The first 200 lines.
Sau Sự Hủy Diệt, chúng tôi bắt đầu gây dựng lại.
Tạo nên một xã hội mới.
Một sự bình đẳng chuẩn mực.
Luật lệ là những tòa nhà của sự bình đẳng đó.
Chúng tôi được học từ khi còn là bé mới.
Đã tiêm.
Tên tôi là Jonas.
Tôi không có tên họ.
Chẳng ai trong số chúng tôi có cả.
Vào cái ngày trước lễ tốt nghiệp.
Tôi thừa nhận, tôi rất lo sợ.
Ngày mai, chúng tôi sẽ được chỉ định công việc của mình. Mục đích của chúng tôi.
Dường như mọi người đều đã biết công việc của họ.
Nhưng không phải tôi.
Tôi lạc lối.
Tôi luôn cảm nhận rằng mình nhìn mọi vật...
một cách rất khác thường.
Thấy những gì mà mọi người không thấy.
Tôi chưa từng nói điều gì.
Tôi không muốn khác biệt.
Ai muốn cơ chứ?
Jonas!
Tớ xin lỗi vì đến muộn.
Tớ đợi Asher nói lời tạm biệt với thầy giáo.
Tớ chấp nhận lời xin lỗi của cậu.
Asher và Fiona.
Họ là những người bạn trong suốt cuộc đời tôi.
Asher là một chàng trai luôn khiến mọi người cười lăn lộn.
Còn Fiona...
Cậu ấy lại là một cô gái luôn khiến mọi người mỉm cười.
Bất cứ ai đang nghe điều này, làm ơn, làm ơn,
Đừng khiến làm phó chủ tịch việc xử lí chất tải của họ.
Làm ơn đấy.
Chúng tôi sống trong thế giới mà sự khác biệt không được thừa nhận.
Không "nổi tiếng".
Không "danh tiếng".
Không có "kẻ thua" và không có "người thắng".
Các bô lão đã xóa bỏ tất cả những điều ấy.
Vì vậy sẽ không có sự mâu thuẫn nào giữa chúng tôi cả.
Sự sợ hãi, đau khổ,
đố kỵ, thù hằn...
Không có nhiều từ ngữ cũng như là âm thanh.
Những tiếng vọng được đưa đến một mặt khác của lịch sử.
Tôi được hỏi là liệu tôi có nên xin lỗi vì những gì đã làm.
Tôi sẽ để bạn quyết định.
Tớ sắp bỏ lỡ việc tình nguyện ở đây rồi.
Ồ, không. Nếu có một người
sinh ra để làm việc ở Trung tâm Nuôi Trẻ.
Tớ sẽ là một điều bất ngờ, phải vậy không?
Jonas, nếu cậu phải đoán tất cả các vị trí
thì các bô lão sẽ lén nhìn cho tớ.
Trung tâm Nuôi Trẻ.
Chào mừng đến với Trung tâm Nuôi Trẻ.
Chúng ta thắng rồi!
Em chẳng phải là nhà vô địch mũm mĩm của chị sao?
Bé nào nặng hơn? - Của cháu.
Asher.
Bố này, con nghĩ Fiona đặt ngón tay cậu ấy lên cân đấy.
Đâu có.
Đứa bé này sẽ không đủ tiêu chuẩn cho buổi lễ ngày mai.
Nó chưa đủ mạnh mẽ để được chỉ định cho một gia đình nào đấy.
Đứa bé trông không vui.
Không sao, Jonas, con có thể mở ra.
Này, anh là Jonas.
Đây, để tớ cho.
Ngoan nào.
Không sao đâu. Một số người có nó hả?
Thật chẳng công bằng.
Mạnh mẽ lên nào, Gabriel.
Bố nhìn lén tên à?
Chẳng phải là phạm luật sao?
Phải...
Bố chỉ nghĩ là nếu có tên sẽ giúp đứa bé lớn lên được.
Nên...nên...bố thì thầm cho nó khi không ai có thể nghe thấy.
Thi thoảng bố gọi nó là Gabe.
Nó luôn bồn chồn.
- Cậu không sao chứ? - Sao cơ?
Ừ. Tớ ổn.
Một người già quay sang bô lão và nói,
"Biết ta là ai chứ?"
Và bô lão nói, "Thưa ông, tôi biết ông đã già,
nhưng không có lí do gì để kiêu ngạo cả."
Rồi ông ấy nói,
"Không, thật đấy, tôi đang hỏi,
tôi là ai vậy?"
Tớ không hiểu.
"Tôi là ai", như thể ông ấy quên mất bản thân mình rồi.
Được rồi, câu chuyện sẽ vui hơn
Nếu ông ấy nói... Được rồi, một...
Gì thế? - Hai...
Ba!
Chẳng phải chúng ta sắp tốt nghiệp sao?
Cậu làm thế mỗi ngày mà.
Lại đây. - Được thôi.
Một, hai, ba...nhào vô!
Cậu đây rồi.
Tớ đoán mọi chuyện kết thúc rồi.
Đêm cuối cùng của tuổi thơ chúng ta.
Tớ đoán mọi thứ sẽ rất khác.
Không
. Điều duy nhất thay đổi vào ngày mai chính là việc ta làm.
Nó không thay đổi việc chúng ta là ai.
Hỏi nhanh nhé : Chúng ta là ai?
Bạn bè.
Mãi mãi là bạn bè. - Phải.
Ngay cả khi hai cậu quyết định trở thành những Mẹ đẻ.
Này!
Tớ đoán chúng ta sẽ biết vào ngày mai thôi.
Những công dân được nhắc nhở rằng
buổi tối vui chơi giải trí sẽ kết thúc trong 30 phút nữa.
Cảm ơn.
Ông ấy cần được phục hồi.
Mẹ biết đó là thầy giáo của Lily, nhưng mẹ phải làm gì đây?
Mẹ cảm thấy...
thất vọng.
Quyết định của các bô lão là gì?
Phóng thích đi đâu đó.
Con có bị phóng thích đi đâu đó không, mẹ?
Thậm chí chỉ một ngày thôi.
Không, con còn quá bé, Lily chim ri à.
Jonas, đến lượt con chia sẻ cảm xúc đấy.
Vâng, con đoán rằng mình kiểu như...
kinh hãi.
Dùng từ chính xác đi.
Ý con là, lo lắng.
Khi bố sắp sửa tốt nghiệp, bố có từng cảm nhận rằng
không có vị trí nào thích hợp cho bố không?
Họ đều theo dõi con từ khi con còn là một bé mới.
Các bô lão không bao giờ sai.
Con sẽ tìm được vị trí của mình.
Chào mừng các công dân
tới buổi lễ tiến cử.
Xin hãy chú ý tới bản tin được truyền tải.
Chào buổi sáng, cộng đồng chúng ta.
Chào buổi sáng, Trưởng lão.
Tôi xin lỗi vì đã tham dự từ xa thế này.
Chúng tôi chấp nhận lời xin lỗi của Trưởng lão.
Tôi không thể có mặt tại mỗi buổi lễ...
mọi người là cộng đồng được yêu thích của tôi.
Tuy nhiên, vì chúng ta không nói dối,
Tôi sẵn sàng thừa nhận rằng, tôi nói thế với tất cả cộng đồng.
Sự khởi đầu...
từ sự hỗn loạn và mất trật tự,
từ đau khổ, mất mát,
từ sự xáo trộn,cùng sự đố kỵ và thù hằn...
Các cộng đồng.
Những nơi yên bình, đẹp đẽ,nơi sự hỗn loạn trở thành sự hài hòa.
Cảm ơn. Để tôi nói hết nào.
Được rồi.
Buổi lễ bắt đầu.
Buổi lễ của sự phóng thích tới các Nơi Khác.
Nó tôn vinh những công dân cao tuổi, người đã cống hiến công việc của họ
cho vẻ đẹp và sự hài hòa của cộng đồng đáng quý này.
Bây giờ đã sẵn sàng cho sự nghỉ hưu vui vẻ tới những Nơi Khác.
Chúc mừng những bé mới,
tự hào được tạo ra bởi những nhà di truyền học đáng quý.
Abigail.
Được tạo ra bởi những mẹ đẻ kính mến,
những đứa trẻ này
sẽ gia nhập vào gia đình được chỉ định.
Đánh dấu nửa chặng đường đến khi tốt nghiệp,
những lứa Chín của chúng ta hôm nay sẽ nhận được
một biểu tượng cho sự phát triển tự lập và có trách nhiệm.
Và xin chúc mừng những học viên tốt nghiệp,
những người hôm nay được chỉ định nhiệm vụ của mình trong cộng đồng.
Chúc may mắn nhé.
Cậu cũng vậy.
Tất cả sự tập huấn của các cháu
đã giúp các cháu hòa nhập
để kiềm chế bất kỳsự bốc đồng nào khiến bản thân tách biệt với những người khác.
Nhưng hôm nay, chúng ta tôn vinh sự khác biệt của các cháu,
điều đó quyết định tương lai của các cháu.
Ở đây là những người lãnh đạo, những nhà giáo,
những công nhân, những mẹ đẻ của tương lai.
Và tôi nghĩ chúng ta đã được chăm sóc đặc biệt.
Số 1, Madeleine.
Mẹ đẻ.
Cảm ơn về tuổi thơ của cháu.
Số 2, Ross.
Người dạy trẻ.
Cảm ơn về tuổi thơ của cháu.
Số 51, Asher.
Tinh nghịch, bất cẩn.
Đôi khi những người cần yếu tố trách nhiệm,
sẽ tiếp thu hiệu quả nhất bằng việc trở thành học viên.
Điều khiển máy bay không người lái.
Cảm ơn vì tuổi thơ của cháu.
Bà có thể giữ nó.
Cảm ơn.
Số 53,
Giám đốc giải trí.
Cảm ơn vì tuổi thơ của cháu.
Số 54, Cathy...
Họ bỏ qua anh Jonas.
Cảm ơn về tuổi thơ của cháu. Số 78...
Lloyd. Nhà di truyền học.
Cảm ơn về tuổi thơ của cháu. Số 83.
Sản xuất đồ ăn.
Chăm sóc người già.
Số 104, Fiona.
No comments yet. Be the first to leave one.