Our Beloved Summer

Our Beloved Summer (그 해 우리는)

Download Vietnamese Subtitle

Season 1

Release info

Our Beloved Summer S01E12 NF WEBRip vi
A Commentary by hyugaes
PHỤ ĐỀ GỐC TỪ NETFLIX || Biên dịch: Bùi Thị Thanh Nhàn

Tags

webrip
web
BRip
Published on: 2022-01-11
Downloads: 30
Hearing Impaired: No

Vietnamese subtitle preview

The first 200 lines.

LOẠT PHIM NETFLIX

PHIM TÀI LIỆU THANH XUÂN MÙA HÈ YÊU DẤU CỦA CHÚNG TA

Các bạn còn nhớ hai bạn trẻ

đã cùng chúng ta đi qua giai đoạn đầu hè mười năm trước chứ?

Kook Yeon Su làm người khác rất mệt mỏi.

Chả hiểu sao cậu ấy lại sống cuộc đời mệt mỏi như vậy.

Chim dậy sớm chỉ tổ mệt sớm thôi.

Cậu ta sẽ trở thành người thế nào khi trưởng thành nhỉ?

Đợi đến giấc ngàn thu rồi ngủ cũng được mà.

Chắc chắn cậu ta sẽ sống lười biếng như vậy cả đời.

Hai học sinh 19 tuổi

nhận được rất nhiều sự quan tâm hàng loạt ảnh meme ra đời.

"Được yêu mến" cơ à?

Tôi xem thì cũng thấy vui.

Nhưng hai đứa nó… nói sao nhỉ?

Thật sự rất ấu trĩ.

Ban đầu, tôi tưởng chỉ Choi Ung mới vậy.

Nhưng nghĩ lại thì, Kook Yeon Su còn quái đản hơn.

Mà thật ra,

cả hai đều cà chớn.

Này!

Kook Yeon Su! Đồ tâm thần!

Chết tiệt!

Còn tưởng có ma chứ!

Nhưng không phải ngày nào họ cũng cắn xé nhau đâu.

Hôm nào cũng dính lấy nhau, đâu thể tránh khỏi chuyện lửa gần rơm.

Tôi cứ thấy có gì đó lạ lắm.

Quý vị đủ hiểu rồi chứ?

Điều đó cũng khiến bộ phim thêm thú vị.

MỘT NGÕ Ở PHƯỜNG HWIYEONG, BUỔI SÁNG

Cậu đến muộn ba phút.

Mới có ba phút thôi à?

Với học sinh lớp 12 thì ba phút y như ba năm.

Lại nói vớ vẩn gì vậy?

Tại cậu mà tôi đến trường sớm 30 phút đấy.

Vậy mới nói, tôi đã giúp cậu tiết kiệm cả đống thời gian.

Trời ạ. Em nhất định phải đến trường cùng cậu ta ạ?

À, này.

Thôi.

Không phải tôi. Là mẹ tôi đưa đấy.

Mới giờ này đã đến trường thì kịp ăn uống gì đâu chứ.

Cảm ơn nhé.

Này.

Cậu là người mượn cả ba quyển này à?

Ừ.

Cậu đừng làm phiền tôi đọc sách.

Tôi đọc nhanh lắm.

Cậu đưa tôi đọc trước nhé?

Có lẽ vì vậy

mà rất nhiều người tò mò về tình hình hiện tại của họ.

ĐÃ 10 NĂM RỒI, CÓ THỂ GẶP LẠI HỌ KHÔNG?

Tôi nghĩ không dễ để hai người họ ngồi trước máy quay một lần nữa.

Đã ngần ấy thời gian rồi mà.

Và như các bạn đã biết, hai người họ không thân với nhau lắm.

Nghĩ lại thì lúc tôi quay phim,

bầu không khí khá căng thẳng. Có một điều chắc chắn

là họ không hợp nhau.

Này. Làm lại đi.

Sẽ không dễ gì đâu.

HÌNH MẪU LÝ TƯỞNG CỦA BẠN?

Một người thật thân thiện vào.

Hiền lành, đáng yêu và có gương mặt tròn.

Người yêu thương em vô bờ bến

và có thể ở bên em bất cứ lúc nào…

Vậy thì nuôi chó cho rồi đi.

Người em thích hiển nhiên là người tuyệt vời nhất hệ mặt trời.

Hai bạn trẻ đi cùng chúng ta qua mùa hè năm ấy

hiện giờ đang thế nào nhỉ?

- Tóm lại thì… - Chắc chắn là mười năm sau…

Em sẽ không phải gặp lại kẻ hết thuốc chữa này.

Chuẩn ý em luôn ạ.

TẬP 12 BẮT ĐẦU LẠI

Làm sao anh biết được?

Ừ…

Anh không nhớ rõ lắm.

Hình như anh cứ thế biết thôi.

Ký ức đầu tiên mà anh nhớ

có lẽ là ngày hôm đó.

Tầm này mùa thu mỗi năm, chính xác là hôm nay.

Cái ngày mà

bố mẹ anh trông buồn bã đến lạ.

Lúc đó thì anh chưa biết.

Mãi sau này anh mới nhận ra.

Và anh bắt đầu mơ giấc mơ đó.

Bố ơi.

Bố ơi, bố đi đâu rồi?

Giấc mơ bị bỏ rơi không hồi kết.

Bố ơi.

Trong giấc mơ đó,

anh không nhìn thấy gương mặt của người mình đang tìm.

- Mời vào. - Mời mọi người vào.

Mời vào.

- Ung ơi. Chào anh. - Ôi.

Mời vào trong.

Con đói chưa? Mẹ làm bánh rán cho con nhé?

Nhưng anh biết

- đó không phải là bố mẹ - Đợi mẹ nhé.

- ở hiện tại của anh. - Mời vào ạ.

Chỉ vậy thôi.

Không có gì đặc biệt.

Anh thật may mắn vì gặp được người tốt như bố mẹ hiện tại.

Bố mẹ anh biết không?

Chuyện anh biết rồi à?

Không. Nói với họ để làm gì chứ?

Chắc anh đã rất cô đơn.

Vết thương lòng lớn như vậy,

hẳn anh đã rất mệt mỏi khi phải chịu đựng một mình.

Em muốn an ủi anh…

nhưng thật sự không biết phải làm thế nào.

Em không biết phải nói gì cả.

Em đã an ủi anh rồi mà.

Gì cơ?

Em ở bên cạnh anh và nghe anh kể chuyện thế này.

Vậy là đủ rồi.

Em về à?

Anh đừng lo.

Đợi anh ngủ rồi em mới về.

Ừ.

Anh mắc chứng mất ngủ nặng.

Ừ.

Nhưng kỳ lạ là

vào những ngày em ở bên anh,

anh lại có thể ngủ ngon.

Yeon Su à.

- Anh! - Ừ, đến rồi à, Chang Sik?

Em tưởng quán sẽ mở cửa lại ngay, ai ngờ đóng tận mấy ngày liền.

Làm em chán muốn chết.

Sẵn dịp về quê, tôi và mẹ Ung đi ngắm cảnh đó đây ấy mà.

Có chuyện gì vậy? Lễ tết anh cũng không đóng cửa mà.

Có gì đâu. Tại thời tiết đẹp thôi.

Vậy anh phải cho em theo với chứ.

Anh biết rõ em ở nhà một mình, sao vẫn chỉ đi hai người với nhau vậy?

Anh làm em buồn đấy.

Chang Sik à.

Bọn trẻ ngày nay hay nói câu này.

"BTBP đi".

BT… Cái gì cơ?

Chính là cách nói tắt của "biết thân biết phận" đấy.

Ra vậy. Vậy thì sao?

Với cậu thì lại càng phải biết lúc nào nên tránh đi.

- Ý anh là gì vậy? - Trời ạ, đã vậy còn chậm tiêu nữa chứ.

- Trời ạ. - Chú ơi.

Ừ, Ji Ung à.

- Cô chú về khi nào vậy ạ? - Mới về hôm qua thôi.

Mà này, cháu đi làm sớm vậy à?

- Thật ra cháu đang về nhà. - Cái gì?

Cháu về nhà thay quần áo rồi lại đi tiếp.

- Ôi trời. - Cháu vẫn quay à?

Hình như lần này chú không xuất hiện. Cháu không cần chú à?

- Trời ơi. - Quay xong rồi ạ.

- Bọn cháu quay cảnh cuối mấy hôm trước. - Cháu vất vả nhiều rồi.

Chắc thằng Ung cứng đầu lắm. Cháu đã vất vả nhiều rồi.

Nhưng sao cháu lại quay nó?

Nó vừa ít nói, vừa nhạt nhẽo thế mà.

Phải có lý do thì Ji Ung mới quay chứ.

Cậu đúng là chẳng biết gì cả.

Cậu không biết Ung nhà tôi nổi tiếng thế nào à, Chang Sik?

Tôi hỏi cậu đấy. Cậu thì biết cái gì?

Nói đi, cậu biết cái gì?

Em biết rồi. Anh nóng tính quá đấy.

Ji Ung à, bây giờ xong rồi, vậy cháu sẽ quay cái gì tiếp?

Nếu chiếu trên TV

thì quay tiệm đồ sắt của chú với nhé,

để mọi người biết cửa hàng của chú bán nhiều dụng cụ tốt.

Trời ạ, sao anh lại đánh em?

Cháu đừng nghe cậu ta nói.

Chắc cháu mệt rồi. Mau về đi.

Bây giờ cháu mới về nhà, vậy tối qua chắc chẳng ngủ nghê gì nhỉ?

Không sao. Cháu ngủ ở công ty rồi.

Nếu được thì lần sau, cháu nhất định sẽ quay chú.

- Ừ. - Vậy cháu về đây ạ.

- Ừ, về đi. Lát nữa ghé quán ăn cơm nhé. - Vâng.

Ừ, được rồi. Về đi.

Thằng bé nhã nhặn thật.

Cùng tên là Ung mà khác nhau một trời một vực.

Còn chưa chịu lượn à?

Ừ, sao thế?

Không, tôi không sao.

Tôi vừa mới về nhà để thay đồ.

Không, cứ họp đi. Tôi sẽ đến ngay.

Ừ.

Cháu đang đợi điện thoại của ai à?

Dạ? Không ạ.

Vậy thì ăn nhanh nhẹn lên chứ.

Cháu biết rồi.

Coi chừng! Bắn hết nước ra sàn rồi!

Không phải gọi cháu ạ?

Là gọi bà.

Con bé bị làm sao vậy?

Bà ơi, cháu đi làm đây.

Mình gọi cho anh ấy trước là được mà. Có gì to tát đâu.

Lỡ anh ấy đang ngủ thì sao?

Hoặc có thể anh ấy vẫn chưa ngủ được.

Ơ kìa?

Gì vậy?

Anh đến khi nào thế?

Anh phải gọi điện chứ.

Anh làm việc xong thì đến đây.

Em hay đi làm vào giờ này à?

Nếu anh nói trước thì em đã ra sớm hơn rồi.

More Vietnamese subtitles for Our Beloved Summer

Comments

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left