The first 200 lines.
Thưa ngài,
tên tôi là Catherine Weldon và tôi sống ở thành phố New York.
Tôi học vẽ chân dung khi còn trẻ,
nhưng khi tôi kết hôn,
việc theo đuổi nghề này được cho là không phù hợp.
Gần đây, tôi đã đến thăm
một cuộc triển lãm tranh của George Catlin về người Mỹ da đỏ,
và hơi thở của tôi đã bị cuốn theo.
Sự tư do cản trở lấy tôi.
Ngay cả bên trong các bức tranh, mọi người đã được tự do.
Tôi phát hiện ra rằng không có bức chân dung nào của anh, tù trưởng Sitting Bull vĩ đại tồn tại trong bất kỳ
phòng trưng bày công cộng nào của chúng tôi
và tôi dự định sẽ khắc phục tình trạng này.
Gần một năm trước, chồng tôi qua đời
và tôi đã chịu tang kể từ đó.
Không.
Xin hãy dừng tại đây.
Bây giờ nỗi đau sâu sắc của tôi cuối cùng đã qua.
Và tôi có thể tìm thấy sự an ủi trong công việc của mình.
Tôi đã không tìm kiếm sự cho phép của cha hoặc gia đình chồng tôi,
vậy nên ngài có thể nghĩ tôi là kẻ bội ước.
Thành phố New York năm 1890
Tôi đảm bảo với ngài, đây không phải là bản chất mà là do hoàn cảnh.
NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN CƯỜNG
Tôi đã viết thư cho Đặc vụ báo rằng tôi đang trên đường đến.
"Kính gửi ông McLaughlin,
Fort Yates, Bắc Dakota
Tôi đã vẽ nhiều chân dung của thượng nghị sĩ, nghị sĩ,
và thậm chí là phó chủ tịch.
Nhưng gần đây tôi đã quyết định đi về phía tây,
với ý định vẽ chân dung của người Mỹ da đỏ, những người đã
tạo được dấu ấn riêng trong lịch sử.
Đặc biệt, tôi rất muốn vẽ bức chân dung cuối cùng
của vị thủ lĩnh chiến tranh Sioux vĩ đại, Tù trưởng Sitting Bull. "
Nói với cô ta, "Mơ đi nha"
Cô ấy cũng gửi kèm lá thư gửi
đến tận tay cho Sitting Bull.
New York tự do đốt lửa.
Khi cô ta đến đây, hãy bắt cô ta về.
Vào đi?
- Khăn trải giường chứ cô? - Ồ có cứ làm đi.
- Bao lâu cho đến khi ta đến Omaha? - Nửa ngày.
- Anh là người Mỹ da đỏ, đúng không? - Phải thưa cô.
- Bộ tộc nào? - Giáo hội Trưởng lão.
Tôi đang hướng đến Khu bảo tồn Người da đỏ Standing Rock. Tôi sẽ vẽ người da đỏ vùng Sioux.
Anh đã bao giờ tới Standing Rock chưa?
Người Sioux săn lùng bộ tộc tôi như thỏ,
moi tim họ ra rồi ném cho đàn chó ăn.
Cứ gọi tôi nếu cần thêm khăn.
Chào cô.
Cảm ơn.
Xin thứ lỗi thưa cô, nhưng...
rất ít phụ nữ không có người đi du lịch ngoài Omaha.
Vậy họ đã không được chiêm ngưỡng vẻ đẹp hiếm có.
- Cô không phải vợ người lính? - Không.
Vợ của người lính không nhìn thấy vẻ đẹp của thảo nguyên, chỉ thấy những mối nguy của nó.
Chà, có để tôi đoán không?
Anh có vẻ hiểu biết nhỉ.
Cô là nhà truyền giáo.
Oh. Không, thật không may, tôi không có sự chắc chắn.
Chà, điểm dừng duy nhất còn lại là Khu bảo tồn Người da đỏ Standing Rock.
Nếu cô không phải là vợ người lính và càng không phải là nhà truyền giáo,
vậy thì cô có thể làm việc gì đây?
- Tôi là họa sĩ. - Họa sĩ?
Phải, họa sĩ toàn thời gian.
Tôi đoán cô đến từ thành phố New York.
Sao lại vậy?
Bởi vì New York là trụ sở của
Hiệp hội Quốc phòng người Mỹ bản địa.
Thỉnh thoảng, họ gửi những kẻ kích động chính trị của họ ra bờ tây
để khuấy động xâm chiếm vùng đất riêng.
Tôi đoán đó là gần với sự thật.
Tôi đã nói rồi, tôi là họa sĩ.
Họa sĩ cũng có thể là kẻ kích động. Thường là vậy.
Vậy giờ tôi là gián điệp?
Tôi đoán cô đang đi đến Standing Rock
để thúc đẩy sự phản đối đối với Hiệp ước Đạo luật Phân bổ.
Thưa anh, nếu tôi biết hiệp ước Phân bổ là gì,
thứ mà tôi không biết, có lẽ tôi sẽ phản đối.
Cô khá chắc chắn nhỉ.
Tôi vừa gặp anh 2 phút trước,
và đã bị buộc tội là kẻ gián điệp và kẻ dối trá.
Tôi làm việc cho Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ, cưng à.
Tôi không có ý là tự phụ, nhưng cô có cái nhìn nhất định.
Cái nhìn nào cơ?
Cái nhìn của người chứa đầy ý định tốt.
Oh!
Và đó là tệ?
Phía tây Missouri, nó có thể gây chết người.
Cô có phiền nếu tôi cho cô lời khuyên thiết thực?
Tôi không thực sự quan tâm đến lời khuyên
thực tế từ 1 kẻ đánh giá tính cách kém như vậy.
Cô muốn gọi món chưa cô?
Không, tôi sẽ ăn trong phòng của mình. Cảm ơn.
- Vâng, thưa cô. - Cô ơi.
Porter!
Này, không phải cô ta. Tôi cần cậu ở đây.
ĐƯợc, thưa ngài.
- Tôi sẽ giúp cô 1 tay. - Oh! Cảm ơn anh.
- Nghe hay đấy, Charlie. - Đại tá.
Người phụ nữ này ở đây, cô ấy đến từ New York để vẽ người da đỏ.
Thật à?
- Oh! - Tao hy vọng chúng đụ chết mày.
Giết sạch lũ trẻ, giống như họ đã làm các con gái nhàRobinson.
Con khốn bán đứng chủng tộc.
Tôi xin lỗi, Đại tá. Máu tôi sôi lên.
Nếu có bất kỳ ý định nào, cô mau quay lại trên chuyến tàu đó,
quay về bờ đông ngay hôm nay đi.
Chào anh.
Anh có biết nơi nào có thể tôi có thể...
thuê một toa xe không?
Anh thật sự tốt bụng làm sao!
Vậy, thời tiết thường xấu thế này?
Hay điều này là bất thường?
Hãy cẩn thận. Có những chai nhựa thông trong đó.
Chờ đã!
Dừng lại!
Chào buổi trưa. Đặc vụ McLaughlin?
Đại tá Groves. Bộ Chiến tranh Hoa Kỳ. Đặc phái viên cho Tướng Crook.
Phần còn lại đâu?
Tướng Crook đã ra lệnh cắt giảm 50 phần trăm khẩu phần bột,
thịt xông khói và đường
có hiệu lực ngay lập tức.
Khi một hiệp ước mới cần được phê chuẩn,
đó là kinh nghiệm của chúng tôi rằng cơn đói tập trung đối với người Mỹ bản địa.
Đây là vợ tôi, Susan. Susan?
Em có thấy cơn đói đang ở trong em không?
Chúng tôi không khuyến khích việc sử dụng ngôn ngữ cũ trong việc bảo tồn.
Cảm ơn em.
Ngoài kia nóng như lửa đốt.
Đồ ngu ngốc tới từ Washington muốn bắt đầu cuộc chiến khác?
Không, thưa ngài..
Ông McLaughlin, ông có cho phép người phụ nữ điên rồ đó
đến khu bảo tồn không?
Đặc vụ McLaughlin. Hân hạnh được gặp ông.
Xin lỗi. Tôi thật luộm thuộm! Ở đây thật bụi bặm.
Chà, ta đang ở giữa một đợt hạn hán kéo dài ba tháng.
Xin lỗi nếu nó làm cô bất tiện.
Ông đọc thư tôi gửi chưa?
Không đợi nổi phản nồi à?
Tại sao ông lại từ chối?
Cô Weldon, tôi ra lệnh cho cô lên tàu
trở về bờ đông vào sáng mai.
Ông ra lệnh tôi?
Tìm cho cô ấy phòng ngủ đi.
Hộ tống cô ấy trở lại tàu vào sáng mai.
Hành lý của cô cần giúp không?
Hành lý của cô ấy đã bị đánh cắp.
Cô Weldon, tôi hy vọng cô đã phác họa tên trộm trước khi hắn ta đi.
Nếu tôi đưa tiền cho anh,
anh có biết thông tin về Sitting Bull không?
Tôi sẽ trở lại vào sáng mai lúc bình minh. Cô sẽ ở đây, phải không?
- Ai thế? - Tôi đây.
Biến đi. Tôi đang viết thư cho đại biểu quốc hội của tôi.
Cô thực sự nên khóa cánh cửa này.
Rất nhiều tên trộm xung quanh đây.
Tôi sẽ thức dậy vào buổi sáng, vậy nên tôi đến để nói lời tạm biệt.
Có lẽ sắp xếp để gặp nhau cho bữa tối, lần tới tôi đang ở New York.
Tại sao tôi muốn ăn tối với anh?
Tôi không biết. Ta có thể hợp nhau.
Tôi tự vẽ chút.
Phong cảnh.
Cô là người ngưỡng mộ George Catlin.
- Anh biết về ông ấy? - Cô đoán xem.
Mặc dù vậy, tôi không thể nhìn vào những cách mà hầu hết mọi người làm.
Vũ điệu tế đầu.
Lần đầu tôi chứng kiến vũ điệu tế đầu ở Black Hills trở lại vào năm 75.
Nhưng khi tôi nhìn thấy, chỉ là cái bộ da đầu tóc vàng.
Các chiến binh đã tình cờ bắt gặp
vài trẻ em nhập cư Thụy Điển đi bộ đến trường.
Các bé gái có dải ruy băng màu xanh buộc lên tóc.
Ông Groves, tôi không nghi ngờ gì nữa...
những điều khủng khiếp đã xảy ra ở đây trong quá khứ.
Quá khứ?
Cô có bao giờ ước mình trẻ lại không, thưa cô Weldon?
Ý của tôi là thực sự trẻ. Mười tám.
Không có sai lầm. Vẫn mạnh mẽ, vẫn tự do.
Chà, trong sự dè dặt này, có
cả quốc gia muốn trẻ lại.
Nhưng tuổi trẻ của họ không còn trong quá khứ.
Tuổi trẻ của họ sống trong căn nhà gỗ ≈ 32.2 km về phía tây ở đây dưới con đường đất.
Tuổi trẻ của họ được gọi là Sitting Bull.
Đây là lý do khác của tôi để ghé qua.
- Tôi sợ có chút máu. - Máu?
Lão người da đỏ già đó đã lấy trộm đồ của cô, uống nhựa thông,
vậy nên khi cảnh sát đi lấy đồ cho cô,
lão say khướt, rút súng, vậy nên họ đã bắn lão.
Có lẽ cô muốn để trong thử gửi cho quốc hội của cô.
Cô Weldon! Tới lúc đi rồi.
Tôi không đi đâu.
Thậm chí Sitting Bull đã nhận được thư tôi gửi chứ?
Không. Đặc vụ đốt rồi.
Ông ta đốt rồi?
Cũng là lẽ tự nhiên. Ông ta là Đấng Toàn toàn năng ở đây, phải không?
Tôi đã đọc nó trước khi ông ta đốt.
Có đúng là cô đã vẽ thượng nghị sĩ?
Trước khi kết hôn, tôi từng vẽ ủy nhiệm cho viện Smithsonian.
Tôi muốn Sitting Bull biết rằng tôi đã vẽ những người quan trọng trước đây.
Đây không phải con đường đến nhà ga.
Ta đang ở đâu?
No comments yet. Be the first to leave one.