The first 200 lines.
CHỦ NHẬT 23:40
Sao không cảnh báo?
Tại sao?!
Anh đã ở đâu?!
SAU VỤ CƯỚP 62 GIỜ
Chết tiệt!
Bị thương! Có người bị thương! Giúp với!
Chuyện gì đã xảy ra?
- Có chuyện gì vậy? - Con tin trốn.
Cú đập mạnh. Chấn động não.
Denver, cậu biết về vụ trốn hả?
Ai dàn xếp vụ bỏ trốn này?
Con tin nào?
Arturo nói với tôi, nhưng tôi...
Tôi không đến đó kịp.
Arturo.
Helsinki. Helsinki này.
Oslo rất nguy kịch.
Không.
- Cậu ấy bị thương nặng, Helsinki. - Không.
Không nặng.
Không nặng.
Anh ấy chỉ cần nghỉ thôi.
Và uống vài viên thuốc.
- Uống thuốc. - Sao anh ấy mở mắt?
Tôi cho uống Prednisone...
thuốc chống viêm...
và Heparin.
Và anh ấy sẽ ngủ.
Và ngày mai Oslo sẽ khá hơn.
Này, Helsinki.
Moscow.
Đừng lo. Oslo và tôi từng trải qua nhiều vụ khủng khiếp hơn.
Rất khủng khiếp.
Ánh mắt Oslo không lấp lánh nữa.
Nhưng giờ chúng tôi cũng đều chung ánh mắt: buồn và trống rỗng.
Hy vọng như quân cờ domino.
Một quân ngã xuống, tất cả đổ theo.
Và con tin nhận thấy chúng tôi có chuyện.
Tối qua nghe thấy súng bắn.
Có người bị thương à?
Tôi không im đâu.
- Ngồi xuống. - Tôi thiếu một học sinh.
Pablo Ruiz. Tôi muốn biết nó ở đâu.
Ngồi.
Ngồi xuống!
Hắn và con tin khác đã chạy trốn.
Chúng cho nổ cửa và chạy ra ngoài.
Cô không phải lo về ai cả.
Tất cả đều ổn.
Ả điên làm gì?
Cô ngồi xuống và im đi.
Ngồi xuống.
Tôi nói, ngồi xuống!
Cô à...Ngồi xuống.
Ngồi xuống sàn.
Ngồi xuống sàn!
Tất cả ngồi xuống, chết tiệt!
Ngồi xuống sàn!
Ngồi xuống sàn!
Chết tiệt!
Ngồi xuống sàn!
Dừng lại.
Dừng!
Dừng! Dừng lại!
Ngồi xuống...
tất cả!
Ngồi.
Vui lòng ngồi xuống.
Nhìn kìa.
- Không Moscow. Không. - Gì cơ?
Đầu tiên phải mở mắt.
Nhìn vào nơi ngắm bắn.
Giơ súng.
Hạ khuỷu tay.
Đang mặc bikini hai mảnh hả?
- Tôi đang không mặc quần lót. - Hít vào. Thở ra.
Thì tôi cũng không.
Thả rông cái ấy.
- Đừng có ghê thế. - Thả rông đấy.
Những con tin.
- Yên lặng. - Gì vậy?
Thời gian trôi qua, con tin sẽ thôi nghe lời.
Khi nhận ra không đầu hàng, không gì cả,
bản năng sinh tồn sẽ khiến họ nổi loạn.
Vậy thì sao?
Những người làm tiền biến thành Bruce Willis à?
Họ sẽ cố trốn thoát.
- Hoặc sẽ trốn thoát. - Không.
Có thể đấy.
Ta có vũ khí.
Những con tin còn lại sẽ không sợ ta nữa.
Và nếu điều đó xảy ra, tái lập kiểm soát là rất quan trọng.
Trường hợp đó, ta làm với sự đồng cảm.
Tạo bầu không khí tin tưởng
mạnh hơn bất kỳ điều gì trước lúc đó.
Có vẻ tin tưởng và khẩu M16 đi cùng nhau không hợp lắm.
Vậy ta sẽ phải tìm thứ gắn kết ta với con tin.
Để xem nào.
Điều gì mang mọi người lại gần nhau?
- Bóng đá. - Đương nhiên.
Bóng đá là ví dụ tuyệt vời, nhưng...
còn có thứ gắn kết người ta mạnh hơn nhiều.
Tình dục?
Tình dục chỉ gắn kết đôi thôi.
- Hay không. - Này.
Ừ, thông thường.
Còn có...thì...
Quan hệ ba người và...
Và bốn người. Và thậm chí...
- Kết cấu lớn hơn... - Kết cấu?
Chưa kể đây không phải một lựa chọn trong kế hoạch.
- Xin lỗi mọi người. - Thật may.
Nếu may mắn, ta làm cuộc truy hoan,
tôi sẽ ở sau cậu này.
Nhưng Giáo Sư...
thứ gì hơn cả tình dục?
Điều gì kết nối chúng ta?
Ý tôi là tất cả chúng ta.
Tôi dần yêu quý cả nhà rồi, nhưng...
là tiền.
Chính là tiền.
Và tiền thì ta có nhiều.
Tôi đã nghĩ rất nhiều, làm sao để biến con tin...
thành cộng sự của ta.
Và tôi đi đến một kết luận.
Tiền.
Hoặc tự do.
Cô có bao giờ nghĩ tới...? Như là một mộng tưởng.
Nghĩ giá của mình?
- Tôi nói có ngay. - Nghĩ đi, ông Torres.
- Ông có hai giờ... - Tôi không cần nghĩ.
Tôi đang nói về nỗi đau, thương tổn ta phải chịu.
Giờ tôi đang làm việc tốt hơn bao giờ hết.
Lương tối thiểu cho một con tin là?
Tôi nghĩ là một triệu euro, không thuế.
Không lừa tôi được đâu.
- Tôi biết rõ chuyện này là gì. - Vậy ư?
...biết cái giá phải trả và biết rằng nghề này nhuốm máu.
Tôi chưa có người chủ nào như cô, Nairobi.
- Hoặc tiền hoặc phương án hai. - Đó là gì?
Ra ngoài, chỉ thế thôi ư?
Thế thôi, nhưng với bàn tay trắng.
Sao đưa được một triệu euro ra?
Giấu trong quần lót ư?
Cứ cho tôi địa chỉ một người bạn,
và tôi sẽ gửi đến một phong bì
với tiền trong đó, sau năm hay sáu tháng.
Hãy nghĩ đi.
Nuôi con với một triệu bên người khác nhau đấy.
- Vậy... - Tự do?
Hay tiền?
Có một máy quay ở đây.
Trên cửa nhà vệ sinh.
Và tôi nghĩ còn một cái nữa ở sảnh này.
Anh đang nói ngoài máy quay trong tòa nhà,
- chúng tự lắp thêm? - Đúng, chúng khác.
Chúng bắt chúng tôi đào hầm.
Dưới tầng hầm.
Có rất nhiều đạn dược, vũ khí.
Đủ cho một cuộc chiến. Có đạn...
băng đạn, thuốc nổ...
Đúng, đây là ba thành viên băng cướp đó.
Có tám người tất cả. Hai trong số đó là người ngoại quốc.
Anh có biết ai là Giáo Sư không?
Chúng dùng tên thành phố.
- Berlin. - Moscow.
- Denver. - Nairobi.
Helsinki.
- Đây là Tokyo. - Đây là Rio.
Anh ta ít nguy hiểm nhất, trông giữ Alison.
Chúng tách Alison khỏi các con tin khác?
Đúng, đôi khi là vậy.
Một gã ngoại quốc bị thương...
hoặc chết.
Chúng tôi lấy ống đập đầu hắn.
Chúng gọi hắn Oslo.
Tôi xin phép.
Các anh có thể nghỉ uống cà phê hoặc ăn gì đó nhé?
Anh ấy sẽ đi cùng.
Cô nên ngồi xuống đi.
Đây là kính của Ángel.
Có gắn micro.
Khóa 20-10, tầm 1500 mét.
Chúng hẳn đã cài khi cậu ấy vào với đội y tế.
Ángel không phản bội.
Raquel.
Tôi biết giờ cô đang nghĩ gì.
Nhưng cô chỉ làm việc của mình. Chúng tôi cũng sẽ làm vậy.
Mọi thứ đều hướng về cậu ấy.
Tôi cũng nhầm.
Phó chỉ huy phụ trách vụ cướp ở Xưởng in Hoàng Gia, đang hôn mê sau vụ tai nạn.
Bạn có một tin nhắn mới.
Raquel, lại là tôi.
Gọi tôi, hộp thư thoại của cô đầy rồi. Ta tóm được hắn rồi!
Ta tóm được kẻ giúp chúng từ bên ngoài. Là Salva!
Salva, gã rượu táo.
Là hắn ở bãi phế liệu.
Hắn đe dọa gã người Nga!
Hắn lợi dụng cô! Vân tay hắn trong xe cảnh sát!
No comments yet. Be the first to leave one.