The first 200 lines.
LOẠT PHIM NETFLIX
Hả?
Một bộ truyện ngắn?
Cậu biết tập truyện lẻ trong ấn bản trước chứ?
Có vẻ truyện đó được đánh giá tốt.
Thật à?
Không ngờ nhỉ.
Nên nếu cậu có thể thêm thắt cho câu chuyện,
nó có thể thành bộ truyện ba phần hoặc thậm chí là dài hạn nếu hay.
Ôi chao.
Đây là thời điểm quan trọng.
Vâng.
Ồ, xin lỗi. Tôi phải đi đây.
Ồ, tôi cố tránh hẹn gặp cậu vào thời gian này trong tuần.
Xin lỗi nhé.
Không sao. Tôi sẽ đến kịp.
Từ giờ, lịch của cậu sẽ trở nên bận rộn hơn.
Cậu đưa đón Kotaro được không?
Vâng. Không có gì phải lo.
Tôi sẽ lo cả thằng bé và công việc.
Hiểu rồi.
Kotaro ơi! Về nhà thôi.
Cô đến đón cháu đây.
Xin lỗi, nhưng cô là ai ạ?
À, đừng lo lắng.
Tôi là người quen của Karino Shin, anh ấy nhờ tôi đón Kotaro.
Tôi có giấy tờ, không phải kẻ mờ ám đâu.
Kotaro, chúng ta về nhà thôi.
Đề phòng thôi, để chứng minh là cô quen chú Karino,
nêu một đặc điểm về chú ấy đi.
Ừ, thằng nhóc gan lì nhỉ.
Anh ấy lông bông, nhìn vẻ ngoài là biết.
Phải. Được rồi.
Hả? Được rồi à?
Xem ra hôm nay anh Shin cũng bận nên…
Thế ạ?
Vậy cháu đi lấy mũ và giày đây.
Vậy nhờ cô đưa cái này cho anh Karino.
Tôi đã nói với anh ấy rồi nhưng tờ in này là lời nhắc.
Bữa tiệc Vui nhộn.
Không phải là ngày…
Cô là bạn gái cũ của chú Karino ạ?
Phải. Vì hoàn cảnh, cô đã ở nhờ nhà Shin ba ngày rồi.
Ra vậy. Thôi để cháu tự giới thiệu lại.
Cháu là Sato Kotaro.
Ừ. Cô là Nitta Akane.
Hả? Akane, chẳng phải em bảo em ra ngoài mua đồ à?
Em nói dối đấy. Em đi đón Kotaro.
Anh bận mà…
Hơn nữa, sao cháu lại để người lạ đón
và đi cùng về nhà chứ?
Cô ấy bảo là quen biết chú.
Nhưng nói thế đâu có đáng tin chứ?
Còn nữa, Akane.
Có thông báo gì từ giáo viên không?
Không có gì cả.
BA NGÀY TRƯỚC
Lâu rồi không gặp.
Akane? Sao em đến đột ngột thế…
Em cãi nhau với bạn trai và ra ngoài một chút.
Anh thì ở gần đây.
Hợp quá rồi. Em ở tạm một thời gian nhé?
Hả? Em nói "hợp quá" là sao?
Ồ! Manga! Anh đang sáng tác một bộ nữa à?
Em khá là mừng đấy.
Anh đã dừng vẽ truyện, bảo là đã nghỉ luôn.
Một thời gian là thế. Lúc đó chưa gặt hái gì và anh bị lạc lối.
Anh đang bận à?
Nhất là thời điểm này.
Nó có thể trở thành truyện dài tập.
Ôi, cơ hội tuyệt vời! Hay quá!
Nhỉ?
Anh ra ngoài một chút, em cứ tự nhiên nhé.
Mua đồ à? Để em đi mua cho.
Giờ anh đang có ít thời gian mà.
Không. Anh phải đón thằng bé.
Ai cơ?
RAU QUẢ TƯƠI TỪ VƯỜN!
Mình thấy không ổn.
Do đó,
tạm thời cô sẽ là người đưa đón cháu.
Dạ?
Thật ra, anh Shin bận và đang làm việc chăm chỉ.
Gần đến hạn chót rồi
và đã nhiều ngày thiếu ngủ nên anh ấy kiệt sức.
Nên nếu anh ấy phải đưa đón cháu, đi mua sắm và đi nhà tắm,
anh ấy sẽ chật vật hơn.
Nên là thế này đây. Cảm ơn cháu.
Em về rồi.
Em đã đi đâu đấy?
Mình là gánh nặng cho chú Karino.
Hãy cùng nhau mạnh mẽ hơn!
Vâng ạ!
Chú ấy bảo sẽ cùng nhau mạnh mẽ hơn,
nhưng liệu mình có là gánh nặng cho chú Karino?
Cháu sẽ không đi với chú nữa.
Hả? Ý cháu là sao?
Đi nhà tắm, đi mua sắm, đưa đón cháu đi học…
Cháu không muốn đi với chú nữa.
Quái gì thế?
- Kotaro, đi thôi. - Hả?
Anh nên làm được kha khá trước khi nghỉ tay đấy.
Để Kotaro cho em lo.
Sao anh lại đi cùng chứ?
Anh không rảnh cho việc này mà?
Cho việc này?
Anh đã thức mấy ngày đêm
để kịp hạn chót quyết định sự nghiệp manga của anh,
có lẽ Kotaro đang lo lắng cho anh.
Akane,
em đã nói gì với nó à?
Không hẳn.
Anh sẽ không thay đổi cách anh làm mọi việc đâu.
Tiểu thư Akane.
Sao?
Chú Karino vẫn bận như thường lệ ạ?
Tối qua anh ấy cũng thức trắng.
Thảo nào trông bộ dạng chú ấy như xác sống.
Anh Shin?
Thật là, sao anh lại đến?
Vì anh đã quyết định thế.
Tối nay là hạn chót mà? Anh bị ngốc à?
Nói gì tuỳ em.
Đừng bảo là tối nay anh ấy sẽ đến Bữa tiệc Vui nhộn?
Anh Shin, anh nhớ hôm nay là ngày gì không?
Ý em là hạn chót nộp bản thảo, đúng không?
Gì nữa không?
Hết rồi.
Này!
Bữa tiệc Vui nhộn sắp bắt đầu.
Em ra cửa hàng tiện lợi một lát.
Đi vui nhé.
Rồi, phần đầu tiên của Bữa tiệc Vui nhộn,
mời khán giả lắng nghe bài hát mà các bé đã tập.
Vâng!
Bố, mẹ, bạn bè, thầy cô
Trông Kotaro có vẻ buồn.
Anh Shin?
Luôn luôn
Bên nhau
Được đó.
Sao thế? Em tưởng anh quên rồi.
Việc này sao anh quên được.
Anh nói dối.
Chó chê mèo lắm lông.
Cô Chim và bác Gió
Cảm ơn, cảm ơn
Kotaro lại ủ rũ rồi.
Còn bản thảo thì sao?
Hết buổi thì anh về nhà và làm xong.
Anh thức trắng vài hôm rồi nên kịp tiến độ.
Anh chỉ là hàng xóm thôi mà.
Anh đâu có nghĩa vụ chăm sóc Kotaro.
Ừ, anh đâu có nghĩa vụ.
Nếu thế, em nghĩ tốt hơn là đừng dính líu với đứa nhóc đó.
Vì anh không thể gánh nổi trách nhiệm đó.
Ít nhất là anh muốn lưu giữ điều này vì thằng bé.
Thường thì ba mẹ là người quan sát và lưu giữ sự phát triển của con, nhỉ?
Ừ.
Anh nghĩ những ký ức đó
là minh chứng của sự sống.
Như em nói, anh có thể không gánh nổi trách nhiệm về nó.
Có thể ngày mai thằng bé sẽ bị tách khỏi anh.
Ngài Hoa, cô Chim
Nên anh đã quyết, dù chỉ là hiện tại,
anh vẫn sẽ lưu giữ từng ngày trong cuộc đời của thằng bé.
Nhưng hy sinh bản thân như thế…
Vì lý do đó,
anh muốn manga của mình thành công bất kể điều gì.
Nếu thất bại, nó sẽ nghĩ "vì anh bận chăm sóc nó"
và chắc chắn nó sẽ buồn bã.
Ồ, được rồi. Hoá ra là ngược lại.
Xin lỗi Kotaro. Cô đã hiểu nhầm.
Kotaro, cháu mới là người giúp đỡ cho anh Shin lông bông.
Shin bảo anh ấy có động lực để vẽ manga là nhờ cháu.
Có vẻ như anh Shin cần cháu, Kotaro à.
Nên hai người làm lành đi.
Làm lành đi nào.
Từ đầu là tại em hết mà.
CHUNG CƯ SHIMIZU
Hả? Gì vậy, Michael Jackson à?
Hết cách rồi. Cháu phải nâng đỡ chú ấy.
Anh ấy lông bông thật nhưng hãy chăm sóc Shin nhé.
Vâng!
Hai người bị sao thế hả?
Tuyệt quá, Tamamori!
Cho phép chúng tôi bán áo này tại công ty chúng tôi.
Không, thật ra có một nhãn hàng khác đã hỏi tôi rồi.
Vâng, ai đấy?
Hả?
Cháu cần gì?
Nhiều ngôi sao quá.
À, áo này hả? Ngầu không?
Chà, trang phục mà chú thiết kế còn đẹp hơn nữa.
Này. Cháu phải biết giữ quần áo cho sạch chứ.
Về nhà bảo mẹ giặt đi
hoặc đem đến tiệm giặt khô.
Không cưỡng lại được!
Chú không chịu nổi! Nhìn ngứa mắt quá. Nào, giơ tay lên.
Xem như ưu ái cho cháu, chú sẽ làm sạch chiếc áo này.
No comments yet. Be the first to leave one.