The first 200 lines.
Hội luật sư New York hôm nay đã tiếp cận tôi.
Hắn chắc chắn nói với tôi
nếu chúng ta không hạ tên của Zane xuống
chúng sẽ làm giúp chúng ta.
Cho anh biết hai người quan hệ với nhau thế nào,
em nói mau đi, nhà anh còn bao việc.
Em chỉ biết anh ấy là người
mà em không thể hiểu
phải quên đi như thế nào.
Tôi biết chính xác hai người đang làm gì.
Louis, trước khi ông...
Hai người thức cả đêm tìm cách để xem
sẽ giải quyết tình huống của Zane như thế nào.
Anh là luật sư của tôi. Anh biết gì đó,
và anh giấu tôi.
Chúng ta đã giải quyết xong chuyện này. Lí do tôi...
Chuyện chúng ta chưa giải quyết xong
là hôm qua tôi bị ép nói dối.
Chúng ta càng để tên ông ta trên đó lâu bao nhiêu,
chúng ta càng khiến bản thân chịu nhiều thiệt hại bấy nhiêu.
Không, tôi sẽ không làm thế.
Hội luật sư muốn tôi tiếp quản với tư cách người quản lí.
Cậu ở đây để nói với tôi cậu sẽ tiếp quản?
Tôi ở đây để nói với ông nếu chúng ta không hành động,
thì chúng có thể làm gì?
Chúng ta cần phải kết thúc chuyện này.
- Ông đang nói gì vậy? - Tôi nói bỏ tên
của Robert xuống. - Chuyện gì ở đây thế này?
Nếu chúng ta không làm vậy, hãng luật này sẽ không có tương lai.
Nếu ông làm thế, ông sẽ may mắn
nếu tôi không đến gặp hội luật sư và cho chúng biết
đã thực sự xẩy ra chuyện gì.
Đây là lệnh của tòa án
cho phép tôi kiểm soát toàn bộ hãng luật của anh.
Anh có thể từ chối, trong trường hợp đó
hội luật sư sẽ đình chỉ hành nghề trong sáu tháng
với từng cộng sự của anh.
Cô đang chuẩn bị cho trận tiếp à?
Anh chắc chắn là người duy nhất ở đây
có thể cho tôi một trận đấu thực sự,
nhưng tôi nghi ngờ buổi luyện tập là tại sao anh lại nhắn tin.
Cô luôn lưu ý đến những chuyện nhỏ nhặt của tôi.
Thế đã có chuyện gì, Lucas?
Thẳng thắng thì, tôi bị đuổi việc.
Cái gì? Lần trước tôi nghe nói công việc đang rất tốt mà.
Đúng vậy, nhưng chúng tôi đã để mất một hợp đồng DOD.
Đó là lí do chúng đuổi việc các nhân viên.
Nhưng chỉ một người ở bộ phận của tôi.
và đứa chúng giữa lại là thằng con rễ CEO.
Gia đình quản trị mà, không còn cách nào khác.
Nó còn hơn thế nữa. Nó là một vụ kiện.
Tôi cũng nghĩ vậy.
Thế, cô biết luật sư nào giỏi
có hứng thú với vụ kiện của tôi không?
Tôi hứng thú.
Sao chúng ta không đi ăn sáng nhỉ? Anh có thể cung cấp thông tin cho tôi.
Được thôi, nhưng nếu cô đang mua chuộc, tốt hơn là tôi sẽ trả phí,
vì tôi không đi tìm sự từ thiện.
Không phải từ thiện. Là giải quyết các vụ kiện không thu phí.
- Samanthan... - Lucas, chúng ta giúp đỡ lẫn nhau.
Tôi sẽ không chấp nhận câu trả lời không.
Harvey, Donna. Ngạc nhiên vl.
Xin lỗi, nhà đang bao nhiêu việc.
Oao! Ông mặc cái đéo gì thế?
Ý cô là sao, tôi đang mặc gì á? Đồ bơi của tôi.
- Thế giờ nó là cái gì của ông? - Một cái quần bơi bó sát.
Tôi mặc nó thay đồ lót.
Nó tiện lắm. Đây, cho hai người xem.
- Donna? - Louis, chúng tôi rất muốn
được ông cho chúng tôi xem
cái xi-lít của ông tiện thế nào,
nhưng Harvey và tôi ở đây
để chia sẻ thông tin...
vì sao sáng hôm đó chúng tôi lại ở cùng nhau.
Yeah, tôi biết vì sao hai người ở cùng nhau.
Hai người lo cho hãng luật.
Ngoại trừ hãng luật không phải là lí do
để Harvey đến vào hôm đó, và nó...
chắc chắn không phải lí do anh ấy đã ngủ lại.
Chờ đã, Harvey, hệ thống nước nhà cậu có vấn đề à?
Vì nếu cậu cần buồng tắm của tôi...
Đéo phải cô ấy nói chuyện đấy, Louis, đm...
Tôi sẽ đéo bao giờ dùng phòng tắm của ông.
Có hệ thống xông hơi đấy!
Lên trên đi, tôi sẽ cho cậu xem.
Louis!
- Harvey và tôi đang bên nhau. - Yeah, tôi biết hai người đang bên nhau.
Hai người đang đứng ngay trước mặt tôi.
Thấy không? ĐM đúng như anh nói.
Ý anh là, giống như, thế đéo nào lại tốt nghiệp được
ở trường luật nữa chứ? - Không, không, không, không, không.
Harvey và tôi đang "hẹn nện" nhau.
- Ôi Chúa ơi. - Yeah.
Và trước đó chúng tôi đã không muốn nói với ông
vì chưa đến lúc nhưng giờ chúng tôi đang cho ông biết
vì chúng tôi hạnh phúc và chúng tôi không muốn giấu thêm nữa.
Đặc biệt là đối với cộng sự
và bạn bè.
Tôi thực sự đánh giá cao điều đó, Harvey,
và tôi cũng thấy mừng cho hai người.
Nhưng?
Một buổi chúc mừng sẽ phải hoãn lại
vì tôi cũng có một tin.
Gì thế Louis?
Chúng ta có biến.
Bao lâu nữa mụ ta sẽ đến đây?
Biết thế đéo nào được.
Thực ra thì, còn phụ thuộc vào quyết định của hội luật sư.
Cái đjt!
Tôi sẽ đéo thể nào để hội luật sư
đưa một con dở vào nhà tôi và bảo tôi phải chăm nom nó thế nào.
- Cái gì? - Ông biết là cái gì.
Chuyện này đã không bao giờ xẩy ra nếu ông...
Đừng nói nữa.
Cô còn chưa biết tôi sẽ nói gì cơ mà.
Tôi có thể đoán. Anh sẽ nói
mọi chuyện là do sai lầm của Robert.
Chuyện này là vì sự lựa chọn tập thể của các người.
Đây là cuộc hộp riêng tư, Faye.
Ô, đây cũng là cơ hội tuyệt vời
để tôi tự giới thiệu bản thân với ban lãnh đạo hãng luật...
như thế này.
- Như thế này? - Cô Paulsen,
khi một hãng luật mất quyền kiểm soát, nó bắt đầu từ nơi cao nhất.
Và nếu bà nghĩ có thể tung tăng bước vào đây
và bắt đầu luôn mồm buộc tội...
thế chúng ta nói về các sự kiện thì sao?
Anh có hai người quản lí
bị tước thẻ hành nghề liên tục trong nhiều năm,
một nhân viên đi tù,
và nếu anh nghĩ có ai đó tin
các người không tham gia vào hành vi lừa đảo này, nghĩ lại đi.
Nhưng...
từ hôm nay...
Tôi sẽ quên tất cả lỗi lầm mà mọi người từng phạm phải.
Bà không có bằng chứng chúng tôi từng làm gì cả.
Tôi có kinh nghiệm.
Và khi có nhiều khói như thế này, thì luôn là có lửa.
Nên nếu mọi người muốn tôi đi,
chỉ có cách duy nhất để làm chuyện đó là:
thuyết phục tôi là các người có thể được tin tưởng là trung thực.
Thế nếu không thì sao?
Ý cô là nếu cô tiếp tục làm bậy à?
Thì cô sẽ bị đuổi.
Bà không có quyền để làm chuyện đó.
Có, tôi có.
Khi tôi có thẩm quyền để phê chuẩn các vụ kiện mới,
phân bổ nguồn tài nguyên, và chính xác với bất cứ việc gì khác mà tôi thấy hợp lí.
Và mệnh lệnh đầu tiên
là làm việc mọi người phải làm:
bỏ tên của Robert ra khỏi bức tường đó.
Không. Không có chuyện đó đâu.
Nếu cô nghĩ cô có quyền đưa ra quyết định,
thì cô không hiểu rõ được tình thế.
Nếu bà còn động đến cái tên đó,
thì bà chưa hiểu rõ rằng tôi sẽ tìm được cái gì đó của bà.
Và trạng thái tâm lí đó nhấn mạnh một cách hoàn hảo vì sao tôi ở đây.
Và để cái tên ở trên đó là gửi đi một thông điệp sai trái.
Nó gửi đi thông điệp
là chúng tôi không ném bạn mình cho bầy sói.
Anh muốn ném bạn anh vào một bữa tiệc nghỉ việc
hay giúp họ khởi đầu một doanh nghiệp cho thuê tầu thuyền
để cho thấy sự giúp đỡ của anh, tôi không quan tâm.
Nhưng hôm nay cái tên đó hạ xuống.
Tôi không tin được.
Ông sẽ để mụ ta làm chuyện này à?
Samantha, đó không phải là quyết định của chúng ta.
Ô, cho dù tôi có ở lại đây hay không,
thì bà có thể biến đi được rồi đấy.
May mắn là tôi quen với những phản ứng như thế rồi.
Cho nên như tôi nói với Louis khi anh ta chấp nhận chuyện này,
tôi đoán mọi người bắt đầu làm quen với việc làm mọi việc theo cách của tôi,
vì đây không phải là nơi không có luật lệ.
Và những ngày các anh muốn điều hành
thế quái nào cũng được đã kết thúc.
♪ See the money, wanna stay for your meal ♪
♪ Get another piece of pie for your wife ♪
♪ Everybody wanna know how it feel ♪
♪ Everybody wanna see what it's like ♪
♪ I'll even eat a bean pie, I don't mind ♪
♪ Me and Missy is so busy, busy making money ♪
♪ All right ♪
♪ All step back, ♪
♪ I'm 'bout to dance ♪ SUITS
♪ The greenback boogie ♪ Season 09 Episode 02
Đừng làm phiền tôi, Harvey. Tôi sẽ ra khỏi đây.
Nơi này không phải cho tôi.
Samantha, cô không thể bỏ đi. Chúng tôi cần cô.
Ô, mụ ta đéo cần tôi,
và mụ ta là người duy nhất đưa ra quyết định.
Và nếu anh nghĩ là chỉ vì anh cho tôi
một khách hàng mà tôi sẽ ở lại...
Samantha, thích hay không thích, cả thế giới nghĩ Robert dơ bẩn.
Chúng nó cũng nghĩ rằng
quả táo không rơi từ trên cây.
Nên nếu cô bỏ đi, nhìn sẽ không giống như một sự phản đối.
Nó sẽ giống như những gì chúng nghĩ đều là đúng.
Chỉ là tôi không có khả năng để đánh bại mụ ta, Harvey.
Tôi không bảo cô đánh bại.
Tôi đang bảo cô chờ chuyện này qua đi.
No comments yet. Be the first to leave one.