The first 200 lines.
dịch bởi *vanishedsky
Bây giờ nhớ kìm vai của con lại nhé.
Rồi quàng tay qua anh cháu. Đúng rồi.
Đúng rồi. Hít vào.
Rồi một tấm nữa.
Bây giờ nhắc lại
Ông sẽ theo cùng đoàn diễu hành...
Cho đến khi đến chỗ thầy hiệu trưởng.
Vào thời điểm đó thầy sẽ chỉ cho ông...
Thắp sáng những ngọn nến của các cậu bé.
Rồi nào các chàng trai vào hàng đi nào.
Giương biểu ngữ lên!
Thưa quý vị, các chàng trai...
Ánh sáng của tri thức.
Một trăm năm trước năm 1859
41 chàng trai ngồi trong căn phòng này...
Và đã được hỏi cùng một câu hỏi...
Mà bây giờ chào đón các em vào đầu mỗi học kỳ.
Quý ông Bốn trụ cột là gì?
Truyền thống. Danh dự. Kỷ luật. Ưu tú.
Trong năm đầu tiên
Học viện Welton có 5 học sinh tốt nghiệp.
Năm ngoái, chúng ta có 51 người tốt nghiệp.
Và hơn 75 phần trăm những học sinh này...
Đã vào được các trường thuộc Ivy League.
Thành tích này...
là kết quả...
của sự nhiệt thành cống hiến với các nguyên tắc giảng dạy ở đây.
Đây là lý do tại sao cha mẹ của các em đã gửi con trai mình vào đây học.
Đây là lý do tại sao chúng ta là...
trường dự bị tốt nhất tại Hoa Kỳ.
Như mọi người đã biết
thầy Portius yêu quý của chúng ta của khoa tiếng Anh nghỉ hưu vào học kì vừa rồi.
Các em sẽ có cơ hội để gặp gỡ người thay thế của ông, thầy John Keating
chính ông là một học sinh tốt nghiệp danh dự của ngôi trường này.
Ông trong nhiều năm qua đã dạy ở...
ngôi trường danh tiếng Chester ở London.
Richard con quên túi này!
Chào Johnny! Hey cậu khỏe không?
Đừng lo lắng. Tớ nhận phòng cho cậu rồi.
Họ vẫn chưa chuyển khu vực ăn uống.
Thật mừng là anh đã đến.
- Buổi lễ rất tuyệt như mọi khi Dr Nolan. - Lâu quá không gặp anh.
- Xin chào Dr Nolan. - Rất vui vì cô trở lại.
- Đây là Todd, đứa nhỏ nhất của chúng tôi. - Cậu Anderson.
Em có một khoảng trống lớn để lấp vào. Anh trai em là một trong những người tốt nhất ở đây.
Cảm ơn thầy.
- Buổi lễ đáng yêu lắm. - Cảm ơn cô. Rất mừng vì cô thích nó.
- Gale. - Tom.
- Rất vui được gặp lại anh. - Xin chào ông Nolan.
- Chúng tôi hy vọng mọi điều tốt nhất từ cậu trong năm nay. - Cảm ơn ông.
Vâng nó sẽ không làm chúng tôi thất vọng. Phải không Neil?
Con sẽ cố gắng hết sức.
Hey xem nào con trai.
- Ngẩng mặt lên. - Được rồi.
- Đừng khóc. - Ngẩng mặt lên nào.
- Con không muốn đi đâu. - Con yêu, bố yêu con.
- Mẹ dẫn con qua đó. - Con là một cậu bé ngoan. Nhớ làm bài tập nhé.
Hey! Tớ nghe nói chúng ta sẽ là bạn cùng phòng.
- Tớ là Neil Perry. - Tớ là Todd Anderson.
Sao cậu lại rời Balincrest?
Anh trai của tớ học ở đây.
Oh cậu là Anderson đó à.
- Cái này là dành cho bệnh xoang của nó. - Được. Tôi hiểu rồi.
Oh và nếu nó không thể nuốt ông cho nó uống loại này.
Và nếu nó bị khó thở ông có thể cho nó mấy viên này.
- Con có nhớ ống hít của con chứ? - Có, con để nó trong phòng rồi.
- Này thế nào rồi Neil? - Này Knox.
Neil học nhóm tối nay chứ?
- Hẳn rồi. - Mọi việc như bình thường phải không?
Này, tớ nghe nói có người mới vào. Có vẻ là một tên cứng nhắc à!
Oops.
Nghe này, đừng bận tâm đến Cameron.
Nó được sinh ra với chân ở trong miệng của mình. Cậu hiểu ý tôi chứ?
Có tin đồn cho là... cậu đã học hè.
Đúng. Hóa học. Bố tớ nghĩ rằng tớ nên học trước.
Mùa hè thú vị của cậu thế nào?
Rất rét buốt.
Meeks. Cửa. Đóng lại.
Vâng thưa ngài.
Quý ông Bốn trụ cột là gì?
Trò hề. Kinh dị. Suy đồi. Phân.
Rồi. Học nhóm.
Meeks giỏi môn tiếng Latinh. Tớ không muốn trượt môn tiếng Anh.
- Nếu các cậu muốn chúng ta sẽ học nhóm. - Chắc chắn.
Cameron cũng có hỏi tớ. Có muốn cho cậu ta vào không?
Hmm nó giỏi món gì? Liếm giày à?
- Thôi nào, nó là bạn cùng phòng của cậu mà. - Đó không phải là lỗi của tớ.
Xin lỗi. Tên tớ là Stephen Meeks.
Oh! Đây là Todd Anderson.
- Rất vui được gặp cậu. - Rất vui được gặp cậu.
Charlie Dalton.
Knox Overstreet.
Anh trai của Todd là Jeffrey Anderson.
- Oh yeah chắc chắn. - Cậu biết gì?
- Thủ khoa. Học bổng Danh dự quốc gia. - Vậy à...
Chào mừng cậu đến Hell-ton.
Điều đó khá khó khăn trừ khi bạn là một thiên tài như Meeks.
Cậu ta nịnh bợ tớ thôi. Đó là lý do tại sao tớ giúp cậu ta môn Latin.
Và tiếng Anh. Và lượng giác.
Cửa mở.
Bố, con nghĩ bố đi rồi.
- Ông Perry. - Các cậu cứ ngồi đi.
Neil bố vừa nói chuyện với thầy Nolan.
Con đang tham gia quá nhiều các hoạt động ngoại khóa trong học kỳ này
và bố đã quyết định rằng con nên bỏ phần kỷ yếu của trường.
Nhưng con là trợ lý biên tập năm nay mà.
- Ừ, bố xin lỗi, Neil. - Nhưng bố, con không thể.
- Không công bằng. - Con ra đây một lúc được không?
Đừng bao giờ tranh cãi với bố ở nơi công cộng. Con có hiểu không?
- Bố, con không tranh cãi. - Sau khi con học xong trường y...
và con có thể tự lập, con có thể làm bất cứ gì cũng được.
Nhưng cho đến khi đó con hãy làm như bố nói. Rõ chưa?
Vâng thưa ngài. Con xin lỗi.
Con biết điều này có ý nghĩa thế nào với mẹ con, phải không?
Vâng thưa ngài.
Bố biết con mà, luôn luôn tham gia vào quá nhiều.
Vâng đó là con trai tôi mà.
- Con cần gì thì cho bố mẹ biết. - Vâng thưa ngài.
Tại sao ông ta không cho phép cậu làm những gì mình muốn?
À Neil. Nói ông ấy thôi đi. Không thể tệ hơn đâu.
Oh thật buồn cười. Giống như các cậu nói với cha mẹ mình à?
Ông Luật sư tương lai và ông Ngân hàng tương lai?
Rồi vì vậy tớ không thích nó nhiều hơn cậu.
Vậy chỉ cần đừng nói với tớ phải nói chuyện với bố tớ thế nào.
- Các cậu cũng vậy thôi. - Được rồi được rồi. Jesus.
- Vì vậy, cậu sẽ làm gì sau đó? - Những gì tớ phải làm.
- Bỏ làm kỷ yếu. - Tớ sẽ không mất ngủ nhiều vì nó đâu.
Đó chỉ là một đám vớ vẩn cố gắng để gây ấn tượng với Nolan.
Tớ không quan tâm. Tớ không quan tâm việc đó.
- À ừ... Latin 08:00 trong phòng của tớ? - Ừ.
- Nghe được đó. - Todd cậu tham gia với chúng tôi chứ.
- Ừ đi cùng nhé. - Cảm ơn.
Từ từ thôi các chàng trai!
Chậm cái đội hình kinh khủng của các em lại!
Chọn ba thí nghiệm từ danh sách...
Và viết báo cáo về chúng mỗi năm tuần.
20 câu hỏi đầu tiên ở cuối chương một hạn chót là ngày mai.
- Agricolam. - Agricolam.
- Agricola. - Agricola.
- Agricolae. - Agricolae.
- Agricolarum. - Agricolarum.
- Agricolis. - Agricolis.
- Agricolas. - Agricolas.
- Agricolis. - Agricolis.
- Một lần nữa nào. Agricola. - Agricola.
Môn lượng giác đòi hỏi các em độ chính xác tuyệt đối.
Bất cứ ai không hoàn thành bài tập về nhà...
sẽ bị trừ một điểm vào bài kiểm tra cuối kỳ.
Tôi mong các em không cần phải thử tôi ở điểm này.
Hey Spaz. Spaz.
Hại não thiệt!
Suỵt!
Xem nào.
- Đi thôi. - Đi nào.
Đi thôi.
"O thuyền trưởng thuyền trưởng của tôi."
Ai biết câu đó từ đâu?
Có ai không?
Không có đầu mối à?
Đó là từ một bài thơ của Walt Whitman về ông Abraham Lincoln.
Bây giờ trong lớp này các em có thể hoặc gọi tôi là thầy Keating...
Hoặc nếu các em táo bạo hơn có thể gọi "O thuyền trưởng thuyền trưởng của tôi."
Bây giờ để tôi xua tan một vài tin đồn để chúng không biến thành sự thật.
Đúng, tôi đã học ở Hell-ton và sống sót.
Và tại thời điểm đó tôi đã không to như các em nhìn thấy bây giờ.
Tôi chỉ tương đương trí tuệ của một người ốm yếu nặng 98 pound thôi.
Nếu tôi đi biển, người ta sẽ quăng sách của Byron vào mặt tôi ngay.
Bây giờ... cậu Pitts?
Nghe như là một cái tên không may vậy.
Cậu Pitts ở đâu?
Cậu Pitts, vui lòng mở quyển thánh ca của em trang 542.
Đọc đoạn thơ đầu tiên của bài thơ em thấy ở đó.
"Gởi các trinh nữ kiếm nhiều thời gian"?
Đúng rồi.
Hơi thích hợp phải không?
"Nhặt các nụ hồng khi ngươi còn có thể
"Thời xa xưa là một mũi tên bay.
Và bông hoa này mỉm cười hôm nay ngày mai sẽ lại héo tàn. "
Cảm ơn, cậu Pitts.
"Nhặt các nụ hồng khi ngươi còn có thể
Thuật ngữ Latinh cho câu thơ này là "Carpe diem . "
Bây giờ ai biết điều gì đó có nghĩa là gì?
Carpe diem? Đó là " Sống hết mình hôm nay."
- Rất tốt cậu... - Meeks
... Meeks Một tên bất thường nữa.
Sống hết mình.
"Nhặt các nụ hồng khi ngươi còn có thể
Tại sao nhà thơ sử dụng những dòng này?
- Bởi vì ông ấy đang vội. - Không! Ding!
Dù sao cũng cám ơn em đã tham gia.
Bởi vì chúng ta là thức ăn cho giun các chàng trai.
Bởi vì có tin hay không mỗi người chúng ta trong căn phòng này...
một ngày kia sẽ ngừng thở trở nên lạnh lẽo và chết đi.
Tôi muốn các em bước lên đây....
và lướt qua một số gương mặt từ quá khứ.
Các em đã đi qua họ nhiều lần. Tôi không nghĩ rằng các em đã thực sự nhìn họ.
Họ không phải quá khác biệt với các em phải không?
Cùng kiểu tóc.
Đầy đủ hormone giống như các em.
No comments yet. Be the first to leave one.