The first 112 lines.
BỞI VÌ YÊU 2020 Tập 6
Căn nhà trống trải,
chỉ còn lại một mình.
Cậu ngoan ngoãn nhận lấy đi.
Sao lại là anh thế?
Sao không bật đèn?
Đây là nhà tôi, không cần anh quan tâm tôi bật đèn hay không.
Hôm nay là sinh nhật cậu à?
Đúng thì sao?
Tôi chỉ mua được cái này.
Đừng nói là anh
anh đá cửa nhà tôi
là để mừng sinh nhật tôi nhé?
Vừa nãy tôi có gõ cửa nhưng cậu không trả lời.
Cảm ơn anh nhé.
Vốn dĩ sinh nhật năm nay
tôi tưởng mẹ tôi không còn nữa,
tôi phải trải qua một mình.
Ước đi.
Điều ước đầu tiên
là hi vọng tôi có thể thuận lợi tốt nghiệp đại học.
Điều ước thứ hai
là mong mẹ ở trên trời
mỗi ngày đều được sống vui vẻ.
Còn gì nữa?
Điều ước thứ ba thì không được nói ra.
Điều ước thứ ba,
hi vọng có người có thể ở bên tôi.
Sao bên cạnh tôi lại là người này chứ?
Sao lồng ngực cứ khó chịu nhỉ?
Rốt cuộc là sao đây?
Không phải đã xác nhận là không có quan hệ huyết thống sao?
Không cần.
Tôi không ăn đồ ngọt.
Không ăn đồ ngọt,
không ăn đồ ngọt mà mua cái lớn thế.
Trong tiệm chỉ còn mỗi kích cỡ này.
Tên nhóc này làm gì đó?
Anh muốn mừng sinh nhật cho tôi,
làm gì có chuyện một mình tôi ăn bánh kem.
Muốn mừng sinh nhật cho tôi thì phải chịu trách nhiệm đến cùng.
Cậu có cảm giác
lần này anh tôi về cứ lạ lạ không?
Có à?
Nguyên Quân Trừng luôn có một biểu cảm,
làm gì có gì lạ.
Tôi cứ thấy có gì đó khác.
Nghĩ nhiều quá rồi.
Chơi đi.
Anh.
Sao không nghe máy?
Em để im lặng nên không nghe thấy.
Quân Bình,
cậu có ngại việc có thêm một người anh không?
Sao tự dưng hỏi vậy?
Không phải đã chứng thực Lâm Tầm không có
quan hệ huyết thống với nhà họ Nguyên rồi à?
Hay là anh ấy dòm ngó tới tài sản của nhà họ Nguyên?
Cậu ấy không phải loại người đó.
Vậy thì tại sao?
Cứ giữ cậu ấy lại trước,
có lẽ sau này sẽ có ích.
Trừ việc chọc tức tổng giám đốc Nguyên ra
thì còn có ích gì?
Với cả cậu không để tâm sao?
Có thêm một người anh
không phải là không được.
Lâm Tầm đồng ý chưa?
Chưa.
Thế nên bây giờ...
Anh, anh sao thế?
Không sao.
Tôi chỉ ăn ít bánh kem.
Dạ dày hơi khó chịu.
Bánh kem?
Rõ ràng anh không ăn được bánh kem mà.
Ai có bản lĩnh đưa đồ ngọt cho anh thế?
Không muốn sống nữa sao?
Không sao, tôi tự ăn.
Anh có muốn nằm xuống không?
Em đi rót nước cho anh.
Nhớ ra rồi.
Hôm qua là sinh nhật của Lâm Tầm.
Sao cậu biết?
Cậu đã quên là tôi tìm bao nhiêu tài liệu à?
Với cả thứ tôi đã thấy thì không bao giờ quên.
Nghĩa là anh cả đã ăn
bánh kem sinh nhật của Lâm Tầm.
Không thì khắp nhà họ Nguyên
ai mà chẳng biết anh cả không ăn được đồ ngọt.
Nghe nói bố em vẫn hi vọng
Lâm Tầm có thể làm con ông ấy.
Còn muốn nhận nuôi.
Đúng thế.
Với cả anh em lại còn đồng ý.
Lạ ghê.
Anh ấy không lo có người tranh gia sản với mình à?
Thật ra em cũng không lo mấy chuyện đó.
Em vốn cũng chẳng muốn giành
làm người thừa kế gì đó.
Chỉ cần giống như chúng ta hiện giờ,
mỗi ngày sống thật vui vẻ là được.
Trên đời đâu có bữa tiệc nào không tàn.
Chúng ta không thể nào mãi mãi thế này.
Sao anh lại nói thế?
Dù sao chúng ta cũng không phải anh em ruột thịt.
Có một ngày anh sẽ rời đi thôi.
Anh định rời đi đâu? Không cho.
Nếu sau này em kết hôn sinh con
thì anh vẫn sống chung với mọi người sao?
Đương nhiên, anh không được đi đâu hết.
Vậy nếu vợ em ghét anh thì sao?
No comments yet. Be the first to leave one.