The first 175 lines.
Tôi rất sợ…
Sợ phải đào sâu vào trong tâm trí.
Tác phẩm của cậu không hẳn là có lỗi gì nặng nề…
nhưng, nói sao đây nhỉ…
Lúc sáng tác cậu phải đào sâu hơn nữa.
Truyện của cậu quá hạn chế. Nó không phản ánh được con người cậu.
Cậu đã 29 tuổi rồi, phải không?
Có lẽ sẽ khó để cậu thành công ở đây.
Chỉ còn 26 ngày nữa là đến World Cup 2006 ở Đức…
Ngày nào tôi cũng nghĩ: "Phải chi lúc đó mình làm thế này".
Nhưng đó không hẳn là sự nuối tiếc.
Đó chỉ là những lời biện hộ đến rồi đi.
Tôi rất sợ phải đào sâu vào trong tâm trí mình.
Tôi đi giao hàng đây.
Được. Cẩn thận nhé.
Katagiri đây. Tôi cũng đi đây.
Được. Cẩn thận nhé.
À, anh Fujinuma.
Đừng ăn mất pizza trên đường giao hàng nhé.
Chả hiểu nổi.
Dạo này bọn nhóc đùa kiểu đó à?
Sao tôi lại ăn chứ?
Lúc nào chạm mặt nhau, cô bé cũng nói mấy câu y hệt.
Mà thật ra, đó là điều duy nhất cô bé ấy nói với tôi.
Có vẻ cô bé cũng không có cảm xúc với tôi.
Cô gái kỳ quặc.
Tôi cũng không hứng thú với mấy đứa nhóc.
NHIỆT ĐỘ HIỆN TẠI: 21 ĐỘ C LÁI XE CẨN THẬN
Không nghi ngờ gì nữa.
Nó sắp xảy ra nữa rồi.
Ở đâu nhỉ?
Phải có điều bất thường ở đâu đó…
Này, anh lái xe tải!
Tấp vào đi!
Này, tài xế!
Anh Fujinuma?
Anh ấy làm gì thế nhỉ?
Chết tiệt. Biết ngay là mình không nên dây vào mà.
Nhưng…
Biết thế nhưng…
- Cháu có sao không? - Nguy hiểm quá!
Gì thế này?
À, ra là "cả cuộc đời tua lại trước mắt".
Thấy chưa?
Lo chuyện bao đồng thì sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Thôi thì có lẽ tôi chết cũng chẳng sao.
Ơ kìa?
Anh ấy mở mắt rồi.
Xin chào, anh Fujinuma.
Đã hai ngày rồi đấy.
Phải Katagiri đó không?
Anh có nhớ mình là ai và tại sao lại nằm đây không?
Fujinuma Satoru, 29 tuổi.
Tôi đuổi theo xe tải và bị tai nạn.
Ơn trời!
Họ nói anh gần như không bị chấn thương.
Thật kỳ diệu.
Anh cần em liên lạc với ai không?
Bạn bè hay bạn gái chẳng hạn?
Thôi khỏi.
Tôi không thân với ai đến mức phải thông báo chuyện này.
Cắt, cắt.
Gì vậy?
Dạo này giới trẻ đùa thế à?
Em cảm giác như anh vẫn đang cố giấu gì đó.
Anh không phải kiểu người hay chia sẻ với người khác.
Và anh chẳng bao giờ cười.
Nhưng anh làm em rất ấn tượng đấy.
Tại sao?
Anh đã cứu một đứa trẻ kia mà?
Lúc đó em cũng có mặt ở hiện trường.
Hình như tài xế xe tải bị nhồi máu cơ tim và qua đời khi đang lái xe.
Anh thấy được cũng hay thật.
Tôi gặp may thôi.
Sau khi anh bị đâm, xe tải lao thẳng vào nhà kho.
Chỉ có anh và người tài xế xe tải bị thương thôi.
Bị thương…
Đừng lo, em kể mọi chuyện với Sếp rồi.
Sếp muốn anh quay lại làm việc, đừng lo về chiếc xe máy và ô tô anh tông.
Cảm ơn nhé.
Anh chịu cười rồi đấy à?
Katagiri này…
Tại sao em lại đi làm thêm?
Ồ, tự nhiên anh hỏi câu sâu sắc thế.
Vậy sao?
Phải. Trước giờ chưa ai hỏi em câu đó.
Em có một ước mơ.
Ra là vậy.
Chỉ có vậy thôi sao?
Em không ngại khi chia sẻ về ước mơ của mình với người khác sao?
Lỡ ước mơ không thành thì sao?
Em không thấy xấu hổ đâu, không hề.
Em cảm giác rằng nói ra mới giúp ước mơ thành sự thật.
Không hiểu tại sao mà những lời đó nghe thật hoài niệm.
Nhưng mà
em cũng không định nói với anh.
Ta đâu có thân lắm.
Vậy thôi được rồi. Em sẽ gọi y tá đến rồi về nhà.
Tạm biệt!
Đúng là cô bé kỳ quặc.
Tôi gọi hiện tượng đó là "Hồi sinh".
Tôi biết nó sẽ khiến tôi gặp rắc rối, nhưng tôi vẫn cứ dây vào.
Tôi quay ngược thời gian, thường là một đến năm phút trước đó,
và chứng kiến cảnh tượng diễn ra lại.
Thường là ngay trước khi chuyện tồi tệ gì đó xảy ra.
Và hình như có ai đó buộc tôi ngăn nó lại.
Tôi sẽ tìm điều gì đó bất thường.
Kết quả là tôi đã ngăn được vài vụ tai nạn.
Thường thì kết cục từ xấu sẽ chuyển thành trung lập.
Nhưng cũng có lúc, như lần này, kết cục sẽ xấu đối với tôi.
Con về rồi đấy à, Satoru.
Mẹ.
Mẹ đã đến bệnh viện,
nhưng con chưa tỉnh lại, chờ mãi cũng chán nên mẹ về đây.
Đầu con không sao chứ?
Vâng, không sao cả.
Nghe họ báo là va chạm trực tiếp làm mẹ suýt đứng tim luôn đấy.
Mẹ sẽ ở lại đây một thời gian.
Cái gì? Tại sao?
Thằng con quý báu, con trai một của mẹ, vừa bị va vào đầu.
Tất nhiên mẹ phải ở lại chăm con rồi.
Con đã nói là không sao đâu mà.
Nhà cũng chỉ có một cái giường thôi.
Mẹ thấy cái túi ngủ trong tủ rồi.
Mẹ dùng cái đó là được.
Mẹ ra khách sạn đi.
Phung phí tiền bạc.
Ôi, để con trả lại tiền viện phí cho mẹ.
Giữ đi, coi như tiền mẹ ở thuê nhà con.
Mẹ chẳng thay đổi gì cả.
Tôi cũng không nhận ra đây là mẹ tôi, 52 tuổi.
Satoru, có chuyến tàu nào đi thẳng từ Ueno đến đây không?
Không có. À hóa ra là mẹ đi du lịch.
Mẹ đã đi từ Hokkaido đến đây đấy.
Mà nhìn mặt con cả ngày cũng chán lắm.
Mẹ còn chưa nhìn mặt con được một ngày nữa đấy.
Nào, ăn cơm thôi.
Xin lỗi vì đã chiếm dụng giường và TV của con nhé.
Mẹ đừng lo chuyện đó.
Mình chỉ thấy lo khi tối đi vệ sinh phải cẩn thận thôi.
Nhân tiện, con không cần cẩn thận khi đi vệ sinh buổi tối.
Mẹ không dễ bị đánh thức đâu.
Đúng là quỷ mà.
Tin tức tiếp theo.
Học sinh lớp một được báo mất tích tối qua ở Saitama
đã được tìm thấy an toàn vào sáng nay ở Yokohama.
- Satoru. Con có nhớ không? - May là cô bé không bị thương nặng
- Nhớ gì? - và đã được đưa đến bệnh viện.
Chuyện xảy ra ở gần nhà ta hồi con học lớp năm ấy.
Ký ức của con vào lúc đó chắc là khá mơ hồ.
Cảnh sát đã bắt giữ một người đàn ông thất nghiệp…
Nhà ta đã vô cùng khổ sở.
Cả nhà cố gắng hết sức để con quên đi chuyện đó.
Con đã trong thế ngàn cân treo sợi tóc đó, biết không?
Hồi tôi học lớp năm…
Bắt cóc ư?
Phải rồi. Hai người bạn cùng lớp tôi đã chết.
Hồi tôi còn nhỏ,
người mà chúng tôi gọi là anh Yuuki, khoảng 20 tuổi,
anh ấy thường chơi với tôi.
Tên anh ấy không phải Yuuki.
Chúng tôi chỉ gọi thế vì người đó hay nói về "yuuki", lòng can đảm.
Để… Để anh đoán xem cậu… cậu bé được thích nhất lớp em là thế nào nhé.
Một cậu bé hoạt bát và giỏi thể thao.
Hay phát biểu, và dù hay đùa giỡn,
nhưng đụng chuyện thì cậu ấy cũng rất nghiêm túc.
Hay quá.
Mấy đứa nhóc được ưa thích hay thế mà.
Sao nhóc không thử làm theo những thói quen của cậu ta?
Thử làm những gì nhóc có thể, một, hai thứ thôi cũng được.
Đừng ngại. Hãy can đảm lên.
Sáu tháng sau vụ tai nạn,
Shiratori Jun bị bắt vì tội bắt cóc và giết người.
Đó chính là anh Yuuki.
Mẹ không thấy mẹ mua nhiều quá sao?
No comments yet. Be the first to leave one.