The first 200 lines.
Không có từ nào chính xác để diễn tả những gì xảy ra ngày hôm đó.
Cậu ấy là một anh hùng, không nghi ngờ gì hết.
Cách chỉ huy của Đại úy Conway rất quả cảm.
Một anh hùng.
Đại úy Craig Squire bị Taliban bắt,
giữ làm con tin ở tỉnh Kandahar.
Chúng tôi nhận ra tin tình báo không chính xác.
Khi tìm thấy ông ấy, cũng là lúc chúng tôi bị tập kích.
Đó là một khu vườn chết hay đại loại thế.
Đại úy Conway nhảy ra khỏi máy bay và đưa Squire ra.
Đừng hỏi tôi bằng cách nào.
Đợt bầu cử này rất hệ trọng.
Bạn có quyền lựa chọn giữa Francis Underwood và một anh hùng thật sự.
Nó sẽ thế này khi các người thốt ra chữ "chiến tranh".
Cửa địa ngục sẽ mở rộng.
Anh ấy đã cứu mạng Squire. Và toàn bộ chúng tôi.
Chiến tranh là thật.
Người Mỹ trả giá cho sự thật.
Tôi đã nói rất nhiều lần vấn đề này rồi,
nhưng chiến dịch tranh cử của tôi không có liên hệ gì với quảng cáo đó.
Đó là Siêu Ủy ban Hoạt động Chính trị.
- Tôi biết, nhưng... - Nhưng, những người lính ấy.
Chính họ.
Đất nước này nợ họ rất nhiều.
- Nhưng nó xuất hiện suốt. - Anh muốn biết tại sao không?
Vì Frank Underwood không thể giữ an toàn cho đất nước này.
Cái chết của James Miller,
cái thứ gọi là cuộc tấn công của ICO vào Trung tâm chuyển mạch viễn thông...
Đợi đã, đợi đã. Anh đang nói là ICO không chịu trách nhiệm gì sao?
Tôi nói đó không phải là vấn đề.
Mạng internet đã sập trong ca trực của Tổng thống.
- Anh không nghĩ là ICO ... - Nghe này, Fred...
- Không, ICO là mối đe dọa có thật. - Rất nhiều người đang chờ
và tôi đã hứa chỉ trả lời mỗi người một câu.
Rất vui được nói chuyện với anh, và đừng quên đi bỏ phiếu ngày mai.
Được bao lâu rồi?
- 4 tiếng. - 4 tiếng.
Nghĩa là còn tới 20 tiếng nữa
mà ta vẫn chưa có cơ hội cảm ơn những người bạn ở Pollyhop
đã thiết lập sự kiện phát sóng trực tuyến này.
Benjamin Grant và nhóm của anh ấy.
Được rồi. Câu hỏi tiếp theo là gì?
Annie? Annie từ Maine. Chị nghĩ gì?
Fred là người của ta?
Anh nghĩ vậy. Ta sẽ tiếp tục cho chạy quảng cáo đó.
LeAnn có cả hàng dài cuộc gọi chờ. Em tới nơi chưa?
Gần tới. Rồi lại quay lại máy bay.
- Anh chuẩn bị triển đây. - Ohio hả?
Phải. Hắn trông thế nào? Conway ý?
Mới có 4 tiếng thôi. Không chịu nổi đâu.
- Hắn có kiềm chế được không? - Hắn khá ngạo mạn, Francis.
- Ngài Tổng thống? - Anh phải đi rồi.
Được rồi. Gặp anh ở Gettysburg.
Anh nói là cũng chẳng sao nếu Underwood có biết vụ trả-thì-chơi?
Tôi nói là tồi tệ đủ mọi đường.
Không những ông ta ăn cắp vị trí tranh cử Tổng thống từ Đảng của mình,
mà còn từng là Phó Tổng thống của một chính quyền tham nhũng.
Nhưng quan trọng là để cho ủy ban tự làm việc của họ.
Cảm ơn vì đã gọi, Annie.
Arthur Capo từ Del Rey Beach, Hawaii. Arthur, anh thế nào?
Sao chúng lại muốn nói chuyện với ông?
Tôi xin lỗi, ai cơ? Câu hỏi là gì, Arthur?
Josh Masterson và Zachary...
Tôi quên họ của hắn ta rồi. Nhưng hắn là kẻ đã giết Jim Miller.
Được rồi...
Tất cả những gì tôi biết
là các yêu sách của chúng.
Và chúng tin rằng tôi sẽ là người trúng cử Tổng thống.
Thật ư? Sao lại là anh?
Tôi đã đàm phán thành công việc thả tự do cho Caroline và Melissa Miller.
- Nhưng không phải Jim Miller. - Tôi không được trao cơ hội đó.
Anh đọc được gì từ hắn, cách hắn trả lời câu hỏi ý?
- Anh ta đang che giấu điều gì đó. - Phải.
Nhưng không sao.
Anh ta là người hiện đại. Anh ta có khả năng làm Tổng thống.
Em không muốn thấy một ứng viên thức trắng đêm sao?
Anh đang bảo Francis già?
Tôi đánh giá cao những tràng pháo tay, thưa quý vị,
tôi tưởng chúng dành cho người phụ nữ mà các bạn tới để gặp.
"Giờ là thời khắc hiểm nguy."
Giờ là thời khắc hiểm nguy.
...của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ,
Claire Underwood.
Anh ấy chỉ hơn em mấy tuổi thôi.
Cảm ơn. Xin cảm ơn, Nevada!
Tôi thật sự cảm kích vì các bạn tới đây sáng nay.
Không thể thay thế nhà phân phối chính trị. Đặc biệt là thương hiệu của cô ấy.
Cảm ơn.
Làm ơn lấy cho tôi chút nước?
Xin chào mọi người.
Cảm ơn rất nhiều.
Xin cảm ơn nhiều. Tử tế quá.
Cảm ơn nhiều.
Dừng được rồi. Dừng lại. Đủ rồi, đủ rồi.
Xấu hổ quá, những lời khen đó.
Rất vui được gặp. Cảm ơn vì đã tới.
Biết ơn nhiều.
- Jack! - Phát biểu hay lắm, ngài Tổng thống.
Cứ như là ngài nói hết ra những gì tôi đang nghĩ.
Ý tưởng là thế. Xin cảm ơn.
Tôi có chút lo lắng về vấn đề Conway.
- Mang tới một loạt câu hỏi. - Nhưng câu trả lời thì không nhiều.
Ta không cần phải nghe mãi về chủ đề đó
vào ngày trước bầu cử. Ta làm được gì chứ?
Ta đều ở đây cả rồi, Jack.
Ta đang tranh thủ chiến đấu đây.
Gwendolyn, cô thật lộng lẫy. Xin một kiểu ảnh được không. Steve, làm ơn?
Làm ơn cắt ông ấy ra nhé.
Jeff từ Corpus Christi, Texas. Hôm nay anh thế nào, Jeff?
Chúng tôi đã xem quảng cáo về vụ giải cứu.
Tôi cảm thấy chuyện đó như mới xảy ra, Jeff ạ.
Ngài đã cứu mạng anh trai tôi, thưa ngài.
Craig Squire.
Đại úy Squire. Đó là... đó là anh trai của anh?
Đại úy.
Nhớ tôi không?
Tôi nhớ. Tất nhiên tôi nhớ.
Tôi không nghĩ là anh thích nói về chuyện đó.
Ta đã sống sót qua vụ đó. Thế là đủ, phải không?
Tôi chưa bao giờ cảm ơn anh và nói với anh rằng...
Đại úy Squire, anh cũng sẽ làm điều tương tự.
Tôi không biết nữa. Tôi đã ở đó.
Chúng ném xác chết lên người tôi, cái này chồng lên cái khác...
Tôi đã chết sẵn rồi.
Không đúng. Giống như tôi đã chết một lần rồi.
Nhưng những cái xác đó... cái cách chúng mắc kẹt vào nhau.
Rồi độ nóng, cái mùi...
Anh có biết lúc anh kéo tôi ra, nhớ không?
Tôi... tôi không nhớ nhiều lắm. Chuyện xảy ra nhanh quá.
Tôi biết là anh nghe thấy.
Phải kéo anh ấy ra khỏi câu hỏi này.
Anh ấy không thích nói chuyện kiểu này. Các anh biết mà.
- Hannah, nói chuyện một chút. - Coi nào. Tôi biết là anh có nghe thấy.
Tôi chỉ cố đưa chúng ta ra khỏi đó một cách nhanh nhất.
Craig, giờ ta ở đây rồi.
- Ta đã làm được. - Phải, nhưng...
- Anh phải sống cuộc sống của mình. - Cảm ơn vì đã nghe điện.
Cảm ơn.
Anh ấy chưa thách thức đúng mức, chưa khiến Conway phải...
Anh ấy đã làm những gì có thể.
Anh ấy đã nghe thấy gì? Ngụ ý gì?
Tôi không biết. Đó là chuyện của Will và anh ấy.
Anh ấy đã muốn Will nói ra sự thật cách đây từ lâu rồi, nhưng...
nhưng chuyện đó không xảy ra.
Vì mục đích đó của Craig, ta phải bắt họ nghe điện lần nữa.
Cô Harvey, cô đã giúp đỡ chúng tôi hàng tháng trời.
Tôi xin lỗi vì chuyện không thành. Nếu giao kèo kết thúc, thì không sao cả.
Chúng tôi luôn tìm được chỗ để đi.
Để tôi nói chuyện với anh ấy lần nữa. Ta không muốn anh ấy...
Chúa ơi! Anh trai tôi đã chịu đựng đủ rồi.
Chúng ta kết thúc.
Tôi cần cô ra về.
Anh ấy đang làm rất tốt.
Vậy sao?
Quảng cáo đó đang giúp ta.
Tôi... tôi đồng ý với điều đó.
- Nhưng tôi biết chồng mình. - Tôi biết.
Các câu hỏi đó đã được đoán trước rồi, đúng chứ?
Điều tốt là Squire đã thay đổi suy nghĩ.
Ta sẽ kiếm vài băng hình và ghép nối ngay tối nay.
Đưa ra thị trường vào buổi sáng.
Đến lúc bỏ phiếu...
Will đã cứu mạng anh ta.
Thế này là quá nhiều.
Tôi không muốn có thêm câu hỏi nào về chiến tranh.
Như thế không hiệu quả.
Tôi có thể cho cô xem số liệu,
chỉ cho cô thấy nó giúp ích ta thế nào.
- Mark, cái tôi đang nói là... - Tôi đã ở đây khá lâu rồi, Hannah.
Khi Marshall bảo tôi là có thể mời được anh...
Marshall và tôi biết nhau lâu rồi. The timing is right for all of us, right?
- Chúng tôi rất biết ơn. - Anh ta nói là tôi sẽ không tham gia,
không phải lúc cuối vụ thế này, trừ khi tôi có thể tạo ra sự khác biệt.
Nên dù đã xảy ra chuyện gì giữa Will với Squire, bất cứ chuyện gì...
- Không phải... - Tôi không muốn biết, không cần biết.
Nhưng nỗi đau anh ta mang theo bởi chuyện đã xảy ra...
thì có lợi cho chúng ta.
Đây là cái tôi cần từ cô.
Trở ra ngoài đó, và đảm bảo anh ấy trụ được tới sáng.
Này.
Anh ấy có cơ hội để trở thành một Tổng thống tốt.
Một Tổng thống vĩ đại.
Thậm chí hơn thế.
Because we could use one.
Có lý do để Squire không xuất hiện trong quảng cáo đó.
Tôi vừa tìm ra thuốc trị đặc hiệu.
- Kéo Doug vào vụ này. - Anh ấy đang trên đường tới Philly.
Với tất cả sự tôn trọng, thưa ngài,
kỹ năng của anh ấy không cần thiết ở đây.
Có biết Doug làm cho tôi bao lâu rồi không?
Không biết chính xác.
Gần như là vĩnh viễn. Tôi biết mọi thứ về cậu ấy.
Sức mạnh, điểm yếu, kỹ năng
và cả những gì chứa đựng trong tâm hồn cậu ấy.
Tôi mong là ông không nghi ngờ lòng trung thành của tôi.
Tôi chỉ muốn hiểu rõ những người làm việc cho mình, LeAnn.
- Tôi khá là trung thực. - Tôi không tin điều đó đâu.
Lần đầu ngồi với Doug,
đó là một buổi thú tội hơn là một cuộc trò chuyện.
Cậu ấy kể với tôi về thói nghiện rượu, quá khứ của mình. Hoàn toàn cởi mở.
No comments yet. Be the first to leave one.