Hundraåringen som klev ut genom fönstret och försvann
The first 200 lines.
Thứ có ý nghĩa nhất trong đời tôi …
…là con Molotov.
Ờ.
Ờ! Này. Này, mày đang ra ngoài à.
Ra luôn đi, mày cứ nấn ná như thế thì trong này lạnh chết.
Một tiếng nữa mới có đồ ăn, nên mày phải meo thì tao mới nghe thấy đấy.
Molotov! Về đây nào con.
Có định về ăn không hả con? Molotov!
Không!
Không, không, không...
Không, không, không!
Không, không.
Khốn nạn!
Đúng là khốn nạn...
Con cáo khốn nạn chết dẫm. Đây sẽ là bữa cuối của mày!
Tao sẽ chiêu đãi mày món tráng miệng kinh điển!
Và thế là bỗng dưng tôi tự mở đường để vào thẳng nhà dưỡng lão.
61.
- Đến đâu rồi? -62.
Giờ tôi quên mất đếm đến đâu rồi. Một hộp có bao nhiêu cái nhỉ?
- Có 10 cây một hộp, người ta viết ở đây này. - Chẳng bao giờ tin cái đấy được đâu.
- Thường là đúng mà. - Chắc tôi phải đếm lại thôi.
Bắt đầu lại vậy. 1,2,3,4, 5,6,7,8,9,10.
Ông Allan! Ông Allan!
Ông Allan? Ông Allan?
Ông Allan? - Giời ạ,ông ấy đi đâu rồi?
- Ông lão đi đâu rồi? - Ông ấy đi đâu được nhỉ?
—- Translated by K. Svanholm -— Vietsub by FappyBird
Chào anh!
Ờ.Có... Có chuyến nào đi đâu đấy từ đây không?
- Ông vừa nói là định đi đâu ạ? - Tôi chưa nói.
Có phương tiện nào xuất phát từ đây không ?
- Khi nào? - Thì…
Lúc nào cũng được.
Hiện tại có chuyến nào sắp chạy không?
Xe bus tới Strängnäs sẽ rời đi trong 3 phút tới.
- Strängnäs? - Vâng, tuyến 322. Ông có định đi không?
Vâng…
Từng này đủ chưa?
Không,không đủ. Chừng này chắc ông chỉ đến được Byringe.
- Có gì ở Byringe không? - Chẳng có cái quái gì.
Uh-huh! Cho tôi vé một chiều đến Byringe, cám ơn.
Và ông đã... hơn 65 tuổi...
- Có sao không? -Vâng. Để tôi xem…
- Của ông đây. - Cám ơn.
Khốn kiếp!
Thôi nào, éo gì thế này?!
Chúng nó làm cái quái này kiểu gì ý nhỉ?
Cầm lấy cái túi! Đừng có bỏ ra! Câm cái mồm vào!
Ờ…
Chắc ông già ấy bay hơi luôn rồi!
Tầng hầm thì khóa lại còn tối om. Không có chuyện ông ấy xuống đây đâu.
Ta phải gọi cảnh sát thôi. Cô gọi hay tôi gọi đây? Cô gọi đi!
Ông Allan!
Có rất nhiều người đã từng hét lên với tôi, từ lũ chỉ huy đến bọn độc tài.
Lão khọm già đâu rồi?! Shit!
Allan!
Người đầu tiên gào thét vì tôi là mẹ tôi.
Tôi không nhớ rõ tiếng thét của bà, nhưng tôi tương đối chắc là bà đã hét .
Chắc là tôi cũng hét. Khi mới chào đời đứa bé nào chẳng thế.
Ông già mà tôi không được thấy nữa cũng la hét to chừng ấy.
- Anh Karlsson đã xúc phạm người khác! - Chỉ vì tôi giới thiệu cái ba-con-sâu?
Đây là biện pháp duy nhất để chống nghèo đói và xung đột. Ông gọi đấy là xúc phạm sao?
Tại vì anh làm điều ấy vào đúng Ngày Thiếu nhi ngay ở quảng trường ở trung tâm Malmköping...
- Tôi phải cảnh báo mọi người... -...thì đấy là xúc phạm!
Lần cuối tôi nhìn thấy ông ấy là khi tôi lên chín.
Không thể sống ở cái chế độ quân chủ chuyên chế này được. Tôi sẽ sang Nga!
Cha tôi trình bày nền cộng hòa của riêng ông tại quảng trường rộng 160 feet vuông ngay trung tâm Moscow.
Đây là biện pháp để chống nghèo đói và xung đột! Với cái này,phụ nữ sẽ không có con nữa.
Không,không có con. Njet. Thứ này thật tuyệt diệu.
- Thì đấy,bố tôi đã được làm điều ông mong muốn. - Các người làm gì vậy?
- Cho tới lúc bọn Ruskies giải quyết ông. - Nhưng đây là biện pháp chống đói nghèo và xung đột!
Tôi nói lời cuối được chứ?
Cớm, cớm, cớm!
Cô Karlsson...
Tin bố tôi qua đời được đưa đến vào một ngày tháng Tư đầy nắng.
Đấy cung là ngày tôi nhận ra làm nổ tung các thứ hay ho như nào.
Tất cả những gì còn lại của bố được đặt trong một cái hộp.
Mẹ nhận được một cái trứng nhiều màu, làm từ Fabbe-hay cái gì đấy.
Tôi nhận được mấy con búp bê tháo lắp, Matryoshka.
Và một cái máy ảnh!
Đấy quả là những món quà tốt.
Mẹ tôi đổi quả trứng ấy ở tiệm đổi đồ của tay Gustavsson.
Hóa ra đấy là một vụ trao đổi béo bở cho hắn. Thì tên đổi đồ nào chẳng thế!
Sau khi bố mất, mẹ ho liền hai năm-
-trước khi bà cũng đi vào cái chỗ thiên đàng nào đấy, nơi mà bố đang ở.
Nó làm tôi hơi khó khăn đôi chút về sau này...
...nhưng tôi đoán đấy là điều xảy ra khi khi bọn trẻ con thành cô nhi.
- Con biết làm sao đây? - Con nói nghe thật giống bố.
Lúc nào cũng suy nghĩ. Con nhìn những gì đã diễn ra đi. Suy nghĩ là vô ích thôi.
Thứ duy nhất chắc chắn là mọi việc cứ là nó...
...và vẫn sẽ là nó.
Đấy là mấy lời cuối của mẹ tôi.
Từ ấy đến giờ tôi luôn phải tự làm mọi việc.
- Ông ơi! Ông! - Hử?
- Ông bỏ quên túi này. - À đúng cái đấy. Tốt rồi.
Không có chuyến tàu nào tới đây đâu. Đóng cửa rồi.
- Hử,anh nói gì nhỉ? - Không có chuyến tàu nào tới đây đâu.
- Ga tàu đóng cửa rồi. - À,vâng.
Tôi biết rồi mà. Tôi đâu phải đứa mới trẻ mới sinh.
- Thế cụ đang làm gì ở đây? - Xe bus đỗ ở đây mà.
Uh-huh. Nhưng mà cụ định đi đâu?
Đâu nhỉ? Ờ không... Là...
Tôi cũng không biết. Để xem đã.
- Cụ đi lang thang lâu chưa? - L-L-Lang thang?
Thì cái hành lí cụ đang kéo trông cũng khá to đấy.
Nah, cái này á? Có phải của tôi đâu. Kiểu như nó chỉ đi cùng tôi thôi.
- Hóa ra là ông già trộm cắp à. - Haha, ờ...
- Cụ đói chưa? - Ah thức ăn à? Tôi thì đang khát đây.
- Cái đấy khắc phục được! - Ồ hay quá. Tuyệt thật.
- Mày có biết ta đang đi đâu không? - tôi thường tập chạy xe ở đây mà... - Tao éo đùa đâu đấy!
- Tôi biết vùng này... - Tao nói lần nữa:Mày biết đường không đấy!?
- Có,tôi biết vùng này. - May cho mày đấy!
Cái quái gì...
- Mày làm éo gì vậy? Vấn đề gì đây? - Hết xăng mất rồi.
Mày không có cái can dự phòng nào à? Huh?!
Chỉ có một căn nhà ở Byringe thôi! Nó màu nâu...hay nâu sáng gì đấy.
Hay là hơi vàng ý!
- Chị có nghĩ rằng ông ấy đi lạc không? - Không,tôi không nghĩ thế. Đầu óc ông ấy vẫn tốt .
Đầu óc ông ấy không vấn đề gì cả. Thanh tra có hiểu được là ai đấy tự trốn khỏi tiệc sinh nhật của mình không? -Không
Tôi làm đủ thứ cho ông ấy thế mà ông ấy lại trốn mất.
Chúng tôi mua một cái bánh hạnh nhân cho 40 người ăn.
Chúng tôi đặt cái bánh đấy, vì ông ấy thích bánh hạnh nhân.
- Bình thường ở đây chúng tôi chỉ ăn bánh kem trộn thôi. Hạnh nhân làm mấy cụ bị mắc răng. -Mmmm
Chúng tôi biết làm gì với cái bánh đấy giờ? Giờ tôi ôm cái bánh khổng lồ mà lại có hàng tá cụ không ăn được hạnh nhân.
- Vâng,vâng. - Riêng tôi thì thích bánh Schwarzwald, nhưng mà có phải sinh nhật tôi đâu.
Chị biết sao không? Khi nào ông ấy về thì chị gọi nhé, vì mấy trường hợp kiểu này thường là dễ giải quyết thôi.
Hay là ông ấy phi ra cửa sổ? Anh có nghĩ là ông ấy nhảy ra khỏi cửa sổ không? Lúc chúng tôi đi vào thì nó đang mở.
- Thực sự là lúc đấy nó đang mở. - Ờ,tôi cũng chẳng biết nữa.
- Hoàn toàn có thể.Cứ gọi cho tôi khi ông ấy quay lại. Chắc là thế là xong. - Tôi không nghĩ thế đâu. -Sao không?
À,viện dưỡng lão! Họ khuyên tôi nên đến đấy vào mùa thu tới.
- Tôi mới bước chân vào đấy có một lần. - Vâng ,vâng...
- Sau bốn giờ thì luôn còn chỗ. - Haha, chuẩn.
Tôi hay giải trí với hội phụ lão bằng cái đàn accordion của tôi.
Họ cứ ngồi ngáp miệng to như tổ chim ý.
- Thế anh chơi được accordion à? - Oh vâng.
Mấy con người bất hạnh,cứ ngồi đấy suốt... Tôi thà ngồi tù còn hơn.
- Nào,chúc mừng ông lần nữa! - À đúng!Tôi quên mất đấy.
Chào mừng Tiny Tim!
Ông từng vào tù bao giờ chưa?
- Không,tôi làm gì mà bị đến mức đấy đâu. - Thế làm sao mà ông xoay xở được?!
Anh tè bên ngoài phải không? Tôi phải xả để uống tiếp đây. Tức hết cả bụng...
May là ông cố ăn được ! Có món tráng miệng nữa đây.
Vâng vâng,tôi vào giờ đây...
Tuyệt. - Xin chào,ai đấy? Chào!
- Lão khọm già và cái túi đâu rồi? - Đóng cửa rồi.
- Ý lão bảo đóng rồi là gì? -Đây không phải là ga tàu hỏa.
- Lão khọm già và cái túi đâu? -Tôi ở đây một mình mà...
Lão già nghĩ ta ngu à? Thế đứa quái nào đang ngồi chỗ này đây?
- Không... Oww! - Lão khốn kiếp!
- Xem đây lão già! - Oww!
- Oww! Dừng lại đi! - Lão khọm! Biết tay ta chưa?
- Mày... - Ta sẽ thịt lão giờ!
- Nhìn vào đây! - Được rồi!
Đừng đánh nữa!
- Oww, oww, oww! - Lão muốn tung đồng xu không?
- Xem xem lão có được sống không nhá. - Dừng lại đi.Bình tĩnh đã...
May cho lão ta không có đồng xu nào!
- Có bát đựng xu ở phòng khách. - Phòng khách á? Lão có bị ngu không vậy?
- Khốn thật,cú đấy đau đấy! - Thế cơ à?
Này anh.còn cái món tráng miệng anh vừa nói thì sao?
- Ta phải mang thằng này ra khỏi đây đã... - Sa...Sao? - Trước khi nó tỉnh lại.
Thú thật là tôi hơi tò mò...
…về cái gì trong cái túi.
Đây.Đây là cách nhanh nhất...
- Ồ,thế thì hơi quá tay!Tôi có thể xử lí được. - ...để mở, kể cả khi ông biết mã khóa.
Thế anh thích gọn gàng hay thế nào?
Ôi giời ơi!
Cả một đống tiền. Chả trách sao thằng nhỏ cứ lồng lên.
Mở cửa ra ngay! Nghe ta không bọn khọm già?!
Thả ta ra!
- Ta chỉ muốn lấy lại cái túi thôi. - Bình tĩnh đê! - Ta sẽ không đánh ai đâu!
Này,nói thật đấy!
- Cái gì đấy? - À tôi đi bật cái này lên ý mà.
Tôi sẽ chỉ lấy cái túi chết tiệt rồi biến ngay. Tôi sẽ không đánh mấy lão đâu.
Thật là dễ nghĩ đến mấy điều tốt đẹp khi mà người ta đang bị nhốt hay đang bị ngập trong phân.
Làm như thế thì cũng chẳng tác dụng gì. Đời vẫn thế và vẫn sẽ như thế.
Đấy là điều mà tay đổi đồ Gustavsson đã học được.
- Đợi anh, Bibi! - Quay lại sớm nha.
Y đã chuẩn bị kĩ để ra đi. Y chọn một ngày nắng đẹp,một con đường tuyệt vời...
...và một ngọn đồi hoàn hảo cho cái của quí của hắn, và nó biến mất từ lúc ấy.
Vì tôi đã chọn đúng cái quả đồi ấy để nổ thử .
Mụ hét vang đến tận mây xanh.
Tôi đoán mấy bà hay làm như thế khi thấy đầu của mấy tay đổi đồ bị quăng lên mui xe.
Mặc dù vụ nổ thử nghiệm thành công, Tôi vẫn nhận được vé một chiều tới viện tâm thần.
Đấy.
Từ giờ đây là phòng mày,đừng làm trò khỉ gì nữa đấy!
Và,sau vài năm bị giam-
Tôi đến với nhà nhân chủng học, giáo sư Lundborg.
Thôi đi, Allan.
Hm...
Mm.
“Dân bản địa phía Bắc” “Nhạc sĩ da đen đến từ Hoa Kì. Bị trục xuất.”
“Nhạc sĩ da đen đến từ Hoa Kì. Bị trục xuất.”
Anh Allan có biết là anh có dòng máu người da đen không?
- Không,tôi không nghĩ thế. - Tôi chẳng thể hiểu được.
Anh Allan có mấy đặc điểm của người da đen. Anh có thiên hướng bạo lực.
- Nhưng mà da anh rất trắng. - Mà nếu giáo sư có biết anh da đen nào thì tôi rất muốn gặp đấy!
- Cha của anh là nhà cách mạng. - Mm-hum, ông ấy có hơi đặc biệt.
Và kiểu rau nào thì sâu nấy.
No comments yet. Be the first to leave one.