The first 190 lines.
Đại tá Faulkner?
- Ông tới trễ. - Xin lỗi.
Chúng tôi nghĩ sẽ tốt hơn cho ông...
...nếu vô đất nước này mà không qua cổng hải quan.
Hơi phiền phức một chút.
Chắc là ông đang nóng lòng.
Phải. Tôi cũng lạnh và mệt mỏi nữa. Chúng ta có thể đi ngay không?
Lối này, thưa ông.
Đại tá Faulkner,
tôi là Thomas Balfour
Chào anh.
Ông sẽ gặp ngài Edward Matherson.
Matherson là chủ ngân hàng?
Đúng vậy.
Faulkner...
Tôi gọi ông là gì? "Ngài Edward"?
Được.
Ông uống whiskey nghe, soda hay nước?
Đúp và sec, cám ơn.
Rất tốt là ông đã tới nhanh như vậy.
Cái đó còn tùy ông định nghĩa tốt là sao.
Một vé máy bay hạng nhất và một tấm séc 2.000 bảng chưa ký...
...cũng khá thuyết phục.
Tôi cho rằng cái đó là để trả cho thời gian và sự mệt nhọc của tôi. Và một bữa ăn khá tệ trên máy bay.
Ông vui lòng ký dùm được không?
Cám ơn.
Làm ơn cho một ly nữa.
Xin ông cứ tự nhiên.
Được.
Cám ơn. Khi làm việc tôi khát.
Tôi cũng nghe nói vậy.
Có một điều khoản đặc biệt trong hợp đồng của tôi, đó là gan tôi phải được chôn riêng đúng nghi thức.
Tôi không phải là một người khôi hài lắm.
Tôi cũng thấy vậy.
Hãy giải thích cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra với hợp đồng của ông với Julius Limbani.
Ông biết rõ đó là chuyện gì.
Ông không tình cờ chọn tên tôi.
Đó là một thất bại tệ hại.
Nhưng không phải là thất bại của tôi. Ổng đã không tới.
Không được nhúc nhích.
Ông Limbani, xin lỗi vì phá giấc ngủ của ông.
Chúng ta sẽ chuyển hướng chiếc máy bay này. Có một người bạn cũ của ông đang chờ gặp ông.
Cứ ngồi yên.
Đó là hai năm trước.
Tôi đã nhận được chữ ký của ông, ngài Edward. Để làm gì?
- Đồng. - Đồng?
Để coi tôi có thể ghép nối những mảnh vụn với nhau không,
chỉ để thử thôi.
Tướng Ndofa là một tên độc tài tồi bại nhất ở Châu Phi,
...đã lật đổ Limbani...
Cho phép tôi nói ngắn gọn.
Uganda đã đồng ý...
...giữ Limbani cho họ...
...rồi lại không chịu trả ổng lại.
Họ tuyên bố rằng ổng đã chết vì đau tim, rồi trả tự do cho ổng.
Bọn chó.
Ndofa không thể chịu nổi cái khả năng Limbani tái sinh và lấy lại quyền lực.
Cho nên hắn đã đề nghị tặng họ vài tô giới đồng của chúng tôi...
...để đổi lấy việc họ bí mật giao nộp Limbani cho hắn.
Và ông muốn tôi ngăn chặn họ và giải cứu ổng về cho ông.
Chính xác.
Tôi tìm ổng ở đâu?
Ổng sẽ được chuyển qua biên giới và đưa tới một doanh trại quân đội ở Zembala.
Và Ndofa sẽ rời Gurundi cùng ngày...
...và sẽ đích thân hành hình Limbani và rải tro tàn của ổng.
Còn câu hỏi nào nữa không?
Ngay lúc này, chỉ có hai.
Một là khi nào thì chúng ta có thể xác định chính xác ngày tới Zembala của Limbani?
Trước 7 ngày.
- Chắc chắn. - Tốt.
Và hai là, ông có thể giữ Tướng Ndofa ở Gurundi...
...trong khi tôi tiếp cận Limbani không?
Chuyện đó có thể được.
Tuyệt hảo. Bây giờ vậy là đủ rồi.
Ông không muốn bàn về...
...phí tổn và thù lao của ông sao?
Trước hết tôi phải chắc chắn coi kế hoạch này có khả thi hay không.
Nếu có, tôi sẽ gởi hóa đơn cho ông.
Tôi không bàn bạc thù lao, tôi ấn định.
Tôi cũng biết là ông được trả tiền để liều mạng mình.
Tôi rất hy vọng là cái giá sẽ không quá cao. Tạm biệt, Faulkner.
Chúng ta sẽ không còn gặp lại nhau nữa, thật là một hân hạnh được biết ông.
Đây rồi.
Đây à?
Có vậy thôi sao?
Ông quá nổi tiếng để ở trong một khách sạn hạng nhất. Trong này là hộ chiếu, bằng lái xe...
...mọi giấy tờ thông dụng và một số điện thoại mà tôi luôn có mặt.
Ông sẽ làm việc trực tiếp với tôi.
Nhiệm vụ của tôi là cung cấp cho ông mọi thứ ông cần.
Tôi có vài việc cho anh ngay tức khắc đây.
Tôi muốn một bản đồ chi tiết khu vực quanh Zembala,
một mô hình đồn binh...
...cùng với mọi chi tiết ông có thể có được về lực lượng đồn trú ở đó.
- Nó sẽ được giao tận tay. - Tốt.
Bây giờ tôi muốn ông tìm cho tôi hai người. Một là Rafer Janders. Nếu hắn còn sống, thì hắn đang ở London này.
Rafer Janders...
Tóc vàng, hút ống tube, đeo kính?
Đúng người đó rồi. Đây sẽ là một nhiệm vụ khó khăn.
Không có Rafer Janders, không có hợp đồng.
Tôi sẽ báo cho ông về ổng trong vòng một tiếng. Còn người kia?
Shawn Fynn.
Rất đẹp trai.
Tôi biết cái tên Shawn Fynn.
Tôi sẽ làm hết sức nhưng tay này khó lắm.
Hãy tìm ra hắn. Cũng y như vậy. Không có Shaw, không có hợp đồng.
Ngồi đi.
Randy, ông không được vô đây!
Chúng ta có một vấn đề, anh Martinelli.
Tôi thành thật xin lỗi.
Đi đi.
Đi đi. Đi đi. Chút nữa tôi sẽ ra.
Đóng cửa lại.
Sao? Nói đi. Có chuyện gì?
Đáng lẽ anh phải cho tôi biết là tôi đang chuyển heroin.
Tôi đã nói là "Không có ma túy."
Vậy chớ anh tưởng anh giao hàng gì? Chocolat chăng?
Tôi tưởng đó là tiền mặt.
Tôi không chơi với ma túy, không bao giờ. Nó đi ngược tôn giáo của tôi.
Có phải anh đang nói cho tôi biết anh sẽ làm gì hay không làm gì cho tôi?
Đại loại như vậy.
Randy, cứ bẻ gãy hai cái xương nào của hắn mà ông thích rồi tống hắn ra khỏi đây.
Nếu tôi còn thấy cái bản mặt anh lần nữa,
thì anh chết rồi.
Để tay lên đầu. Anh, qua bên đó với hắn!
Để tay lên đầu.
Shaw, bình tĩnh, nó chỉ là một thằng nhóc thò lò mũi xanh.
Ông già nó là một nhân vật rất đặc biệt...
- ...ở bên Mỹ. - Ông nói xong chưa?
Đây.
Mở ra.
Mở ra!
Tôi đã đổ hết mấy cái gói nhỏ vô chung, vậy thuận tiện hơn.
Tôi chỉ vừa mới bắt đầu làm việc với hai "người đẹp" các người.
Và tôi giao hàng chuyến đầu tiên.
Đó là một cô gái trẻ.
Cổ đang nằm một mình trên giường,
sắp chết.
Và đó là khi tôi mở cái gói ra.
Hai người đang bán thứ ma túy chết tiệt này.
Cho nên tôi muốn mỗi người ăn một nửa cái đó.
Anh điên rồi!
Cổ mới 19 tuổi. Bây giờ quỳ xuống và ăn đi!
Ông nữa.
Ôi, Chúa ơi. Làm ơn...
Hy vọng cậu ngon miệng, con trai. Bởi vì tất cả cái đó là của cậu.
Làm ơn.
Cô gái cũng đã nói chính xác như vậy.
Bây giờ, ăn đi.
Ăn đi!
Ăn hết!
Đổ hết vô!
Có vẻ như cậu cần bơm ruột.
Có strychnine ở trong đó.
Nhưng dù sao, một chút đau đớn sẽ tốt cho linh hồn.
Cậu có thêm 20 phút nữa.
Chúc vui vẻ.
Góc đường Riverdale và Hampstead.
Emile, sao mình không để chén dĩa lại sau hẳng rửa?
Tuyệt!
Bữa ăn cũng khá ngon.
Con muốn nói gì, Emile?
Đó là bữa ăn ngon nhất mà cha từng nấu.
Tôm hùm lạnh sao?
Cha đã phải mở nó ra, phải không? Lại đây.
Cha đã hứa nói cho con biết ngay sau bữa ăn.
Cha vẫn chưa uống cà-phê mà.
Cha đâu có uống cà-phê.
Đúng vậy.
Con sẵn sàng chưa?
Chắc chưa? Được rồi.
- Bây giờ, chừng nào thì con bắt đầu nghỉ Giáng sinh? - 12 tháng Mười Hai, cha biết mà.
- Và chừng nào thì đi học lại? - 9 tháng Giêng,
thôi mà, cha!
Chẳng phải là một sự trùng hợp kỳ diệu sao?
Ly rượu này không tệ chút nào.
Sao? Cha, làm ơn đi.
Được rồi. Chuyện là vầy.
Ngày 13 tháng Mười Hai, cha, con và vài cái va-li, chúng ta nhảy lên một chiếc máy bay.
- Chúng ta sẽ đi đâu? - Chờ một chút.
Cùng một chiếc máy bay sẽ đưa chúng ta về vào ngày 3 tháng Giêng.
Trượt tuyết!
- Đúng rồi! - Ở Thụy Sĩ?
Chính xác!
Ôi, trời, quá tuyệt vời!
Ồ, phải...
Chỉ hai chúng ta?
Chớ còn ai nữa? Chúng ta sẽ ở trong một lữ quán xinh đẹp.
Con mừng quá, con không biết phải làm gì.
Sao con không la lên. Dù sao thì hàng xóm của ta đều điếc.
Ồ! Không phải mọi hàng xóm đều điếc.
No comments yet. Be the first to leave one.