The first 200 lines.
Cho một ly Kahlua sombrero.
Được thôi. Hôm nay chỉ có mình anh à?
Thật ra, tôi có hẹn gặp một người, nhưng tôi đến hơi sớm.
Tôi rời công ty sau mười chín năm gắn bó.
Tôi sẽ uống vì điều đó.
Tôi bắt đầu làm việc ở công ty mới tuần này.
Oh, thật ư?
Nâng ly vì kết thúc và khởi đầu mới.
Và cho khúc ở giữa nữa. Cho những anh hùng thầm lặng.
Và cho các bà mẹ.
Các bà mẹ anh hùng.
Mmm.
Đừng kể với hôn thê của tôi là tôi uống rượu vào thứ tư.
Tôi sẽ không đâu.
Tôi không biết cô ấy.
Chuyển ra ở ngoại ô.
Thực ra, tôi sẽ chuyển ra xa hơn thế nữa. Chuyển đến tận Colorado.
- Colorado ư? - Ừ.
- Tiểu bang ngập ánh nắng. - Đúng vậy.
Đừng có đùa với Colorado.
Không, đừng.
Trượt tuyết chứ?
Không không. Tôi không muốn mình bị như Sonny Bobo đâu.
*Sonny Bobo: ca sĩ mất do tai nạn trượt tuyết.
Ừ thì, anh biết lường sức mình đấy.
Mọi người tôi quen mà biết trượt tuyết đều chết cả rồi.
Anh biết không? Mặc dù vậy tôi vẫn muốn thử trượt kiểu Luge.
*Luge: trượt băng nằm ngửa
Thử một lần, xong anh sẽ nghiện nó đấy.
- Đó là tôi đoán thôi. - Tôi cũng nghe nói thế.
Tôi là một người cuồng Olympic.
Oh, vậy à? Tôi cũng thế. Mùa đông hay mùa hè?
- Mùa hè. - Mùa hè.
Cụm tay nào. Thật ra
- Tôi sẽ ra đấy cụm tay với anh. - Đúng đó, lại đây đi.
Anh biết đấy, thật buồn cười là tôi đã cố thử...
tổ chức một Olympic cho động vật.
Thật ư? Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Anh biết đấy, cuộc sống mà.
Điều gì sẽ khiến anh nhớ nhất ở Scranton?
Ôi, chà. Những ngọn núi, nơi mọi thứ tuyệt vời.
Nó luôn như vậy đấy.
Trời ạ, anh ấy đến muộn quá.
Tôi sẽ gọi cho anh ấy. Anh không phiền chứ? Tôi xin phép.
Không, không.
Gã này đang ở đâu vậy?
Xin phép.
- Xin phép anh nhé? - Tôi là Michael Scott đây.
- Vâng, xin chào. - Vâng.
Anh đến muộn à?
Không, tôi đến rồi. Tôi đang ở quầy bar.
Tôi cũng vậy.
Vậy ư? Quầy bar nào?
Tôi ở quầy bar nằm trong sảnh của khách sạn.
Tôi không thấy anh đâu cả.
Anh đến bao lâu...
Tôi đến đây... Trời ạ hơn nữa tiếng trước rồi.
Ok, tôi cũng vậy nè.
- Xin lỗi. - Xin lỗi anh bạn.
Anh đang mặc gì vậy?
Tôi đang mặc một bộ đồ màu xám, cà vạt đỏ.
Chúng ta có cùng ở một nơi không vậy?
Nơi tôi...
nghe thấy giọng của anh.
Tôi nghe... Tôi thấy môi anh đang chuyển động.
thấy giọng anh
trên điện thoại. Và... Trời ạ, người anh em.
Michael Scott.
Deangelo Vickers.
Chà.
Thật là điên rồ.
Đúng là "Thật là điên rồ". Câu chuẩn đấy.
Bartender, cho vodka vào ly nam việt quất này cho tôi.
Và một cho bạn tôi.
Tôi nghe nói rằng nghiện vodka là không thể.
Đúng vậy, đúng là vodka không thể nghiện được.
Cả hầu hết mấy loại xịn hơn nữa...
cũng đâu có phát hiện ra.
bởi vì Vodka có thành phần làm từ khoai tây.
Một, hai, ba...
nâng ly vì tình bạn mới.
Chà.
Chà.
Sẽ mất hàng tiếng mất đây.
Ngực cô ấy có khác không?
Ảnh này không có quần bơi nè.
- Okay, tốt. - Tốt.
Và tôi nghĩ cánh buồm được gấp khác đi.
Ôi, không, không, Không sao cả.
Vẫn ổn.
Ở bức này, tôi nghĩ cô ấy kiểu "Đi chỗ khác đi,"
còn bức này, tôi nghĩ tôi có cửa với cô ấy.
Không. Được thôi.
Giờ tôi vẫn nghĩ cánh buồm khác nhau.
Thôi nào.
Tôi nghĩ trò này hỏng rồi.
Muốn chơi lại không? Tất nhiên rồi!
Đúng nó...
Anh phải thử món này đi. Tin tôi.
Thật ư? Tin tôi.
Anh muốn ăn món này đấy.
Mmm!
Đùa tôi à chắc?
Bởi vì rồi một ngày, người ta sẽ nói việt quất sẽ ngăn được bệnh ung thư.
Rồi hôm sau, họ nói việt quất gây ra ung thư.
Điều đó hoàn toàn chính xác.
Anh biết tiêu đề tuyệt vời cho tờ Onion sẽ là gì không?
"Ung thư ngăn chặn ung thư."
- Thật đúng kiểu tờ Onion. - Chứ còn gì nữa!
Vâng mang phong cách của anh, nhưng cũng thật đúng là Onion.
Đây rồi. Sẵn sàng chưa?
Tôi sẵn sàng rồi.
Được rồi, bắt đầu nào.
Uhm, nó đây. Anh nghĩ sao?
Sẽ ổn thôi. Oh, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Tôi rất mong chờ vào ngày mai. Nó...
như là kết quả đỉnh cao sau rất nhiều công việc khó khăn,
nhiều may mắn và...
Này, thôi nào. Tôi không... tin việc đó vừa xảy ra đấy.
Chúng ta nên cùng viết kịch bản cho một bộ phim hay gì đó.
Tôi nghiêm túc đấy.
Dịch bởi: Kiko Long
Phần 7 - Tập 20: Ngày huấn luyện
Chúc các bạn xem phim vui vẻ!
Tỉnh giấc nào. Cà phê thôi.
Của anh đây.
Đừng nói chuyện với tôi cho đến khi tôi uống cà phê của mình.
Cho đến khi tôi uống cà phê của mình, thì đừng nói chuyện với tôi.
Mmm.
Ôi, tôi thấy ổn hơn hẳn.
Tôi cảm thấy thật tuyệt.
Nó không hợp với tôi,
- à phê... - Không hề.
...nhưng rồi tôi vẫn phải uống.
Anh biết không? Cà phê giúp tôi tỉnh táo.
Đúng vậy.
Đó là khoảng thời gian tuyệt vời nhất trong ngày... Đó là lúc...
- uống cà phê. - Đúng, đúng.
Và đó là khoảng thời gian tuyệt nhất.
Đúng, đúng, đúng.
Nó kéo dài bảy phút.
- Thật ư? - Đúng vậy.
Bảy phút kể từ bây giờ.
Trong hết khoảng đó.
Vậy là đến 8:37...
Michael đang chuẩn bị rời đi.
Và dường như họ đã thuê được người quản lý khu vực mới.
Và chúng tôi sẽ gặp ông ấy hôm nay.
Mọi thứ diễn ra nhanh quá.
Theo thủ tục giấy tờ.
Không, không phải là Ashton Kutcher. Mà là Kevin Malone.
Cũng vừa đẹp trai, cũng vừa thông minh giống anh ta.
- Chào buổi sáng. - Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng. Chúc anh buổi sáng tốt lành.
Cái gì đây?
Ồ, không có gì đâu. Chỉ là kịch bản phim thôi.
Đôi bạn phiêu lưu của Deangelo Vickers và Michael Scott.
Ôi, trời ạ. Dài tận 150 trang.
Được rồi, mọi người, như đã biết,
một trong những điều yêu thích của tôi chính là phần giới thiệu.
Không chần chừ gì nữa,
tất cả hãy vỗ tay chào đón.
Xin giới thiệu Deangelo Vickers!
Chào. Xin chào.
Ra ngoài này đi!
Xin chào, chào. Ngài khỏe không?
Tôi khỏe, thưa ngài, ngài khỏe không?
Uhm, có thể nói rằng tôi rất háo hức khi được làm việc ở đây.
Chúng tôi không thể vui mừng hơn khi có anh ở đây. Chào mừng.
Đôi chút về bản thân tôi,
từ thuở đầu tôi đã yêu miền tây nam Mỹ,
Bạn có thể gọi nó là Arizona, New Mexico, Nevada, Utah.
Tôi gọi nó là thiên đường.
Tôi bị dị ứng đậu phộng, điều tôi phải sống cùng.
Đó là một phần cuộc sống của tôi. Tôi đã học cách đối phó với nó.
Tôi từng là vận động viên nhảy cao được xếp hạng quốc gia ở trường trung học.
- Thật ư? - Đúng vậy.
Tôi không biết điều đó đấy.
Không thể làm điều đó ở trường đại học vì lý do hàn lâm,
và đó là điều vẫn còn khiến tôi khó chịu đến giờ.
- Còn gì nữa nào? - Tôi cảm thấy mình thoải mái khi ở trận bóng
cũng như khi ngồi ở nhà hát opera vậy.
Tôi đã từng...
- Tôi có muốn trở thành quản lý không ư? - Chắc chắn rồi.
Một cơ hội tuyệt vời bị bỏ phí? Tất nhiên.
Một thất bại thảm hại? Đúng vậy.
Liệu tôi sẽ vượt qua sau việc này chứ?
Mmm...
Không.
Nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Còn với tôi thì không.
Tôi nghĩ với một chút chăm chỉ,
chúng ta có thể trở thành văn phòng tuyệt nhất thế giới.
Và tôi thực sự tin vào điều đó, đó không phải là nói quá đâu, được chứ?
Đúng chứ?
- Đúng vậy. - Thế chứ? Ok.
- Xong rồi đó. - Vậy thôi á?
- Đúng vậy. - Còn nhiều điều nữa mà.
Không. Anh ấy đang khiêm tốn thôi.
vẫn còn rất nhiều điều về anh ấy, ngoài những gì ảnh vừa nói ra.
Chúng ta rất nóng lòng để biết tất cả, phải không mọi người?
No comments yet. Be the first to leave one.