The first 200 lines.
Mẹ kiếp! Lùi lại!
Không được rồi. Làm sao bây giờ?
Làm gì đi. Chúng ta còn phải đi tiếp nũa!
Khẩn trương lên!
- Lấy gì đó chèn bánh. Nhanh. - Phải châm thêm nước nữa.
"Xin chú ý. Hỡi binh sĩ Đức."
Đây là buổi phát sóng của chúng tôi.
Cuộc chiến đang đi đến hồi kết thúc.
Các anh hãy buông vũ khí.
"ĐÀO NGŨ" "Tôi là kẻ nô dịch Nga."
Chú ý, chú ý!
Hỡi những người lính Đức!
Các anh hãy đầu hàng trước khi bị bắt.
Chúng tôi sẽ không làm tổn thương các anh. Tôi là người Đức đây.
16 tháng 4 năm 1944.
"Chú ý, chú ý!"
"Hỡi người dân Đức,"
"Quân Đồng minh hầu như đã chiếm cả châu Âu ..."
"Cả trái đất này đã bị chiến tranh bao phủ ..."
Chúng tôi nhìn con đường nhỏ đẫm máu người Đức.
Đây là con đường tôi trở về quê nhà.
Tôi đã đến Moscow với bố mẹ khi lên tám.
"Hỡi các đồng chí, ..."
"... Tất cả hãy xông lên vì chiến thắng ..."
Tôi đã lớn lên ở Moscow.
Mẹ tôi sống ở đó.
Tôi có rất nhiều bạn bè ở đó.
"Chiến tranh đã nổ ra trên khắp các thành phố ..."
"Nó đã mang lại sự hủy diệt và điêu tàn ở khắp nơi."
Hầu như mỗi ngày...
từ trường tiểu học, ...
... và cuộc sống sau này.
"Đó là hậu quả chiến tranh."
Tôi đã 19 tuổi.
Đứng dậy! Không được chống cự! Không được chống cự!
"22 tháng 4 năm 1944"
Đơn vị chúng tôi vừa thành lập được 3 ngày.
Chúng tôi đã tiến vào Berne.
Chuyện gì thế? Đến đâu rồi?
Berne.
Trung úy Heker! Lại gặp tướng quân!
Chỉ còn mình tôi ở đây khi xe tăng đi qua.
- Ở đây không có lính à? - Không, cả Liên Xô lẫn Đức.
Làm sao thi hành lệnh đây? Mẹ kiếp!
Chúng ta phải đi tiếp mà quân dự trữ lại chưa đến.
Cái bọn dự trữ đó toàn là thứ ăn hại!
Báo cáo tướng quân, theo lệnh đồng chí tôi có mặt!
Cậu từ đâu đến, trung úy?
- Moscow, thưa tướng quân. - Cậu đẻ ở đâu?
Cologne, thưa tướng quân.
Chà, Colonge thì tôi không thể giao cậu.
Người Mỹ đã chiếm nó, nhưng Berne là của cậu.
- Thi hành lệnh đi, trung úy! - Đi thôi!
- Lên xe! - Lên xe!
Vadim!
Tôi làm chỉ huy này.
Báo cáo thủ trưởng, tôi đang chờ lệnh.
Tờ giấy này quan trọng đấy.
Cô kia, lại đây!
Nhanh nào!
Cô chờ gì vậy?
Có người tự tử.
Mẹ cô à?
Không.
Cô sống ở đây?
Tôi vừa đến đây hai ngày.
Cô biết tại sao bà ấy tự tử không?
Có lẽ ở đây sẽ bị chiếm.
Tại sao vậy? Chiến tranh kết thúc rồi mà.
Cô còn người thân không?
Mẹ tôi đã tản cư. Tôi chạy theo không kịp.
- Chính quyền mới sẽ bắt đầu sau 2 tuần nữa. - Và sau đó?
Sau đó thì sống làm việc như bình thường.
Sống như thế nào? Thế còn việc làm?
Tôi có nên ở lại đây không?
Quay về ...
... hay là đến Heisen?
Anh là người Đức?
Anh theo bên đó?
- Trung úy? - Có.
Có nhà kia treo cờ đỏ.
Để tôi.
Hiện giờ tôi chỉ có thế này,
... mong các ông vui lòng chấp nhận.
Chiến tranh đã làm rất nhiều người chết.
Tôi xin được ở lại thành phố này với cô bạn đồng sự.
Ý tôi là ...
Nhà ông không được treo cờ đó.
Nghe tôi nói này.
"SỞ CHỈ HUY"
Người khách đầu tiên.
Chúc các ông một buổi chiều thú vị.
Tôi có việc này mong được các ông chấp thuận.
Ngày mai in nó nhé?
Vâng. Thế thôi.
- Ông dùng cà phê nhé? - Thôi.
Để ông xem thứ tài liệu.
Ghi trên thông cáo.
28 đến 33.
- Ông theo tư bản chủ nghĩa? - Không.
Đảng bị cấm hoạt động, Bôn sê vích.
Sao ạ?
Chúng ta cần một thị trưởng.
Ông sẽ làm thị trưởng.
- Tôi ư? Thôi. - Ông phải nhận thôi.
Tôi đã quá già.
Ông phải nhận thôi.
Ký hiệu đó là gì thế?
Ký hiệu chữ ký tôi.
Còn bao nhiêu người không thể hiểu?
- Cần tôi giúp không, trung úy? - Không.
Tôi có thể giúp anh.
Tôi làm được.
Tắt dùm cái.
- Anh đi được rồi. - Rõ!
Cũng không tệ.
Trung úy, ngoài kia có một cô gái.
Cô ấy biết anh.
Cho cô ấy vào.
- Sao cô ta vào đây? - Nhưng anh lệnh mà.
Cô cần gì?
Tôi ngủ ở đây được không?
Có chỗ đâu chứ. Đây đâu phải nhà ở.
Tôi không còn nơi nào để đi cả.
Đây đâu phải nhà ở.
Anh nói tiếng Đức à? .
Cô ấy cần gì? .
Cô ấy muốn ngủ ở đây. .
Anh nói tiếng Đức tốt đấy. .
- Cô ấy đang sợ. - Nhưng trước đây cô ta không sợ, đúng không? .
Sợ người Sô viết chúng ta. .
Hãy nói cô ấy biết, nếu hai người hiểu nhau. .
Tôi cũng từng sợ. .
Ấy là nỗi sợ cái chết. .
- Cô ấy cũng từng sợ. - Cô ấy cũng là lính ư?
- Vâng. - Gì thế?
Cô ấy hỏi, cô là lính thật à. .
Nói cô ấy biết, tôi nhập ngũ không phải cho vui. .
Tôi đã nhập ngũ khi trên đầu không còn mái nhà. .
- Cô ấy bảo, cô ấy ... - Người Đức chúng mày đã xâm lược mùa đông năm đó.
Trời âm 30 độ c, nhiều người đã chết cóng. .
Chính tao đã chứng kiến, cả già lẫn trẻ đều lăn ra chết. .
Anh hãy dịch tất cả, từng chữ một. .
Quân Đức đã xâm lược và tàn sát vào mùa đông năm đó.
- Tôi không tin. - Cô ấy nói gì vậy? .
Cô ấy không tin. .
Vì anh dịch không chính xác. .
Mày không thể hiểu? .
Đồ đồ bò cái bẩn thỉu. Mày biết gì nó chứ? .
Chuyện gì vậy? Tôi đã làm gì đâu.
Tại sao chúng mày xâm lược, làm cho chúng tao đau khổ như vậy? .
Tôi có làm gì đâu chứ, không làm gì cả.
Tôi không xâm lược.
Hiện giờ tôi không còn người thân nữa.
Anh thấy rồi đấy. .
Giờ nó sợ thật rồi. .
Có chuyện gì thế? .
Xe tăng chúng ta đang chạy qua. .
Tôi ra ngoài nhìn đây. .
Nên ngủ ở đâu đây? .
Bên kia có phòng ngủ. .
Hãy đưa cô ấy sang đó. .
Tôi đi nghỉ đây. .
Dừng lại. .
- Các anh đi đâu vậy? - Dừng lại. .
- Các anh định đi đâu? - Sao chứ? .
- Sao các anh quay lại? - Cái gì mà đi tới - quay lại? .
Tránh đường nào. .
Anh là gì ở đây? .
Tôi được bổ nhiệm làm chỉ huy ở đây. Có giấy đây. .
Vâng. .
Tôi là chỉ huy ở đây. .
Anh may đấy, chỉ huy. .
Đi thôi. .
Cẩn thận nhé. .
Ai đấy? Đứng lại! .
"Tin mới nhất: Quân đội hai bên giao chiến dữ dội."
"Hậu quả sẽ làm cho người dân khổ đau hơn."
"Cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn."
Chingis, lại uống chè này. .
Dậy đi, Gregor! .
Gregor, cậu để súng trên bàn đây này. .
Y như Kutuzov thắng Napoleon! .
Tiếp đi, các cậu.
- Anh đi đâu về vậy? - Đi ăn sáng à? .
Vào rửa tay, rửa mặt đi. .
Gregor?
- Đĩa đâu? - Đĩa gì? - Đĩa tôi đưa cho anh đấy. .
Cái đĩa mà tôi đã đưa cho anh đấy. .
Chả có cái đĩa nào cả. .
Sao họ đối xử với chỉ huy như thế được nhỉ? .
Họ đâu biết anh ta là chỉ huy. .
Họ đối xử thế này sẽ sớm gặp hậu quả thôi. .
Sao họ không đối xử cách tối thiểu nhỉ? .
23 tháng 4 năm 1945.
"Chúng tôi giải quyết xong công việc trong thành phố."
Tại sao các ông vào đây?
Để làm gì?
Chúng tôi đến tiếp quản.
Theo như tôi biết, tôi nên về với công việc của mình.
No comments yet. Be the first to leave one.