng có quá bao bọc con bé, sẽ chẳng ích gì đâu.
Tốt. Tốt. Vậy là ta chỉ cần ra lệnh bảo con bé “Đừng lắp bắp nữa”. Thế là xong.
Được, m... m... mày là bà tiên đỡ đầu.
Và... và tao là công... công chúa.
Chúng ta sống trong một lâu đài to.
Và... và... tao có rất... rất nhiều bộ váy công chúa.
Được... được rồi, mẹ đỡ đầu, Làm... làm con nói đúng đi.
Và... và hãy... hãy nhanh lên.
Được rồi, Marie. Cứ từ từ, không phải vội nhé?
Đây là một...
... con... bướm.
Trái banh.
Ừ, cô nói này.
Cô sẽ cho cháu mang bộ thẻ này về nhà.
No comments yet. Be the first to leave one.