The first 200 lines.
Vâng.
Chết rồi.
Chết hẳn rồi.
Giấy chứng tử, thưa ngài.
Dừng lại!
Tránh ra đi, Praddock.
Hai xu là hai xu.
- Cầu xin ngài tha thứ! - Tôi nói mà!
Bọn chểnh mảng.
Báo mới đây!
Chúng tôi đói,thưa ngài!
- Làm ơn thưa ngài, chúng tôi đói. - Một chút gì thôi. Chúng tôi đói, thưa ngài.
- Bất kể gì. - Chúng tôi đang đói ngấu đây,
Xin ngài, chúng tôi đói lắm.
Chúc mừng giáng sinh từ ngài quý tộc, ngài thị trưởng!
- Xin ngài. - Ồ, nhìn này. Nó kìa.
Ê, mang nó lại đây! Đó là thịt của chúng tao chứ!
Trả đây! Của chúng tao chứ! Quay lại đây!
- Của ngài đây, thưa ngài. - Cám ơn.
Hạt dẻ nóng tươi mới.
- Ông bài có thích cái này không? - Nó thật tuyệt.
Đó là một con lươn tươi ngon.
Đây là người Cha, người Con và con ma linh thiêng. Tránh ra.
Và dưới cái nào là hạt đậu? Boom, boom, boom, boom...
Boom! Cút ra khỏi đây.
Chúng ta ra đến đây rồi. Coi chừng đường đi.
Chúc chú giáng sinh vui vẻ!
- Chúa bảo vệ chú. - Bah! Vô nghĩa!
ngày giáng sinh mà vô nghĩa sao? Chú à! Chú không có ý đó chứ.
Giáng sinh vui vẻ.
Lý do gì mà cháu lại vui vẻ vậy? Cháu nghèo đủ rồi mà.
Chú có quyền gì mà ảm đạm suốt vậy? Chú đủ giàu rồi mà.
- Vô nghĩa! - Chú đừng có cáu giận.
Ta có thể là cái quái gì khi sống trong cái thế giới toàn những tên đần thế này?
Chúc mừng giáng sinh.
Giáng sinh là cái gì với cháu ngoại trừ nó là thời điểm phải trả hóa đơn mà không có tiền.
Là thời điểm thấy già đi một tuổi và chả giàu thêm được xu nào.
Nếu ta có thể làm việc như ý ta,
những kẻ ngốc đi xung quanh với cái câu "chúc mừng giáng sinh" trên môi
nên bị luộc trong cái bánh pudding của nó rồi
và bị chôn với cái cọc cây chim ruồi đâm xuyên tim!
- Chú à! - Cháu!
Hãy giữ giáng sinh theo cách của riêng cháu và để ta giữ nó theo cách của ta.
Giữ nó à? Nhưng chú có nó đâu!
Để ta yên.
Điều đó đã làm cháu tốt lên nhiều nhỉ.
Có rất nhiều lòng tốt cháu nhận được mà không hề vì lợi nhuận.
Giáng sinh ở xung quanh họ.
Nhưng cháu luôn nghĩ Giáng sinh như là thời điểm để khoan dung và đối xử tử tế
Thời điểm duy nhất mà con người mở rộng trái tim đang khép chặt của mình
và nghĩ tới tất cả mọi người đều sẽ chết thôi
và cũng chẳng khác gì nhau khi cùng chạy đua vì một mục đích mà thôi.
Và vì thế, chú à,
mặc dù nó chả cho cháu cắc vàng cắc bạc nào vào túi,
Cháu cũng tin là nó đã làm cháu tốt lên nhiều, và cháu nói là Chúa phù hộ điều đó!
Để ta nghe bất kỳ một âm thanh nào từ ông, Cratchit,
và ông sẽ giữ giáng sinh của mình bằng việc mất đi chỗ làm đấy!
Cháu có lời tuyên bố khá hùng hồn đấy. Ta không hiểu sao cháu không vào nghị viện.
Đừng nóng giận, chú à. Tới và ăn tối với chúng cháu vào ngày mai nhé.
Ta sẽ thấy cháu ở dưới địa ngục trước.
Nhưng tại sao? Tại sao trái tim chú lại băng đá vậy? Tại sao?
Sao cháu lại lấy vợ?
Bởi vì cháu đã yêu.
Bởi vì...
...cháu đã...
...yêu à?
Tạm biệt.
Ta chẳng muốn gì từ cháu. Cháu cũng chả đề nghị gì chú cả
- Sao chúng ta không thể là bạn nhỉ? - Tạm biệt.
Cháu xin lỗi, với cả tấm lòng mình, để thấy là chú quá cương quyết.
Nhưng cháu đã thử để tỏ lòng tôn trọng kỳ nghỉ giáng sinh này, và vì thế,
- Chúc mừng giáng sinh chú! - Tạm biệt!
- Và chúc mừng năm mới! - Tạm biệt!
Và chúc mừng giáng sinh cả ông nữa, ông Cratchit.
Chúc mừng giáng sinh ngài.
Lại thêm kẻ khác.
Một tên trợ lý kiếm 15 si ling 1 tuần...
...cùng với bạn bè và gia đình, nói chuyện về giáng sinh.
Ta chán ngán cái cảnh ồn ào này rồi.
Xin chào Cửa hàng của Scrooge và MarIey, tôi chắc vậy?
Liệu tôi có hân hạnh được nói chuyện với ông Scrooge và ông MarIey không?
Ông Marley đã chết 7 năm trước rồi
Ông ấy đã chết 7 năm trước... vào tối như thế này.
À, chúng ta không nghi ngờ gì là người đồng nghiệp vẫn còn sống...
của ông ấy đây sẽ tiêu biểu cho sự hào phóng của ông ấy
Vào thời điểm lễ hội của năm này Ông Scrooge,
Hơn cả những gì mong đợi là chúng ta nên nên làm những cuộc từ thiện nho nhỏ
cho người nghèo và người vô gia cư.
Hàng nghìn người cần sự an ủi tối thiểu thưa ngài.
Không có tù nhân chứ?
Tù nhân à? Có, có, có rất nhiều tù nhân.
Và các nhà tế bần, liệu có còn mở cửa không?
Có, tôi mong vậy Tôi không thể nói là không còn.
Công việc buồn tẻ vẫn đầy khí thế hả?
- Rất bận rộn, thưa ngài. - Tốt!
Ta e rằng có một số điều đã diễn ra làm cho cuộc sống của họ không còn dễ chịu nữa.
Vâng, vào mùa lễ hội ngày, một số người của chúng tôi đang cố gắng để gây quỹ
mua cho người nghèo ít thức ăn và đồ uống và ít đồ sưởi ấm
Liệu chúng tôi nên cho ngài xem gì đây ạ?
- Không gì cả. - Ồ, ông muốn là người ẩn danh sao?
Ta muốn ở lại một mình! Ta không muốn vui vẻ trong lễ giáng sinh,
và ta cũng không thể trợ cấp cho những kẻ lười biếng ca hát nhảy múa được.
Ta ủng hộ cho những gì ta vừa nói ra.
Và những người xấu thì tốt nhất là nên đi ra đi.
Nhiều người không thể đến đó.
Và, à, thực tế là nhiều người gần như sắp chết rồi.
Thế thì họ phải làm tốt hơn thế và giảm cái sự tăng dân số đi.
Tạm biệt, các quý ông!
Tạm biệt.
Ta đoán là ngươi muốn nghỉ cả ngày mai hả?
À, nếu ngài thấy thoải mái, thưa ngài.
Không thoải mái, và chả công bằng gì cả.
Nếu ta cắt bớt nửa đồng vàng của ngươi vì điều đó ngươi sẽ nghĩ mình bị ngược đãi.
Vậy ngươi không nghĩ là ta bị ngược đãi khi ta phải trả lương cho ngày không làm việc à.
À, duy nhất một lần trong năm thưa ngài.
Lý do thiếu thuyết phục cho việc cướp tiền ở túi của người ta vào mỗi 25 tháng 12 hàng năm
Nhưng ta cho là ông có cả ngày đấy.
Hãy tới đây vào sớm ngày mai.
Vâng thưa ngài.
Sự tôn kính trong đêm giáng sinh!
Chết dẫm này!
Mày đâu rồi? Đây rồi!
Sao mọi thứ đều có vẻ xảy ra với ta vậy?
Cút đi! Cút đi!
Chả nghĩa gì!
Ta vừa mới dọa ta thôi.
Thế đấy.
Vẫn là cái âm thanh ấy...
Giờ thì thế nào!
Ông muốn gì ở ta?
Ồ, nhiều lắm.
- Ông là ai? - Hỏi xem ta đã từng là ai.
Ông là ai?
Khi còn sống, ta là đồng nghiệp của ngươi,
Jacob MarIey.
Ông có thể ngồi xuống không?
- Ta có thể. - Thì làm đi.
Ông không tin ta.
Ta không tin.
Sao ông lại nghi ngờ cảm giác của mình?
Bởi vì thứ nhỏ bé nhất cũng có thể ảnh hưởng tới chúng
Một chút rối loạn trong dạ dày có thể lừa dối chúng.
Ông có thể không tiêu hóa được một chút thịt bò. Một xíu mù tạt.
Một miếng nhỏ phô mát. Một cục nhỏ khoai tây chưa chín.
Cái đó còn là món hời hơn là cái nấm mồ của ông, dù ông là cái gì.
Xin rủ lòng thương! hồn ma đã chết, sao ông lại làm phiền ta?
Người của vật chất, dù ông có tin ta hay không?
Ta có! Ta phải tin!
Rắc rối! Bất hạnh là ta!
Ông bị chằng dây xích. Tại sao?
Ta đeo xích vì ta đã mắc tội khi còn sống.
Như là sự gắn kết từng chút một vậy.
Ông có nhận ra hình mẫu của nó không?
Ông có thể tưởng tượng được sức nặng và chiều dài dây xích mà ông có thể chịu được không?
Vào cái đêm Giáng sinh này của bảy năm trước, nó đã rất nặng và dài.
Oh, của ông cũng là một sợi xích nặng đấy.
Jacob, đừng có nói gì với ta nữa.
Nói điều dễ chịu với ta, Jacob.
Ta chả có gì để nói cả.
Ta không thể ở lại.
Ta không thể tồn tại ở bất kỳ đâu.
Hãy nhớ ta lúc còn sống, linh hồn ta chưa bao giờ ra khỏi tòa nhà trụ sở cả,
chưa bao giờ ra khỏi cái lỗ hẹp đổi tiền của chúng ta cả.
Giờ hãy chấm dứt việc nói dối của ông trước ta.
7 năm chết và rồi đi du hành sao?
Tất cả thời gian đó. Không nghỉ ngơi, không yên bình.
Ông chắc đã đi tới nhiều nơi lắm nhỉ
Ta đã mù! Mù rồi! Ta không thể nhìn thấy cuộc đời ta!
Hoang phí tiền của và ngược đãi người khác Oh, rắc rối... Oh, bất hạnh là ta!
Nhưng ông luôn là người kinh doanh giỏi!
Kinh doanh à!
Tất cả...là việc kinh doanh của ta.
Phúc lợi công cộng cũng là việc kinh doanh của ta.
Từ thiện, khoan dung, kiên nhẫn và hào phóng là công việc kinh doanh...
Nghe ta này! Thời gian của ta đã gần hết.
Ta cũng thế. Nhưng đừng đuổi sau tôi gần thế, Jacob. Cầu xin ông.
Ta ở đây để cảnh báo ông
rằng ông vẫn còn cơ hội và hy vọng để giải phóng cho số mệnh của mình
Cơ hội do ta đem lại đó, Ebenezer.
Ông đã luôn là bạn tốt của ta, Jacob. Cám ơn ông.
Ông sẽ bị ám bởi ba linh hồn đấy.
Đó là cơ hội và hy vọng à?
- Không hẳn thế. - Trông chờ lần đầu ...
vào ngày mai khi tiếng chuông vang lên.
Thế ta không thể cứ ực cả 3 con ma đấy thế là xong à, Jacob?
Trông chờ lần hai cũng vào giờ đó tối tiếp theo.
Và lần thứ ba là tối tiếp theo nữa,
khi đồng hồ điểm đủ 12 tiếng
không ngớt rung lên.
Nhìn để không còn thấy ta nữa đâu.
Tôi xin lỗi.
Tôi mong là tôi có thể giúp bà.
Ông có phải là linh hồn đến nói cho ta về tương lai của ta không?
Phải.
Chắc ông không thể đội mũ lên nhở?
Ông có thấy không thoải mái, với bàn tay trần tục của mình,
ánh sáng mà ta mang tới?
Không, không! Tôi rất xin lỗi.
Tôi không có ý đó Tôi không có ý xúc phạm
Ta chỉ nghĩ là ta...
No comments yet. Be the first to leave one.