The first 200 lines.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi.
27 LẦN CƯỚI
Mozart lần đầu sáng tác âm nhạc...
khi ông ấy mới chỉ có năm tuổi.
Picasso bắt đầu khám phá được tài năng hội họa của mình...
- khi ông lên chín tuổi. - Oh. cảm ơn.
- Oh! - Tiger Woods đã thực hiện đánh bóng lần đầu...
thành công ngay trước khi anh ấy tròn hai tuổi.
Còn tôi? Tôi đã tìm được mục đích của đời mình khi tôi lên tám tuổi.
Lúc đó tôi đang ở tại nhà thờ St. Thomas ngay bên cạnh Hyatt Regency tại Weehawken, New Jersey.
Đó là đám cưới chị họ Lisa của tôi.
Đây, bố. Cứ để con.
Đó là sự kiện lớn đầu tiên đối với với gia đình chúng tôi sau khi mẹ mất...
và bố vẫn chưa thực sự hồi phục lắm.
Bố ơi, bố dẫn con đi vệ sinh được không ạ? Con cần đi ạ.
Uh, thôi nào, Tess. Chị sẽ dẫn em đi.
Tệ thật! Oh, chết tiệt!
- Oh, Janey, chị xin lỗi. - Không sao ạ. Ở nhà em có truyền hình cáp ạ.
Mình phải làm sao bây giờ? Mình phải làm c--
cái chết tiệt gì bây giờ?
Cảm ơn em nhiều lắm, em yêu. Em đúng là người hùng của ngày hôm nay.
Janey, em đỡ váy cho chị nhé.
Và chính giây phút đó. Chính là khoảnh khắc khiến tôi yêu say đắm các đám cưới.
Và tôi biết là mình phải luôn giúp đỡ ai đó trong ngày trọng đại nhất cuộc đời họ.
Và tôi không thể chờ được đến ngày trọng đại của mình.
Oh, Jane, lộng lẫy quá. Thực sự đấy. Cái váy thật hoàn hảo.
Chúa ơi. Cô trông đẹp tuyệt.
Thật ư? Chị thực sự nghĩ vậy sao?
Chiếc váy tuyệt lắm, cứ như là được may riêng cho bạn vậy.
- Điện thoại của chị này. Là của cô dâu ạ. - Oh, tuyệt vời.
Cảm ơn em. Chào, Suzanne.
- Jane, chiếc váy có ổn không? - Yeah. họ vừa mới chỉnh lại xong.
- Vừa chứ? - Ổn rồi. Thật may mắn là ta mặc cùng cỡ.
- Cậu đến luôn được chứ? - Tớ mang đến cho cậu ngay đây.
- Đừng lo nghĩ gì cả. Hôm nay là ngày của cậu. - Cảm ơn, Jane.
Mau lên nào. Rời khỏi đây thôi.
Cậu đây rồi! Trông cậu tuyệt lắm.
- Cảm ơn! - Okay. Đi nào. Đi thôi.
Oh. Đây này.
- Cái gì đây? - Tớ mang cho cậu một cái khăn quàng, thuốc nhỏ mắt, dược phẩm Tylenol...
- và một cặp khuyên tai của tớ. - Ooh.
- Còn về tóc của cậu-- - Sao? Mụ đó bảo "buộc lên". Nên tớ búi rồi.
Okay. Tới đó tớ sẽ sửa cho cậu sau.
Những cái gì đây?
Nhanh lên nào.
Những chiếc váy này thật đẹp đúng không? Và điều tuyệt nhất là...
- cậu có thể cắt ngắn và mặc lại lần nữa. - Đúng vậy. Quả là chuẩn.
Cười lên nào.
Okay. Xin lỗi cô. Cô gái ở bên phải í-
Chúng ta đều có mặt tại đây hôm nay để chúc mừng sự thành hôn của...
Suzanne và Greg.
Đây là một khoảng khắc đáng mừng...
khi chúng ta có vinh dự được đưa hai con người này đến với nhau...
để được kết hôn hòa hợp.
- Oh, wow. - Xin lỗi.
Taxi!
Tuyệt vời.
Cảm ơn. 31 Phố Water. Khu Brooklyn.
Okay. Tôi sẽ trả anh chẵn 300$...
- cho cả tối nay với một điều kiện-- - Yeah.
Anh không được nhìn vào gương chiếu hậu hoặc tôi sẽ trừ tiền.
- Đồng ý chứ? Tốt. - Yeah.
Cô đang làm cái gì đấy?
Này. Anh vừa lãng phí 20$ đấy.
Tôi-- đâu có ai nhìn không.
Tôi sẽ trở lại ngay.
Cảm ơn Chúa là cậu đã tới. Tớ đang phát hoảng đây.
- Tớ quên mất cái đó rồi.. - Oh! Um--
Tớ có mang thêm đây. Đừng lo.
- Hoàn hảo. - Cảm ơn cậu.
- Chào cậu! - Chào cậu!
Những chiếc váy này thật tuyệt đúng không? Và điều tuyệt nhất là cậu chỉ cần chỉnh sửa một chút là có thể thoải mái mặc lại.
Cậu nói chỉ có chuẩn.
Chúng ta đã cùng góp mặt tại đây để cùng tác hợp hai con người...
- Shari Rabinowitz-- - và Prakash Maharasti...
hay bạn bè còn gọi anh là "Woody."
Shari và Prakash rất vui mừng khi các bạn đã có thể tới đây hôm nay-
Anh đang làm gì vậy? Đi vào xe đi! Nhanh lên!
Đi! Đi thôi! Lẹ lên!
- Cô vào chưa? - Yeah.
Này! Này! Anh chỉ còn có 260$ thôi đấy.
Anh có muốn tiếp tục như vậy không?
- Không! - Được rồi, tiếp tục đi.
Okay. Cậu thích anh nào? Chàng tóc đen hay tóc vàng?
Tớ khá là thích anh chàng tóc vàng. Không nói dối đâu.
Casey, cậu không thể không 'làm' anh chàng nào khi đi dự đám cưới à?
Cậu đùa đấy? Lý do duy nhất để phải mặc bộ váy xấu xí này..
là để cho một anh chàng phù rể say xỉn nào đó có thể dùng răng xé vụn nó ra.
Bây giờ là mấy giờ rồi? Well, tôi sẽ chỉ ở lại được thêm khoảng hai giờ nữa thôi, nên--
Tôi sẽ gọi lại sau.
Chúa ơi!
Whoo!
Whoo!
Whoo! Whoo!
# Lovely is the feeling now #
Này! Cô nhầm giày rồi! Chờ một chút. Sai giày rồi.
Ziggy! Sao vậy?
# Temperature's rising now #
- Ha! - # Power #
Ồ! Khỉ thật!
Jane ơi, tớ đói bụng quá. Cậu đã ăn gì chưa?
- Oh, yeah. - Trông chúng ngon lắm. Nhưng tớ vẫn chưa được ăn gì cả.
Và để tớ khuyên cậu điều này, đừng bao giờ uống rượu Moet khi bụng rỗng cả.
Tớ sẽ bảo luôn. Ồ. Ra ngay hết đấy.
- Cậu đã gặp bà của tớ chưa? - Yeah. Bà ấy tuyệt lắm. Tớ rất thích bà ấy.
- Tớ nghĩ là bà ấy đang rất vui. - Oh, đúng. Rất vui là đằng khác.
# Don't stop till you get enough #
- # Keep on with the force # - Whoo-hoo!
# Don't stop till you get enough Keep on, baby #
# Don't stop till you get enough #
- Jane, cậu dính cái gì trên trán vậy? - Oh.
Tôi muốn giành cơ hội hiếm có này để chân thành cảm ơn một cô gái...
rất giỏi và vô cùng sáng tạo.
Cô ấy không chỉ là người tổ chức bữa tiệc đính hôn của tôi Mà còn là người đã giúp tôi thiết kế thiệp cưới --
Cô ấy không chỉ đã cùng tôi đi đến chỗ đồ ăn, tiệm hoa, hiệu bánh cưới-
mà còn tới tám cửa hàng áo cưới khác nhau...
nơi mà cô ấy đã giúp tôi vượt qua được mặc cảm--
khi tôi thử hết bộ váy này tới bộ váy khác.
Vậy nên, cảm ơn cậu, Jane!
Cảm ơn cậu rất nhiều, Jane.
Được rồi! Mọi người sẵn sàng chưa?
Cô ấy ổn chứ?
Cô ấy ổn chứ?
Whoa, whoa, whoa. Thư giãn nào. Nhẹ nhàng thôi.
Cô không muốn cử động nhiều đâu. Okay. Vết thương khá là nghiêm trọng đấy.
Tôi cần cô đi lấy một chút đá lạnh. Còn cô, lấy cho tôi một chai rượu 100 độ...
và một cái gì đó để cô ấy ngậm được--Nhanh lên!
Được rồi. Cô ấy vẫn ổn, mọi người à.
Chỉ hơi u đầu một chút. Mọi người cứ tiếp tục đi.
Anh bác sĩ à?
Không, nhưng hai cô Tweedledee và "Tweedledrunk" đang làm phiền tôi, nên--
- Okay. Cô còn nhớ được tên của mình không? - Jane.
Jane. Tôi tên Kevin.
Hmm. Cảm ơn anh đã giúp tôi.
- Chắc chắn rồi. Ổn chứ? - Uh-huh.
- Okay. Cô có ổn không? - Tôi khỏe rồi.
Được rồi.
Whoa, whoa. Okay. Sao ta không gọi cho cô một chiếc taxi nhỉ?
Được rồi. Từ từ chậm rãi. Đi nào.
# That I'm irresponsibly mad #
# For you ##
Tiện thể là, tôi rất thích cái quần 'lọt khe' của cô.
Lúc nãy cô đã chạy qua chỗ tôi. Tôi đã nhìn thấy cô thay đồ
Cô tham dự cùng lúc hai đám cưới trong đêm nay đúng không?
- Cô không nghĩ là thế hơi phiền phức à? - Họ đều là bạn tốt...
và đám cưới của họ cùng diễn ra vào cùng một tối, thì anh bảo tôi phải làm thế nào?
Oh, không. Đó không phải phần phiền phức. Sao cô chịu đựng được việc đó?
- Ý tôi là, một đám cưới không đủ tệ sao? - Tôi rất thích đám cưới. Luôn luôn như vậy rồi.
- Thật ư? - Yeah.
Cô thích phần nào, sự vui vẻ gượng gạo, nhạc chán hay thức ăn dở tệ?
Thật ra là, để được gặp những những người vui tính giống anh.
Tình yêu là nhẫn nại. Tình yêu là đẹp đẽ. Tình yêu nghĩa là cô sẽ dần mất đi lý trí.
- Anh làm nghề gì vậy? - Tôi là nhà báo.
Phải rồi.
- Nhà tôi ở đây rồi. - Để tôi đỡ được rồi.
- Không. Cứ để tôi. - Chắc chứ??
Yeah.
Được rồi, chàng trai. 140$ Anh biết tội của mình rồi đấy.
Này! Sao-- Không. Anh ta sẽ quay lại. Chờ nhé.
Cô không nghĩ đó là một nghi thức quá phiền hà đối với một thứ--
Và hãy đối diện hiện thực-- Chỉ có khoảng 50-50 cơ hội để họ vẫn còn có thể sống được với nhau.
Mới lạ thật đấy. Một người đàn ông không tin vào hôn nhân.
- Tôi chỉ đang cố chỉ ra sự giả tạo của khung cảnh. - Oh.
Cao thượng thật. Liệu anh có muốn đi quanh...
để kể với bọn trẻ con là ông già Nô-en là không có thật không?
'Bởi có ai đó cần phải nói rõ cái điều chết tiệt đó ra cơ.
Vậy là cô đồng ý là niềm tin vào hôn nhân cũng chỉ như lũ trẻ con tin vào ông già Nô-en.
Không, tôi--
Tôi không biết tại sao mình lại tranh cãi vấn đề này với một người lạ.
Nhưng, phải vậy, hôn nhân cũng như mọi thứ tốt đẹp và quan trọng khác, không hề dễ dàng.
Còn những lời chỉ trích thì quá dễ dàng.
- Rất vui được gặp anh. - Tạm biệt.
Yeah.
Cô có thêm đám cưới nào nữa vào tuần sau không?
- Tôi phải đi đây. - Nhân tiện, cô đã đến bao nhiêu đám cưới rồi?
- Giống như sân bóng chày vậy. - Chúc ngủ ngon.
- Này, anh biết không? Anh có thể-- - Yeah?
- Thôi quên đi. - Yup.
Được rồi.
Cái chết. Sự tàn phá. Lời thề đám cưới. Yea.
Tới đây nào.
Oh.
Jeter hit a walk-off in the ninth. Did you see it? Jeter rời đi vào tháng 9. Cậu biết chứ?
Không. Tớ phải làm việc tối thứ 7 mà, nhớ chứ?
- Đây. Từ cặp đôi hạnh phúc. - Ồ, phải rồi.
You were eating coconut cake and doing the Electric Slide. Cậu đã ăn bánh dừa và nhảy điện nhảy Điện Giật.
- Vậy mọi chuyện sao rồi? - Oh, xem nào.
Cô dâu mặc một chiếc áo dài long lanh như mắt chú rể...
khi anh ta nhìn thấy cô ấy đi tới xuyên qua những cánh hồng.
Và cậu không 'làm' được gì à?
Mục Commitments - Lời Cam Kết là hình ảnh vàng của thông báo đám cưới.
Mọi cô gái trên thế giới đều đọc trang đó, đó là việc đầu tiên họ làm mỗi chủ nhật.
Các cô dâu đều ao ước được xuất hiện trên đó.
Anh có biết chuyện này sẽ có ảnh hưởng như thế nào không?
- Ý anh là tới những phụ nữ đang muốn kế hôn đúng không? - Chuẩn.
Họ không gọi cho tớ. Không làm phiền tớ.
Họ sẽ giả vờ rằng chưa từng gặp cậu. Cậu không thể từ chối.
Chuyện đó sẽ không còn lâu nữa đâu.
- Cậu đang nhìn tấm vé sẽ đưa tớ khỏi khu ổ chuột. - Cứ mơ đi.
- Ừ, đi đi. - Được rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.