The first 200 lines.
Noel, noel, noel, noel, noel, noel...
Thằng bé hát suốt trên đường về nhà.
Hay đấy.
Mặt anh giống hệt em ban đầu. Cứ đợi thêm 10 phút nữa.
- Bóng đèn sao rồi anh? - Đừng hỏi gì cả.
Này Coop, con còn biết bài nào nữa không?
- Có! - Tuyệt.
Jingle bells, Batman smells, Robin laid an egg Chuông ngân vang, Batman bốc mùi, Robin ị đùn
The batmobile lost its wheel, and the Joker got away, hey! Batmobile mất bánh xe, còn Joker thì chạy mất!
Tuyệt vời. Hát hay lắm. Lên gác tập tiếp nào.
- Này cưng, anh thấy sao? - Ổn. Còn em?
- Chắc chắn là con anh rồi. - Đúng vậy. Không sai đâu được.
Này P., gì đây?
Đồ trang trí cho cây thông. Bọn con làm ở trường.
Là ngôi sao của người Do Thái. Hiroshi thì có một ông Phật.
Cục cưng, con có nhớ để lại bộ dụng cụ tiêm ở trường không?
Có ạ. Mẹ này, hôm nay Mckenzie Brillstien nói với con là nếu mẹ là người Do Thái, thì con cũng là người Do Thái.
- Có phải đúng thế không ạ? - Đúng rồi.
Vậy sao chúng ta không phải người Do Thái?
Bà ngoại là người Do Thái, mẹ là người Do Thái, vậy nên con cũng là người Do Thái.
Sao chúng ta không tổ chức lễ Hanukkah*?
Hỏi hay đấy Paige.
Mẹ đoán là vì bà ngoại chưa bao giờ chỉ cho chúng ta.
- Nhưng bà có chỉ cho mẹ về Giáng Sinh không? - Không hẳn vậy.
- Nhưng mẹ lại có Giáng Sinh. - Đúng, mỗi năm.
Sao lại thế? Nếu chúng ta là người Do Thái, chúng ta nên có lễ Hanukkah như Mckenzie, Duncan và Moises.
Đây đúng là một câu hỏi rất hay.
Điều quan trọng nhất, ông ngoại con rất thích Giáng Sinh, và ông không phải là người Do Thái, cho nên chúng ta phải theo.
- Vậy bà sẽ không còn là người Do Thái nữa? - Đúng thế.
Không, không, không. Cháu không nên nói thế.
Nhưng con vẫn có thể là người Do Thái, đồng thời...
Santa cũng rất hay khi là một nhân vật biểu tượng của ngày lễ, tượng trưng cho...
người thật... không phải biểu tượng, một người đàn ông nhiệm màu trong bộ quần áo đỏ vác theo túi quà.
Nhưng Hanukkah có tháp nến Menorah và 8 ngày nhận quà.
Cưng à, đấy là lí do con muốn trở thành người Do Thái sao? Vì nhiều quà hơn?
Thấy không? Đó là bản chất của tôn giáo. Nó đánh đồng tinh thần với vật chất.
Cháu không muốn làm người Do Thái. Cháu tưởng chúng ta là người Do Thái rồi.
- Chúng ta đi theo chủ nghĩa nhân văn thế tục, con ạ. - Chủ nghĩa gì cơ ạ?
Đủ rồi đó thưa bà Sartre*. Có mấy hóa đơn cần thanh toán cho việc điều trị của bà đây.
Nghe nè Tommy, sao thế?
Vấn đề là, tôn giáo có thể dẫn đến sự cuồng tín và chiến tranh.
Đó là thứ đang diễn ra tại vùng Trung Đông lúc này.
Đó là lí do mà bà không tin vào tôn giáo có tổ chức.
Bà chỉ tin vào A.C.L.U * mà thôi, và bà cũng đăng kí hết cho mấy đứa rồi.
Cháu có muốn phun thêm kem không?
Bà sẽ làm cho cháu hình bông tuyết.
Chị còn muốn gì nữa?
Mẹ sẽ hạnh phúc khi được đào tạo lại một thế hệ khác của nhà Walkers.
Không chắc đâu. Chị nghĩ mẹ rất vui khi biết Julia có thai, bả sẽ có người để tẩy não.
- Nghe mà sợ. - Không, cái này mới sợ đây này.
Ôi giời... Cái ánh mắt. Em đã không thấy chúng từ đợt thanh tra về năm 98.
Có chuyện gì vậy, Saul? Cháu tưởng chúng ta thoát khỏi kiếp nạn này rồi.
Ta vùa nói chuyện với Kevin.
Nó vừa hoàn thành bản tóm tắt các chứng từ bất động sản.
Quân đội vẫn trả 30 triệu cho mảnh đất chứ?
Tất nhiên, họ sẽ trả, chỉ khi tất cả các chủ đất đều kí.
- Được thôi. - Holly Harper là một trong các chủ đất.
Điều này hợp lệ dưới các điều khoản mà cha cháu đã sắp đặt.
Cô ấy sở hữu một phần ba giá trị khu đất.
Đó là lí do bà ta không có phần trong di chúc.
- Bố đã cho bà ta 10 triệu rồi. - Bác nói thật đấy à?
Dù sao thì, cô ấy sẽ đến cuộc họp lúc 5:30.
Cháu không thể đưa bà ta 10 triệu dễ như vậy.
Hãy mua lại phần của bà ta trước khi bán cho quân đội.
Nếu chúng ta có đủ tưng đấy tiền, thì đó sẽ không phải vấn đề.
Không, giá trị ban đầu của mảnh đất là 1,2 triệu. Chúng ta có thể lo được 1 phần 3 chỗ đấy.
- Ý chị là chơi xấu Holly? - Giống bố thôi.
- Tôi rất tiếc, nhưng không. - Bọn tôi đâu có yêu cầu việc giải ngũ.
Bọn tôi chỉ xin thêm 3 tháng để Justin có thể hồi phục tốt hơn.
Cậu Walker, em trai cậu được yêu cầu tái ngũ trong 2 tuần nữa.
Quân đội cần thêm nhân viên y tế tại Irắc, không phải California.
Justin đang gặp vài vấn đề sức khỏe nghiêm trọng.
- Gần đây nó đã bị... - Sốc thuốc, tôi biết.
Nó được viết ngay trên đơn kiến nghị của cậu.
Nghe này cậu Walker. Đây là quan đội, Justin không phải dân thường.
Cậu ta là lính, chúng tôi có quyền quyết định, không phải cậu. Không cần phải tranh cãi gì nữa.
- Vâng thưa ngài. - Tôi có thể đảm bảo với ông, chúng ta chưa xong đâu. Cảm ơn.
Theo lời khuyên của ta, con trai, là một luật sư... Ta sẽ không dùng 2 tuần còn lại để níu kéo cái đơn kiến nghị bị từ chối đâu.
Cảm ơn ngài. Bọn tôi sẽ không.
Em đã nói trước rồi mà.
Ôi thôi nào. Có cần em phải dỗ anh không?
Anh không cần chú dỗ. Anh từng ăn thua với chính phủ rồi.
Ở tòa án dành cho tai nạn giao thông hả Kevin? Chúa ạ, đây là quân đội Hoa Kì đấy.
Từ khi nào mà chú lại nghe lời bọn có quyền thế vậy?
Nghe này Justin, không cần phải che giấu nỗi sợ hãi khi phải trở lại, được chứ?
Em không che đậy gì cả.
Em hoảng loạn, và nó thể hiện rất rõ là đằng khác. Anh biết không?
Em không còn nhiều thời gian, nhưng em vẫn có Giáng sinh, được lướt sóng và có mọi người ở bên.
- Chỉ còn lướt sóng thôi. - Yeah.
Cứ tận hưởng quãng thời gian còn lại đi đã, được chứ?
5 năm trước, William mua một khu đất tại hoang mạc Nevada.
Đây là một khoản đầu tư rất kì lạ, có thể nói là vậy.
Nhờ có trí thông minh, một kế toán pháp y và chuyến dã ngoại...
chúng ta cuối cùng cũng khám phá ra kế hoạch mà người cha đã để lại cho vợ con ông ấy... và cả nhân tình.
Tôi nghĩ cách gọi chính xác là "người đến sau".
Theo điều khoản của sự ủy thác, cô được hưởng 1 phần 3 giá trị tài sản...
và chúng tôi định bồi thường cho cô.
- Bồi thường cho tôi? - Phải.
Cô chỉ cần kí vài giấy tờ, gửi tài khoản và bùm, cô có 400.000 đô để mua sắm cho Giáng Sinh.
Tôi... tôi chưa từng được bồi thường bao giờ. Tôi phấn khích quá.
Giá trị của mảnh đất là bao nhiêu vậy?
Nó hiện tại được xác định có giá trị 1,2 triệu đô. Trong giấy tờ có ghi đó.
Nhưng em vẫn thấy có gì đó khó hiểu, Saul.
Khu đất hiện tại về cơ bản là đang được cho thuê...
Không, cái em thắc mắc là William đã gạch em ra khỏi di chúc dễ dàng như thế...
mà tại sao bây giờ em lại trở thành chủ nhân của một miếng đất vô dụng ở Nevada.
Có lẽ ông ấy muốn những người mình yêu quý đều kết thúc cùng một nơi.
Trông mấy người có vẻ lo lắng khi đòi bồi thường cho tôi đấy.
Đâu có, bọn tôi đang cố gắng lạc quan với cuộc sống.
Tôi hiểu cảm giác đó.
Hãy cho tôi thêm thời gian để cân nhắc quyết định.
Chân thành cảm ơn cháu, Sarah. Ta thấy rất vinh dự, Tommy.
Saul, anh... thật là tốt.
- Tôi sẽ liên lạc lại sau. - Vâng.
Xuôn xẻ đấy.
Tôi sẽ rất nhớ cô nếu cô bị đuổi việc đấy, Kitty.
Đừng có cầm đèn chạy trước ô tô, được chứ? Sẽ không có ai bị đuổi việc hết.
Đúng thế. Trừ Kitty ra.
Anh nên cảm thấy xấu hổ về chính mình, anh hiểu không?
Cái đồ tham vọng, đồ ma cô thờ ơ chính trị. Anh từng về phe chúng tôi mà Whit.
Cô ấy chỉ hiện chút liêm chính thôi mà.
Nhưng tôi đoán là nó không có chỗ trên truyền hình cáp, hả?
Bình tĩnh đi Jack. Không ai bị đuổi việc... chưa thôi.
- Có muốn đi dạo không? - Dĩ nhiên.
Tôi sẽ nhớ cô ấy lắm đấy.
Không lạ gì khi chúng ta nhận được rất nhiều phản hồi về việc cô thừa nhận hối lộ cho Nghị sĩ McCallister tuần qua.
Yeah.
Email tức giận làm máy chủ bị đơ, chưa nói đến thái độ của các cổ đông từ N.B.S.
Tôi hiểu. Tôi đã kí sẵn đơn từ chức đây rồi.
Thường thì tôi sẽ chấp thuận. Nhưng sau đó, lời xin lỗi của cô đã đạt hơn 200.000 lượt xem trên Youtube.
- Anh nói thiệt hả. - Và rating của chúng ta tăng tới 28%.
Wow. Vậy anh... không muốn tôi từ chức sao?
Không đời nào.
Thực ra, tôi muốn thay đổi chương trình để phát triển thế mạnh của cô.
Tôi có thế mạnh sao?
Kitty, tầm ảnh hưởng, sức quyến rũ,... cô có tất cả. Đám đông ủng hộ cô, như là Emily Dickinson.
Ý anh là Walt Whitman hả.
Thấy chưa? Cô rất thông minh. Mẫu người phụ nữ dễ bị tổn thương nhưng lại can đảm.
Không cần pha trò, không cần nói thách. Chỉ cần một mình cô mỗi tuần là đủ.
Đợi đã. Anh vừa nói "một mình" hả?
Hợp đồng với Warren chỉ còn 1 tháng.
Bọn tôi đang phát triển một Jon Stewart... để giúp Jack.
Wow. Warren có biết chuyện này không?
Không. Tôi muốn xem thái độ của cô trước.
Thế nào?
Gia đình kiểu Mỹ.
Tập 10.
Chúc các bạn xem phim vui vẻ.
Được rồi, giờ ta muốn cháu nghĩ thật kĩ. Đây là quyết định rất quan trọng.
Mấy cây này có mùi kì quá.
Không, không. Nó có mùi của mùa đông và Giáng Sinh.
Ôi nhìn cây này này. Chúng ta nên lấy nó.
Whoo! Whoo-hoo! Anh gì ơi? Chúng tôi muốn cây này.
- Tôi đến ngay đây. - Tốt. Cảm ơn anh.
- Bà ơi... - Hả?
Chúa thích người đạo Cơ đốc hay người Do Thái hơn ạ?
"Cô ấy" yêu quý mọi người như nhau.
Nhưng ngài ấy sẽ lắng nghe ai hơn ạ, khi họ cầu nguyện đó?
Ngài ấy lắng nghe tất cả mọi người cưng ạ. Cho dù Chúa là trai hay gái hay có là gì đi chăng nữa.
Con cần Ngài lắng nghe con.
Vì sao? Sao con lại cần Chúa lắng nghe?
Để giúp con khỏe hơn.
Ôi Paige. Con nghĩ rằng Chúa sẽ chữa bệnh tiểu đường cho con nếu con là người Do Thái sao?
Con lúc nào cũng cầu nguyện, nhưng vẫn không khá hơn.
Có lẽ là do con chưa phải là người Do Thái thực sự.
Đó là lí do con muốn tổ chức lễ Hanukkah?
Ôi cục cưng của bà.
Ta cạn lời rồi, Sarah. Cháu có thể sống thoải mái với sự lừa dối này sao?
Quyền lợi của Holly Harper để đổi lấy tương lai của công ty?
Vâng đúng thế. Cháu thấy rất thoải mái.
Saul, bác sẽ nghĩ như cháu, nếu bác không để cái...
Có thể ý chí của ta còn yếu đuối, nhưng cháu thì quá mù quáng rồi đấy.
Cháu nói rằng việc chơi xấu tình nhân của bố cháu không quan trọng bằng việc cứu lấy công ty.
Đây là về xây dựng tương lai vững chắc cho công ty, Saul.
- Chơi xấu Holly chỉ đơn thuần là bàn đạp. - Kế hoạch không ổn đâu Sarah.
Chúng ta hết sự lựa chọn rồi.
Nghe này...
Cha cháu muốn cô ấy có nó.
Cháu còn nói rằng đó là di nguyện cuối cùng của bố. Giờ cháu định chối bỏ sao?
- Bác chơi không công bằng đâu Saul. - Không.
Được rồi. Gọi cho bà ta. Sẽ vui ra trò đấy.
Con bé cứ đứng đó, buồn bã ủ rũ, xung quanh toàn là cây thông.
Đợi đã, chúng ta sẽ không tổ chức Giáng Sinh sao?
- Chán thật. - Ôi Justin.
Chúng ta tổ chức cả Giáng Sinh và Hanukkah cùng lúc. Có chuông, còi, khoai tây chiên kiểu Do Thái, hát đoản khúc Giáng Sinh.
Con nghĩ sẽ hay đấy.
Cuối cùng chúng ta cũng bắt đầu hòa nhập vào vấn đề đa sắc tộc.
Bác Saul sẽ được lên thiên đường.
Khoan đã. Martha Stewart có công thức nấu ăn cho lễ Hanukkah?
Thực ra ta thích cuốn "Joy of Cooking" hơn. Có vài điều về Martha mà ta không hiểu được.
Nhưng vấn đề chính là, con bé đang phải chịu cuộc khủng hoảng tinh thần nặng nề.
Thì sao, bột chiên sẽ làm nó vui hơn sao?
Và cả nến, các bài hát, lời cầu nguyện.
Ta sẽ kiếm một giáo sĩ Do Thái. Chúng ta sẽ quay video.
Sao mẹ không thuê luôn Neil Diamond đến và hát "Havah Nagilah"?
Paige đã có một năm cực kì tồi tệ.
Nếu con bé muốn cầu nguyện Chúa, thì ta sẽ gạt bỏ sự chán ghét mấy cái nghi lễ tôn giáo vô nghĩa sang một bên...
và cầu nguyện cùng nó. Tất cả chúng ta.
Con ghét làm kẻ phá đám, nhưng mẹ còn nhớ mấy cuộc diễu hành vì hòa bình mà mẹ dẫn con đến không?
Mẹ còn nhớ chuyện gì đã xảy ra không?
No comments yet. Be the first to leave one.